Yukiko được triệu từ Tokyo về đây là nhân có bức thư của chị Jimba, thông báo rằng tuy giờ giấc, địa điểm cụ thể có thể quyết sau nhưng ý chị ta muốn tổ chức coi mắt vào ngày mồng 8 nhằm ngày hoàng đạo, tuy nhiên gia đình buộc phải hoãn lại lần nữa vì một sự việc không ngờ xảy ra ngày mồng 5. Sáng hôm ấy Sachiko đi xe buýt băng qua núi Rokko - nhẽ ra chị nên đi tàu - với ba, bốn người bạn nữa, họ đi thăm một phụ nữ đang dưỡng bệnh ở suối nước nóng Arima. Chuyến về họ đi tàu hỏa nhưng đêm ấy khi lên giường Sachiko đau bụng và xuất huyết, thế rồi bác sĩ Kushida báo một tin giật mình rằng có vẻ chị bị động thai. Gia đình gọi ngay một bác sĩ chuyên khoa, người này khẳng định chẩn đoán của bác sĩ Kushida. Sáng hôm sau, Sachiko bị sảy thai thật.
Teinosuke ngồi thức cả đêm đến sáng, mặc dù có ra ngoài một lúc để lo hậu sự cho bào thai nhưng anh đã ở bên vợ cho đến khi cơn đau dịu đi. Anh quyết định nghỉ làm. Cả ngày anh chỉ nhìn vào lò than, tay tựa vào que cời lò, thỉnh thoảng lại cảm thấy đôi mắt rưng rưng lệ của Sachiko quay sang mình và bấy giờ anh ngước lên.
“Không sao đâu em. Chuyện đã qua rồi.”
“Anh có tha thứ cho em không?”
“Tha thứ cái gì?”
“Tha thứ việc em đã bất cẩn.”
“À, chuyện ấy có sao đâu. Không sao em ạ, thậm chí anh còn hy vọng nhiều hơn ấy chứ.”
Một giọt nước mắt lăn trên má Sachiko. "Nhưng em ân hận lắm.” nữa. Mình vẫn còn cơ hội mà.”
“Đừng nói chuyện này Ngày hôm ấy, cuộc trò chuyện này cứ lặp đi lặp lại. Teinosuke nhìn khuôn mặt tái mét của vợ cũng khó lòng giấu được sự thất vọng của chính mình.
Sachiko đã nghĩ đến việc có thể chị đang mang bầu. Nhưng từ lúc đẻ Etsuko đến nay đã gần mười năm, và các bác sĩ thậm chí còn bảo chị rằng có thể cần tiến hành phẫu thuật trước nếu chị muốn sinh thêm con. Và thế là chị đã bất cẩn. Chị biết chồng muốn một bé trai. Bản thân chị dù không mong mình mắn đẻ như chị cả nhưng cũng thấy quá lủi thủi với độc một cô con gái. Để đảm bảo, và thực tình như một cách thỉnh nguyện trời phật, Sachiko đã định đi khám bác sĩ nếu tình trạng kinh nguyệt không đều này tiếp tục đến tháng thứ ba. Hôm trước ý nghĩ ấy lại lóe lên trong đầu chị, nhắc nhở chị phải chăm sóc bản thân cho tốt. Nhưng đến là dại, cái ý nghĩ thứ nhì này lại đẩy sự thận trọng sang một bên. Sachiko không thể từ chối một lời mời đi chơi xem chừng có thể giúp bạn mình khuây khỏa. Sachiko đã có lý do, đâu cần phải xin lỗi. Nhưng bác sĩ Kushida mắng chị bất cẩn, chị không kiềm được những giọt nước mắt ân hận. Sao lại hứa với người ta từ đầu làm gì? Đã hứa thế sao còn chủ quan đi xe buýt? Teinosuke Cố gắng an ủi vợ. Anh nói với chị rằng mình vốn đã đinh ninh chị không thể có con được nữa, nên đối với cái thai ngoài ý muốn này của Sachiko anh không những chẳng buồn, mà còn có thêm niềm hy vọng mới. Nhưng dù sao, Sachiko có thể thấy chồng thất vọng sâu sắc. Thái độ ân cần của anh chỉ khiến chị tự trách mình thậm tệ vì đã phạm sai lầm nghiêm trọng chứ không chỉ là bất cẩn vặt vãnh.
Đến ngày thứ hai, tinh thần của Teinosuke đã hồi phục. Anh lại đi làm vào giờ thường lệ. Sachiko ở trong òng ngủ một mình chỉ biết ôn lại bi kịch trong đầu. Buổi coi mắt là việc đáng mừng nên chị muốn che đậy nỗi đau trước Yukiko và mọi người, nhưng khi chỉ có một mình, nước mắt Sachiko lại tuôn rơi dù trong lòng đã cố hết sức nén lại. Nếu không quá bất cẩn thì đứa bé sẽ chào đời vào tháng Mười một năm nay. Giờ này năm sau, bé đã biết cười khi bị thọc lét. Sachiko đảm bảo đó là một bé trai, Teinosuke và cả Etsuko đều vỡ òa sung sướng. Nếu Sachiko không mảy may ngờ vực thì còn có thể tự an ủi mình, đằng này trong lòng chị đã đoán biết mình đang mang thai. Nếu vậy sao Sachiko không từ chối đi xe bus cơ chứ? Đúng là ngay thời điểm đó chị chưa kịp nghĩ ra lí do lịch sự nào để khước từ. Nhưng biết đâu Sachiko có thể viện cái cớ tàm tạm nào đó để theo sau bằng tàu hỏa?
Sachiko không nguôi ân hận. Có thể Teinosuke hy vọng vợ còn có Cơ may đậu thai lần nữa, nhưng nếu chị không còn khả năng mang thai, chị sẽ phải hối tiếc suốt phần đời còn lại. Bất kể là bao nhiêu năm qua đi, chị cũng sẽ không ngừng dằn vặt bản thân rằng phải chi đứa bé còn sống thì nó lớn từng này, từng này. Sachiko lại thấy mắt rưng rưng.
Với tình trạng trì hoãn liên tục như vậy thì phải có người đích thân đến cáo lỗi với chị Jimba, nhưng Teinosuke chưa gặp chị ta bao giờ mà chị Jimba cũng chưa hề đích thân xuất hiện. Tối ngày mồng 6, rốt cuộc Teinosuke thay mặt vợ gửi một lá thư. Anh viết: tôi biết xin hoãn thêm lần nữa thì quả là khó khăn, nhưng Sachiko đang bị cảm mạo, sốt cao. Chúng tôi làm thế này là ích kỷ nhưng không biết các anh chị hoãn buổi coi mắt sau ngày mồng 8 được không?” Anh muốn giải thích rõ ràng rằng bệnh tình của Sachiko là lý do duy nhất khiến họ phải xin thêm thời gian. Song bệnh cảm lạnh không quá nghiêm trọng nên chắc chắn Sachiko sẽ khỏe lại sau một tuần. Teinosuke gửi hỏa tốc bức thư.
Không rõ Jimba đã đọc thư hay chưa nhưng chiều ngày mồng 7 đích thân chị ta xuất hiện, hỏi có được phép vào thăm Sachiko một chút để hỏi han bệnh tình không. Nghĩ bụng phải để chị Jimba thấy mình thực sự ốm thế nào nên Sachiko mời chị ta lên lầu. Nhìn thấy khuôn mặt quen thân của bạn, chị thấy tình cảm trong lòng dậy sóng. Phải nói ra tất cả thôi. Sachiko bảo: Coi mắt là một dịp vui, mình nào có muốn viết thư kể lể đau ốm, nhưng mình không thể giấu cậu sự thật được nữa. Chị kể lại đại khái những gì xảy ra đêm mồng 5, thêm vào một, hai lời tự sự về nỗi bất hạnh của mình và nhấn mạnh rằng, mặc dù có vẻ như chị đang bịa ra lý do thật chính đáng để hoãn binh với Jimba, nhưng đây hoàn toàn là sự thật. Sachiko tin chắc chị Jimba sẽ không buồn bực, và hy vọng chị ta sẽ chọn lại một ngày đẹp khác, nhất định chị sẽ phục hồi vào tuần sau như lời bác sĩ đảm bảo.
Chị Jimba nói: thật đáng tiếc. Anh Teinosuke hẳn thất vọng ghê gớm. Nhìn những giọt lệ đong đầy đôi mắt Sachiko, chị ta vội vã chuyển chủ đề. Nếu chị Sachiko sẽ khỏe lại sau một tuần thì ngày 15 có được không? Khi nhận được thư hỏa tốc sáng nay, Jimba đã lập tức bàn với ông Hamada, ông ta nói lại với chị rằng tuần nào trúng ngày Xuân phân dĩ nhiên là phải kiêng, thế thì chỉ còn ngày 15 thôi trừ phi hoãn lại đến tháng Sáu, Ngày 15 cũng vừa đúng một tuần. Chị Jimba có thể hẹn coi mắt hôm ấy được không? Quả là Jimba đã được ông Hamada yêu cầu đi xem ngày. Sachiko cảm thấy rằng mình không thể viện cớ ốm đau nữa. Bác sĩ đã đảm bảo với mình rằng nếu cố gắng thì chỉ một tuần là có thể ra ngoài. Sachiko đồng ý đại khái với đề nghị của Jimba luôn mà không hỏi ý Teinosuke.
Sức khỏe của Sachiko có vẻ đang hồi phụ khả quan, nhưng đến ngày 14 chị vẫn chỉ quanh quẩn bốn góc giường và bị xuất huyết nhẹ.
“Em có nghĩ trước khi hứa hẹn với người ta không đấy?”
Ngay từ đầu Teinosuke đã quan ngại. Đây là một dịp rất quan trọng, bản thân Jimba cũng rõ ngọn ngành, có thể sắp xếp để Teinosuke tháp tùng Yukiko thay vì mạo hiểm để Sachiko làm hỏng chuyện. Khó khăn duy nhất là không có Sachiko thì chẳng có ai đứng ra giới thiệu hai bên. Yukiko nói cô không muốn Sachiko phải tự ép mình. Nên chăng xin hoãn lần nữa, nếu điều đó có nghĩa là chấm hết cho mối này thì thôi cũng đành. Có lẽ chuyển mai mối này sẽ bất thành thôi, bởi khó khăn lớn đã nảy sinh vào ngay lúc như thế này. Sachiko lại thấy cảm thương cho Yukiko như mọi lần và quên hẳn nỗi đau của riêng mình mà gắng gượng. Trải nghiệm quá khứ đã khiến họ dè chừng những điềm gở mỗi khi Yukiko đi coi mắt; họ đang cầu trời khấn phật cho vạn sự suôn sẻ thì đùng một cái cô cháu nhà chính ốm, rồi Sachiko sảy thai, chắc chắn là xúi quấy rồi. Sachiko không thể nén sợ hãi trước cái cách tất cả mọi người đều bị kéo vào cái guồng định mệnh hủy hoại tương lai của Yukiko. Mặt khác Yukiko lại dửng dưng đến lạ. Chỉ nhìn em gái thôi cũng khiến Sachiko đau lòng.
Ngày 14, trước khi đi làm Teinosuke đã có ý bảo Sachiko ở nhà. Phần mình, Sachiko lại quyết tâm đến buổi coi mắt. Giữa tình thế chưa đâu vào đâu thì khoảng 3 giờ có điện thoại của Jimba. Chị ta muốn biết Sachiko thế nào rồi. Sachiko miễn cưỡng nói nhìn chung là khỏe. Jimba xúc tiến luôn. Thế thì ngày 15 được rồi nhỉ, Ông Nomura đã quyết định gặp nhau lúc 5 giờ ở sảnh khách sạn Oriental và hy vọng gia đình Makioka hông phản đối. Khách sạn Oriental chỉ là một nơi thuận tiện để gặp gỡ. Uống trà xong họ có thể đi nhà hàng, nhưng nhà hàng nào thì chưa quyết. Mặc dù gặp nhau để coi mắt nhưng cũng không nên trịnh trọng hơn một bữa liên hoan tối nho nhỏ, và việc chọn nhà hàng nào thì để khi gặp nhau ở khách sạn bàn cũng được. Tổng cộng có sáu người nhà trai lẫn nhà gái vợ chồng Jimba thay mặt ông Hamada sẽ đi cùng ông Nomura, còn nhà Makioka thì chắc là có ba người. Sachiko đã quyết định tương đối chắc chắn là sẽ đi, nhưng lúc Jimba thuyết phục chị đồng thuận với mọi sự sắp xếp thì chị đưa ra một yêu cầu đặc biệt: vì vẫn còn xuất huyết nhẹ, mà hôm ấy lại là ngày đầu tiên ra khỏi nhà, nói ra chị cũng áy náy vô cùng nhưng chị sẽ biết ơn lắm nếu chị Jimba làm sao cho buổi coi mắt đỡ phải đi lại càng nhiều càng tốt. Sachiko hi vọng có thể gọi taxi đi một quãng thật ngắn. Tôi hiểu mà, Jimba nói, nhưng tôi thấy chẳng có lý gì mà chị không nên ra ngoài.
Yukiko đang ở tiệm của Itani làm tóc lúc Jimba gọi, và khi trở về cô phản đối một chi tiết là hẹn gặp nhau ở khách sạn Oriental. Lần trước vụ coi mắt không thành với anh Segoshi cũng diễn ra ở khách sạn này, cô không coi ấy là cái dớp, nhưng cô không muốn các nhân viên, bồi bàn khách sạn nhận ra mình rồi nhấm nháy nhau rằng: kìa, bà chị lỡ thì lại thử vận nữa rồi. Sachiko hoàn toàn chưa chuẩn bị cho sự phản đối này. Chắc chắn Yukiko một khi đã nói ra thì không thể xoay chuyển được, và Sachiko đến thư phòng gọi Jimba hỏi có hẹn nơi khác được không. Hai giờ sau chị Jimba gọi lại. Chị ta nói đã thảo luận với Nomura, nhưng hiện không nghĩ ra được chỗ nào hơn khách sạn Oriental cả. Dĩ nhiên là đi thẳng đến nhà hàng cũng không sao, nhưng e rằng nếu chị ta và Nomura tự ra quyết định thì nhà Makioka lại phật ý. Không biết chị Makioka có gợi ý nào chăng? Quả thực không phải bọn mình chỉ chăm chăm nghĩ đến bản thân, nhưng hy vọng Sachiko có thể cố gắng làm Yukiko đổi ý. Khách sạn Oriental quả là rất tiện cho tất cả mọi người, với lại đó chỉ là điểm hẹn, không có lý do gì Yukiko phải bất an cả. Sachiko nói chuyện với Teinosuke bấy giờ vừa đi làm về. Họ kết luận rằng tốt nhất là tôn trọng mong muốn của Yukiko. Sachiko lại bảo Jimba: Mình không muốn ép buộc cậu, nhưng mình hy vọng cậu sẽ đổi ý. Jimba đáp để cân nhắc cái đã, sáng mai sẽ gọi. Sáng ngày 15, Jimba gọi điện hỏi khách sạn Tor Có phù hợp hơn không. Vậy là vấn đề đã được giải quyết.