Mong Manh Hoa Tuyết

Lượt đọc: 1763 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
QUYỂN THƯỢNG - 25

Etsuko được kê thuốc an thần và đưa vào chế độ ăn kiêng. Mọi người phát hiện ra con bé thích ăn đồ Tàu, có mỡ màng một tí cũng không sao, và chứng tê phù cuốn gói khi mùa đông đến, còn thầy giáo của bé đồng ý không quá đặt nặng bài vở nữa. Quả là bất ngờ và cũng không khó khăn như họ tưởng, con bé bắt đầu phục hồi. Không cần phải cầu cứu ai, nhưng khi Sachiko nghe được câu chuyện của Teinosuke thì chị nghĩ mình không thể ăn ngon ngủ yên đến khi gặp lại Yukiko.

Chị tự hỏi cái hôm bác Tominaga đến thăm chị cư xử như vậy với em gái có hơi tàn nhẫn không. Sachiko nhẽ ra không nên làm vậy - khác nào tống tiền Yukiko ra khỏi nhà. Chị nên can thiệp để hoãn binh. Bề gì thì con bé Taeko đã được cho phép ở lại thêm hai, ba tháng rồi. Chắc hẳn hôm ấy Sachiko đã quyết tâm tự thân vận động. Còn Yukiko vốn nghe lời, không cự nữ - nghĩ đến mà Sachiko thấy chẳng đành lòng. Yukiko đã ra đi với tinh thần khá thoải mái, hầu như chẳng đem theo chút hành trang nào, cứ như vậy có thể đoán rằng cô đã tin tưởng chị Sachiko sẽ tìm ra cái cớ nào đó gọi em gái quay về. Yukiko cũng có lí khi cho rằng mình bị lừa dối, bị lợi dụng. Sau cuộc tiễn đưa, nhà nhánh cứ cam đoan em gái chỉ cần ở lại đủ lâu để vuốt ve nhà chính là đủ, ấy thế mà từ bấy đến giờ chẳng thèm đưa ra động thái nào cho thấy muốn đón cô ba về. Và không ai hở một tiếng về Taeko bấy giờ vẫn đang thong dong ở Ashiya cả.

Sachiko băn khoăn không biết chồng nghĩ gì. Xét giọng điệu của Tsuruko, chắc nhà chính sẽ không làm mình làm mẩy nếu họ đưa ra gợi ý. Nhỡ anh ấy lại bảo, kể cả là như thế cũng nên chờ thêm thì sao nh? Hay anh ấy sẽ đồng ý cho Yukiko xuống đây mười ngày hay nửa tháng, vì đã bốn tháng trôi qua mà Etsuko cũng bớt quấy rồi?

Ngày 10 tháng Giêng, Sachiko đang định kết luận là nên đợi đến mùa xuân trước khi ngỏ lời thì chị Jimba giữ im lặng từ khi gửi ảnh tới nay lại biên thư đến. Chị ta hỏi, chẳng hay anh chị đã nghĩ về mối ấy chưa. Chị Sachiko nói tôi đừng nên sốt ruột, nhưng Yukiko thời có ưng không? Nếu đặt hôn sự không thành thì chẳng hay chị Sachiko có phiền gửi lại bức ảnh không ạ? Mặt khác nếu Yukiko ít nhiều có thuận tình thì vẫn chưa muộn lắm đâu. Chị Jimba không biết gia đình đã điều tra về người đàn ông chưa, nhưng có một việc chị ta đoán rằng gia đình nên biết, bên cạnh những dòng chính ông ta viết sau tấm ảnh, đây là điền sản của ông ta không nhiều nhặn gì và sống hoàn toàn bằng lương tháng. Có lẽ Yukiko sẽ không vừa lòng với tin này. Tuy nhiên người đàn ông đã điều tra kĩ về gia đình Makioka rồi, cũng có dịp chính mắt trông thấy Yukiko hấp dẫn ra sao nên mới gửi lời bảo đảm nồng nhiệt nhất qua ông Hamada rằng Yukiko chính là cô dâu mà ông ta muốn, có phải đợi lâu mấy cũng chịu. Chị Jimba nói thêm rằng bản thân chị ta cũng làm đẹp lòng ông Hamada kia nếu họ đồng ý đi coi mắt chú rể tiềm năng.

Với Sachiko, bức thư của chị Jiniba quả là ơn trời ban. Chị viết thư về Tokyo ngay lập tức, đính kèm thư của Jimba và bức ảnh. Người ta có đề nghị thế này, chị Jimba có vẻ đang hối thúc một buổi coi mắt - nói vậy chứ qua trải nghiệm xui xẻo với Segoshi, Yukiko chắc hẳn là chưa sẵn sàng đi coi mắt cho đến khi nhà mình điều tra xong xuôi. Nếu em nó không phản đối, Sachiko sẽ xúc tiến tìm hiểu ngay nhưng trước hết muốn biết anh Tatsuo, chị Tsuruko nghĩ thế nào. Năm, sáu ngày sau Tsuruko hồi âm, thư dài bất ngờ.

Ngày 18 tháng Giêng

Sachiko thương mến,

Muộn rồi nhưng chị vẫn muốn gửi lời chúc mừng năm mới đến gia đình em. Nghe nói em đi nghỉ mát vui lắm, chị biết cũng mừng lâu. Bọn chị thành phố này lạ nước lạ cái, chẳng cảm nhận được không khí năm mới, ăn Tết cũng không đầu vào đầu. Chị đã nghe nói cái lạnh ở Tokyo rất khắc nghiệt, sự thực là chị chưa trải qua cái gì tương tự bao giờ. Chẳng có ngày nào không có gió lạnh khô thổi từ phía bắc, sáng nay khăn mặt đóng băng thành miếng, cầm lên còn kêu răng rắc nữa. Chị nhớ là chuyện này chưa bao giờ có ở Osaka. Họ nói ở quanh nội đô sẽ ấm hơn, nhưng anh chị ở xa trung tâm quá. Gần như cả nhà, tính luôn mấy cô giúp việc, đều đã có lúc lăn ra ốm, chỉ có chị và Yukiko là thoát và chỉ bị lạnh đầu thôi. Nhưng có vẻ không khí chỗ này sạch sẽ hơn ở Osaka. Chị mặc bộ kimono mười ngày mà vẫn còn khá sạch. Anh Tatsuo ở Osaka thì sơ mi mặc ba ngày là bẩn, nhưng đây thì có thể mặc đến bốn ngày.

Về chuyện của Yukiko, anh chị rất biết ơn em đã bỏ nhiều công sức. Chị đã đưa ảnh và thư cho anh Tatsuo xem, có vẻ anh đã xuôi xuôi rồi. Anh ấy không còn chống đối như trước, nói là sẵn lòng để em lo liệu tất cả. Chỉ dặn thêm là kỹ sư thủy sản bốn mươi tuổi có lẽ không còn đường thăng tiến, với lại điền sản chẳng có gì thì e sống bằng thu nhập sẽ khó, nhưng nếu Yukiko không chống đối , anh ấy cũng tương thuận. Anh ấy cũng bảo nếu em nó săn lòng thì cứ sắp xếp một buổi coi mắt khi nào tiện. Dĩ nhiên anh chị sẽ đợi đến khi điều tra xong về người đàn ông, nhưng nếu ông ta nhiệt tình như em nói thì có lẽ anh chị sẽ hoãn việc điều tra chi tiết trước buổi coi mắt đã. Hẳn Teinosuke đã kể với em những phiền toái của anh chị với Yukiko, oà chị đây, quả thực, đã nghĩ ngợi làm cách nào đó đưa con bé về đằng nhà em một thời gian. Chị đã đề cập với con bé hôm qua, cô nàng coi mòi phấn chấn thấy ghế. Nó xem đây là cơ hội quay trở lại Osaka, thành thử đồng ý cái một. Sáng nay nó cứ tủm tà tủm tỉm. Quả thực chị đã làm khổ con bé rồi.

Em cứ liệu ngày, anh chị sẽ để Yukiko mề đó theo thời điểm em ấn định. Bề ngoài anh chị sẽ bảo con bé đi coi mắt xong tầm bốn, năm hôm thì về nhưng cứ để nó ở thêm ít lâu cũng không sao. Chị có thể đối phó với Tatsuo.

Từ khi lên đây chị chưa viết thư cho em, giờ biết rồi lại bối rối mãi không kết được thư. Chị cảm thấy như có người dội nước lạnh vào lưng, các ngón tay đông cứng lại. Ắt là ở Ashiya ấm áp lắm, nhưng cứ cẩn thận kẻo cảm lạnh em à.

Cho chị hỏi thăm Teinosuke nhé.

Thương mến,

Tsuruko

Sachiko chẳng biết gì mấy về Tokyo, với chị những cái tên như Shibuya cũng không có nghĩa lý gì , chị chỉ có thể tưởng tượng ra vùng ngoại ô thủ đô chị từng trông thấy từ đằng xa khi đi chuyến tàu vòng xuyến quanh thành phố, hay những đồi cây rậm rạp và thung lũng rải rác nhà dân, phía trên là bầu trời với màu sắc khiến ta rùng mình - nói tóm lại là một thế giới khác biệt hoàn toàn với Osaka. Khi đọc đến đoạn những ngón tay đông cứng của Tsuruko, Sachiko nhớ về ngôi nhà chính Osaka, theo đúng kiểu cổ là không có hệ thống sưởi. Trong phòng khách thì đương nhiên có lò sưởi điện, nhưng chỉ khi có khách quý hay vào những ngày giá rét nhất mới lấy ra dùng. Cả nhà chính nói chung là hài lòng với cái bếp than, và bản thân Sachiko cũng cảm thấy như bị ai đó “dội nước lạnh” lên người mỗi khi ghé thăm nhà chính mừng năm mới và ngồi nói chuyện với chị gái. Chị thường từ nhà chính trở về với bệnh cảm lạnh. Theo như Tsuruko, lò sưởi điện vào những năm hai mươi Osaka mới trở nên phổ biến. Ngay đến như cha các cô, một người ưa những món đồ xa xỉ, cũng mới chỉ dùng máy sưởi ga một năm trước khi mất. Rồi ông phát hiện ra khí ga làm ông chóng mặt, thành thử các cô gái lớn lên mà chỉ biết đến lò than kiểu cũ. Bản thân Sachiko đã quen không dùng lò sưởi mấy năm sau khi cưới cho đến lúc chuyển về ngôi nhà ở Ashiya này. Giờ thì chị đã quen với sưởi bằng ga và củi, thật khó lòng tưởng tượng làm thế nào để chống chọi qua mùa đông mà không có chúng. Chị không thể tin rằng mình đã trải qua thời thơ ấu chỉ với cái bếp than thô sơ. Ở Osaka, Tsuruko một mực theo lề lối cũ. Yukiko thể chất khỏe mạnh chịu được rét nhưng Sachiko thì cam đoan chẳng chóng thì chày chị sẽ bị viêm phổi.

Với ông mai Hamada, việc chọn ngày diễn ra rất lề mề nhưng hiện họ được biết ông Nomura mới hỏi ý thầy tử vi và muốn chọn ngày coi mắt đầu tháng Hai, vừa đúng lúc khai xuân. Ngày 29 tháng Giêng, Sachiko biên thư cho Yukiko. Rút kinh nghiệm về cuộc điện thoại năm ngoái, chị nhờ chồng đặt thêm một chiếc điện thoại khác trong thư phòng của anh ở gian nhà biệt lập ngoài vườn. Ngày 30 tháng Giêng, chị nhận được một tấm bưu thiếp đã được viết trước khi bức thư ngày 29 đến nơi. Gia đình ở Tokyo đang gặp khó. Hai đứa nhỏ nhất nhà đang bị cúm, đứa út Umeko ba tuổi có nguy cơ viêm phổi. Gia đình đã nghĩ đến chuyện thuê khán hộ nhưng nhà nhỏ quá không có chỗ cho người ta ngủ lại, hơn nữa lần trước dì Yukiko đã chăm cu Hideo chu đáo hơn cả y tá, nên gia đình quyết định không thuế khán hộ. Vợ chồng Tsuruko cũng tự biết mình như thế là ích kỷ, nhưng họ băn khoăn không biết chị Jimba có thể thư thư thêm ít lâu không. Sachiko thấy Yukiko coi mời trước mắt chưa thể rảnh tay được nên lại chuyển lời hoãn binh tới chị Jimba. Thư trả lời sau đó nói ông Nomura sẵn lòng đợi bao lâu cũng được. Biết vậy nhưngSachiko vẫn không khỏi ái ngại cho Yukiko lúc nào con bé cũng phải làm cô bảo mẫu, phải chịu thiệt thòi.

Trong lúc chờ đợi, quá trình điều tra vẫn đang tiến triển. Văn phòng thám tử báo cáo rằng Nomura là công chức bậc ba, thu nhập hàng năm 3600 yên, nếu tính thêm cả thưởng nữa thì mỗi tháng trung bình được 350 yên. Tuy là con trai của ông chủ một lữ quán ở Himeji nhưng Nomura không còn tí đất cát nào ở thành phố đó. Chị gái của ông ta lấy một người tên Ota là dược sĩ ở Tokyo và ông ta có hai ông chú, một người vừa buôn đồ cổ vừa dạy trà đạo, một người làm lục sự, cả hai hiện đang sống Himeji. Người thân duy nhất mà Nomura có thể tự hào là người em họ trước kia từng được ông ta cưu mang, tức là Hamada Jokichi, tổng giám đốc Công ty Điện lực Kansai. (Người mà chồng bà Jimba nợ tiền chính là ông Hamada này, ông Jimba khi xưa để có tiền ăn học đã làm gác cổng cho gia đình Hamada.) Văn phòng thám tử cũng không cho biết thêm nhiều thông tin khác ngoài việc vợ cũ của Nomura mất năm 1935 vì bệnh cúm, còn hai đứa nhỏ trước đó không qua đời vì bệnh di truyền.

Đồng thời Teinosuke cũng hỏi thăm người quen xem có biết gì về tính khí, hành vi của Nomura không. Anh tìm hiểu thấy mặc dù Nomura không có tật xấu nào đáng kể, nhưng lại có thói quen vô duyên vô cớ lẩm bẩm một mình, theo như lời đồng nghiệp. Nomura chỉ độc thoại khi nghĩ rằng ông ta ở một mình, nhưng thỉnh thoảng người khác vẫn nghe thấy. Bấy giờ Ở CƠ quan, chẳng ai là không biết thói ấy của ông ta. Người vợ và hai đứa con đã mất của ông ta cũng biết tật này, Teinosuke nghe kể rằng họ cũng hay bật cười về những điều ngớ ngẩn mà ông ta buột miệng ra.

Chẳng hạn một người đồng nghiệp bữa nọ đang đi vệ sinh thì có người bước vào buồng bên cạnh: “Xin lỗi, anh Nomura đấy à?” một giọng vang lên hỏi hai lần. Định trả lời thì ông đồng nghiệp kia nhận ra giọng nói đó chính là của Nomura chứ chẳng ai khác. Vì Nomura tưởng rằng trong nhà vệ sinh có mỗi mình mình, nên ông đồng nghiệp cũng nín thở Cố gắng sao cho Nomura không nhận thấy. Nghe ngóng chán một lúc, ông này mới bỏ ra ngoài. Chắc chắn Nomura biết mình đã bị nghe lén. Nhưng không đoán được người ở buồng bên cạnh là ai, ông cứ bước ra như không, làm bộ chẳng có chuyện gì xảy ra cả. Với lại điều Nomura nói cũng chẳng hại ai mà chỉ làm người nghe muốn cười phá lên thôi. Mặc dù Nomura có vẻ ngứa miệng tự lẩm bẩm những khi không để ý, nhưng rõ ràng ông ta có ý thức tự kiềm chế, chờ đến lúc nghĩ rằng quanh mình chẳng còn ai mới nói. Thỉnh thoảng khi đinh ninh mình không có nguy cơ bị nghe lén, ông ta bạo gan lớn tiếng đến nỗi ai vô tình nghe phải cũng giật cả mình tưởng người điên.

Không phải khuyết điểm thực sự nghiêm trọng, nhưng gia đình làm gì đến nỗi phải cuống cuồng tìm chồng cho Yukiko đến mức chấp nhận một người đàn ông như thế. Theo Sachiko, khuyết điểm lớn hơn là chỗ trong ảnh trông Nomura quá già, nhìn cũng phải ngoài năm mươi chứ không chỉ bốn làm như báo cáo. Chị cam đoan Yukiko sẽ không ưng, Nomura thể nào cũng bị đánh rớt trong buổi coi mắt đầu tiên - mối này có gì đáng để hào hứng đầu cơ chứ. Nhưng thôi, đây là cái cớ để gọi Yukiko về, Sachiko và Teinosuke thấy chí ít cứ xúc tiến buổi coi mắt đã. Khả năng thành công của mối này bề gì cũng vô cùng thấp, hai vợ chồng kết luận rằng không cần kể lể những chi tiết không hay ho cho Yukiko, còn thói quen kì lạ của người đàn ông thì chúng mình giữ bí mật.

« Lùi
Tiến »