Mong Manh Hoa Tuyết

Lượt đọc: 1755 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
QUYỂN THƯỢNG - 20

Sachiko bảo chồng: “Em nghĩ anh nên dừng lại đi thôi. Làm mấy việc một lúc chi cho vất vả.”

“Nhưng đã bắt tay vào thì không thể nào bỏ ngang được.” Hôm ấy là Chủ nhật. Mới vừa đi ngắm hoa ở Kyoto về tháng trước mà Teinosuke đã rục rịch quay lại đó lần nữa để ngắm lộc xuân. Nhưng Sachiko thấy uể oải cả ngày nên Teinosuke quyết định ở nhà cắt cỏ thì hơn.

Tuy người chủ trước đã cam đoan là không thể trồng thảm cỏ trong vườn nhưng Teinosuke cứ nhất định thử một phen. Rốt cuộc anh cũng trồng được một thảm cỏ, nhưng cỏ mọc vàng vọt yếu ớt, xuân nào cũng không kịp chuyển màu xanh. Anh lại càng làm việc chăm chỉ gấp đôi người khác. Phát hiện ra cỏ mọc xác xơ một phần cũng bởi bọn sẻ sà xuống ăn mất chồi non, mỗi mùa xuân là Teinosuke lại lãnh nhiệm vụ ném đá xua chim sẻ như một người làm vườn thực thụ. Anh lại còn lôi kéo thêm người nhà tương trợ, cứ khi nào sắp sang xuân mọi người sẽ bảo: “Đến lúc ném đá rồi.” Teinosuke đội mũ rộng vành, mặc kimono và quần ống rộng vào những ngày nắng to để ra vườn nhổ cỏ dại và cắt tỉa thảm cỏ.

“Ong, ong! Ong to khổng lồ!”

“Ở đâu?”

“Kia kìa. Thấy chưa?”

Trên sân thượng, dưới mái hiên lợp tranh, Sachiko đang ngồi trên một thân cây bạch dương để mộc làm ghế. Con ong lượn qua vai chị rồi bay ba, bốn quanh một bông mẫu đơn trong chậu trước khi sà xuống luống hoa loa kèn màu đỏ và trắng. Vẫn say sưa tỉa tót thảm cỏ, Teinosuke đang tiến sâu vào một bụi tre rậm rạp khuất tầm nhìn bên rào. Sachiko chỉ thấy mỗi cái vành nón của anh loe ra phía sau đám hoa loa kèn.

“Muỗi còn đáng ghét hơn cả ong. Thế nào mà muỗi đốt xuyên qua găng tay mới sợ.”

“Em đã bảo anh đừng làm nữa còn gì?”

“Nhưng sao em lại không nghỉ trên giường?”

“Nằm trên giường còn mệt hơn. Có lẽ ở ngoài này em sẽ thoải mái lên chút.”

“Mệt hơn chính xác là như thế nào?”

“Đầu nặng trĩu, chân bải hoải, thấy buồn nôn. Không biết có phải triệu chứng của bệnh gì nghiêm trọng không.”

“Thôi nào. Thần hồn nát thần tính ấy mà. Với lại” Teinosuke nói lớn tiếng anh cũng chỉ định làm đến đấy thôi. Lá tre xào xạc khi anh đứng dậy. Teinosuke quăng con dao anh đang dùng để đào rễ cây chuối, tháo găng bàn tay bị muỗi chích gạt mồ hôi trán rồi cọ vào eo, anh rửa tay dưới vòi nước cạnh luống hoa.

“Nhà còn Mosquiton không?” Anh vừa gãi cổ tay vừa bước lên thềm.” ”

“O-Haru, mang Mosquiton ra đây!

Teinosuke lại ra vườn hái hoa bách hợp. Mấy bông hoa nở đẹp nhất bốn, năm hôm trước đến hôm nay đã bắt đầu phai sắc, nhuốm bẩn. Anh phật ý trước mấy bông trắng giờ đã ngả vàng như mẩu giấy nháp. Anh ngắt từng cánh hoa rồi ngắt nốt phần nhị còn lại chìa ra như râu mèo.

“Thuốc Mosquiton đây ạ.”

“Cám ơn.” Teinosuke lại cắm cúi thêm một lúc. “Nhắc người làm dọn dẹp đi nhé. Gươm đã - cái gì thế này?” Anh nhìn vào mắt Sachiko trong lúc đón lọ Mosquiton từ tay vợ.”Em ra chỗ sáng này đi.”

Dưới mái hiên, không gian đã tối hẳn. Teinosuke dẫn Satsuko ra dưới ánh sáng buổi chiều tà.

“Mắt em vàng kìa.”

“Cái gì vàng?”

“Lòng trắng ấy.”

“Sao vậy? Bệnh vàng mắt à?”

“Có thể. Có ăn đồ mỡ không đấy?”

“Anh thừa biết hôm qua em ăn bít tết mà.”

“Thảo nào.”

“Ờ thì thảo nào. Thảo nào mà em thấy kì kì trong người cả ngày.”

Giọng điệu của Teinosuke khiến Sachiko hơi hoảng. Nhưng nếu chỉ là vàng mắt thì không có gì phải lo hết. Trông chị vẫn vui vẻ lạ.

“Để đấy, để anh xem nào.” Teinosuke áp trán mình vào trán vợ. “Không sốt cao. Nhưng em không nên kích động quá. Vào nằm nghỉ đi, tí nữa anh gọi bác sĩ Kushida đến khám.”

Bác sĩ Kushida rất có tài chẩn bệnh nên luôn luôn kín lịch. Hôm nào cũng có người bệnh gọi ông đến tận 11 giờ tối, có khi ông còn chẳng kịp về ăn cơm nhà. Hẹn được bác sĩ không dễ, nên Teinosuke luôn tự gọi cho người khán hộ già trước khi cần bác sĩ. Nhưng cũng chẳng rõ bác sĩ có đến thăm bệnh sớm hay thậm chí là đến được hay không nếu không có chuyện gì nguy kịch gấp gáp. Thành thử Teinosuke cứ phải phóng đại các triệu chứng ra so với thực tế. Đã quá 10 giờ mà vẫn phải đợi.

“Xem ra bác sĩ Kushida bỏ rơi chúng mình rồi.” trước cổng.

Vừa hay 11 giờ kém thì có chiếc ô tô đỗ “Bệnh vàng mắt. Chắc mười mươi.”

“Hôm qua tôi ăn một miếng bít tết to lắm.”

“Từ đó mà ra. Ăn quá nhiều.” Bác sĩ Kushida cư xử với bệnh nhân rất ấm áp. “Ăn canh ngao mỗi ngày chị sẽ chóng khỏe ra thôi.” Ông bác sĩ lúc nào cũng như một cơn gió, khám cái ào, rồi lại đi cái ào.

Hôm sau Sachiko nằm nghỉ trên giường, thấy mình nửa ốm nửa không. Một mặt vì thời tiết đang nóng nực oi ả, trời không ra giông cũng chẳng ra quang, thường là như vậy trước những cơn mưa đầu tháng Sáu; mặt khác vì chị đã không được đi tắm mấy hôm rồi. Thấy mình mẩy ẩm ướt dính dấp, Sachiko thay đồ ngủ liên tục còn O-Haru lau lưng bà chủ bằng cồn.

Etsuko vào phòng.

“Hoa đó là hoa gì vậy mẹ?” Bé chỉ vào hoa trong góc tường trang trí.

“Hoa anh túc con ạ.”

“Con nghĩ mẹ nên mang hoa đó đi.”

“Tại sao?”

“Mẹ nhìn kìa, nó hút sinh khí của mẹ.”

“À phải rồi.” Con bé nói có lí. Bản thân Sachiko thấy có cái gì đó trong phòng bệnh đang trấn áp mình mà không đoán ra được, chị không thể không nghĩ căn nguyên chính ở thứ đang chềnh ềnh trước mắt. Etsuko chạm ngón tay vào bông hoa. Nơi đồng nội hoa anh túc rất đẹp, nhưng chỉ một bông trong góc tường bất giác thấy chướng mắt. Đúng là như bị nó “hút hết sinh khí” vậy.

“Em hiểu ý con bé rồi. Trẻ con mới nhận ra vấn đề ở đâu.” Yukiko nói,vẻ thán phục. Yukiko bỏ cây anh túc đi, thay vào cuộn tranh và mấy bông huệ. Nhưng Sachiko vẫn cảm thấy ngột ngạt. Chị kết luận tốt nhất là không nên trưng hoa lá gì cả, bảo chồng treo vào đấy một bài thơ, loại thơ ý nghĩa sáng sủa lạc quan. Teinosuke quyết định chọn câu thơ này của Kagawa Kageki 9 , mặc dù chủ đề nói đến những cơn mưa rào cuối hạ đầu thu, không hợp thời điểm cho lắm:

“Đỉnh Atago, trận mưa nguồn

Đêm nay khuấy đục thác trong.”

Hình như thay đổi đem lại tiến triển. Sáng hôm sau Sachiko bắt đầu thấy đỡ hơn. Khoảng 3 giờ chiều chuông cửa rung lên.

“Bà Niu đang chờ ngoài cửa ạ. Đi cùng có một bà tên Shimazuma và một bà tên Sagara.”

Sachiko đắn đo xem nên làm gì. Nếu chỉ có một chị Niu thì có thể mời chị ta lên gác. Lâu rồi không gặp chị ta, hai lần chị ta gọi đến chị đều vắng nhà. Nhưng Sachiko lại không quen biết chị Shimozuma kia, còn chị Sagara thì không nhớ nổi là đã gặp hay chưa. Nếu Yukiko xuống lầu tiếp họ thì tốt, nhưng đòi hỏi thế thì hơi quá. Con bé không biết tiếp chuyện người lạ. Sachiko không thể không tiếp chị Niu sau từng ấy cuộc gọi, với lại chị cũng đang buồn chán. Chị bảo O-Haru mời mấy vị khách vào nhà, chuyển lời rằng bà chủ đang bệnh chỉ quanh quẩn bên giường, hiện đang xuề xòa lôi thôi nên chưa dám vội chào khách. Sachiko vội vã soi gương, nhưng sau khi son phấn gương mặt phờ phạc và mặc một bộ kimono khác cho tươm tất thì đã hơn nửa tiếng trôi qua.

“Đây là chị Sagara.” Chị Niu gật đầu hướng về phía một người đàn bà ăn vận kiểu Mỹ. Nhìn thoáng đã biết chị ta vừa đi nước ngoài về. “Tôi với chị Sagara đây là bạn đồng môn. Chồng chị ấy làm ở công ty NYK, họ vừa từ Los Angeles về.”

“Hân hạnh được gặp chị” Sachiko nói. Chị ngay lập tức hối hận vì đã xuống nhà. Vốn không muốn gặp người lạ vì đang mệt, chị lại càng không tưởng được rằng người lạ đó ăn mặc khoa trương lộng lẫy như thế.

“Chị ốm à? Bị làm sao thế ạ?”

“Tôi bị chứng vàng mắt. Nhìn kỹ chị có thể thấy lòng trắng mắt tôi ngả vàng đấy ạ.”

“Phải, phải. Vàng thật đấy.”

“Chị vẫn còn mệt à?” Shimozuma hỏi.

“Hôm nay thì đỡ nhiều rồi.”

“Chúng tôi đáng ra không nên quấy rầy chị thế này. Tại chị Niu đấy nhé. Nhẽ ra nên để lại lời nhắn ngoài cửa thôi.”

“Vậy sao được. Sự thật là, Sachiko ạ, chị Sagara đến cũng bất ngờ lắm. Tôi đưa chị ấy đi chơi loanh quanh, hỏi là muốn đi đâu. Chị ấy nói muốn gặp một người phụ nữ Osaka điển hình.”

“Điển hình ý chị là sao?” Sachiko hỏi.

“Tôi không rõ nữa, điển hình trên mọi mặt chăng. Nghĩ đi nghĩ lại, rốt cuộc tôi chọn chị.”

“Chị thật hồ đồ đấy.”

“Nhưng thôi thì đã được chọn mặt gửi vàng, chị dù đang ốm mệt cũng phải tiếp chuyện tụi tôi đấy nhé. À phải rồi,” Chị Niu mở một bọc vải đặt trên cái ghế đẩu ngồi đánh dương cầm. Bên trong là hai chiếc hộp đựng những trái cà chua to mọng. “Quà của chị Sagara đấy.”

“Đẹp quá. Cà chua ở đâu mà to thế?”

“Từ chị Sagara chứ đâu. Những quả đẹp thế này không bán ở ngoài.”

“Tôi cũng nghĩ vậy. Chị Sagara sống ở đâu ạ?”

“Miền Bắc Kamakura. Nhưng tôi mới từ nước ngoài về năm ngoái thôi, cũng mới chỉ ở đó đầu một, hai tháng.”

Có nhiều cách phát âm chữ “mới” nghe lạ tai, nhưng chị Sagara có hẳn cách nói của riêng mình. Sachiko không tài nào bắt chước được. Nghĩ không biết Taeko sẽ nhại lại kiểu gì, chị thấy buồn cười.

“Từ khi ở nước ngoài về chị đi du lịch ạ?”

“Tôi nhập viện một thời gian đấy.”

“Sao ạ?”

“Vì suy nhược thần kinh.”

“Với chị Sagara đây thì giàu sang cũng phiền hà lắm. Nhưng ở St. Luke chắc cũng vui nhỉ?” Bà Shimozuma nói.

“Ở gần bến cảng, rất mát mẻ, thời tiết từ nay đến mùa hè đều dễ chịu. Nhưng có một chợ hải sản ở gần đó, thỉnh thoảng gió thổi mang theo mùi tanh nồng. Chưa kể tiếng chuông chùa inh ỏi nữa.”

“Ở Honganji vẫn đánh chuông ngay cả khi đã dựng lên tòa nhà kì dị ấy sao?”

“Vâng, vẫn như mọi khi.” Một câu ngắn gọn vậy thôi mà bà Sagara vẫn đem vào đó chất giọng địa phương thanh lịch của mình.

“Thổi còi có vẻ hợp lý hơn chị nhỉ.”

“Nghe được cả tiếng chuông nhà thờ nữa chị ạ.”

Shimozuma thở dài. “Có lẽ tôi nên làm khán hộ. Các chị thấy sao?”

“Biết đâu đó lại là điều chị đang tìm kiếm.” Niu nhẹ nhàng nói.

Sachiko nghe đồn vợ chồng Shimozuma không hòa thuận, cảm thấy mấy lời chị ta nói có ý sâu xa.

“À, chợt nhớ ra cái này, bị vàng mắt mà nhét nắm cơm dưới nách sẽ khá lên.” Niu tiếp lời.

“Chả có nhẽ!” Sagara mở hộp quẹt, ngỡ ngàng nhìn Niu. “Mẹo nghe hay đấy nhỉ.”

“Nghe nói nhét nắm cơm vào nách thì nắm cơm sẽ chuyển màu vàng.”

“Làm như thế mất vệ sinh lắm. Chị có nhét nắm cơm vào nách không đấy chị Makioka?” Shimozuma hỏi.

“Đây là lần đầu tôi nghe cách chữa mẹo ấy. Tôi lại được mách là phải uống canh ngao kia.”

“Chữa kiểu gì cũng không tốn kém lắm nhỉ.” Sagara nói.

Từ lúc họ mở quà ra Sachiko đã biết tỏng mấy người đàn bà này đang hy vọng được mời ở lại ăn tối, nhưng còn tận hai tiếng nữa mới đến bữa cơ mà. Chị luôn thấy không thoải mái trước những mệnh phụ Tokyo tháo vát, hợp thời như Sagara. Là một trong số những người đàn bà Osaka nói chuẩn giọng Tokyo, Sachiko vẫn thấy thái độ của Sagara hơi cảnh vẻ, hay đúng hơn là làm cho giọng Tokyo trở nên khó ưa. Sachiko cố ý không nói giọng Tokyo. Còn chị Niu kia vốn thường nói tiếng Osaka với Sachiko hôm nay lại vào hùa với Sagara. Sachiko nghĩ bụng: Mới đổi sang giọng thủ đô mà chị ta đã hóa thành con người khác, với con người này mình không thể thân mật cho được. Niu sinh ra ở Osaka nhưng đi học ở Tokyo, cũng thường xuyên qua lại với người thủ đô thì nói giọng Tokyo lưu loát chẳng có gì lại, nhưng Sachiko trước đây chưa bao giờ nhận ra lề thói Tokyo đã ăn sâu vào chị ta như vậy. Chẳng còn Niu nhẹ nhàng như mọi khi. Cái cung cách đảo mắt, dầu môi, cái điệu ngón tay trỏ khi đưa thuốc lên miệng hút của chị ta nữa, có lẽ giọng điệu Tokyo không thể chuẩn nếu không kèm theo những cử chỉ, nét mặt. Người đàn bà chợt trở nên rẻ rúng trong mắt Sachiko.

Bình thường Sachiko chỉ hơi khó ở chứ không tiền khách, nhưng hôm nay càng nghe ba người đàn bà kia ba hoa, chị càng phát bực. Vẻ bất bình đã hiện rõ lên mặt Sachiko.

“Chị Niu à, có lẽ chúng ta nên đi thôi.” Shimozuma rốt cuộc đã nhận thấy vấn đề và đứng dậy. Sachiko không buồn giữ họ.

« Lùi
Tiến »