Mong Manh Hoa Tuyết

Lượt đọc: 1770 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
QUYỂN THƯỢNG - 28

Lễ hội Omizutori ở Nara đã kết thúc, ấy vậy mà ngày coi mắt lại rét căm căm. Trời êm bề lặng nhưng bầu trời xám xịt như sắp có tuyết rơi. Điều đầu tiên Teinosuke hỏi vợ khi ngủ dậy là đã hết xuất huyết chưa. Từ sở về nhà sớm, anh lại hỏi câu ấy. Nếu Sachiko thấy không khỏe thì vẫn có thể không đi nữa. Sachiko đáp máu chảy ra ít dần rồi. Nhưng sự thực là Sachiko cứ chạy đi chạy lại chỗ cái điện thoại chiều hôm trước nên máu ra nhiều thêm. Sachiko chỉ lau mặt và cổ (đã mấy ngày chị phải kiêng tắm) rồi ngồi trước gương. Mất máu làm chị xanh xeo héo mòn. Nhưng vì đã từng bị Itani dặn là phải trang điểm sao cho già nua, khiêm nhường hết mức nên chị nghĩ có lẽ chỉ nên sửa soạn cho đúng mực thôi.

Jimba đang đợi ngoài lối vào khách sạn, chạy tới đón gia đình.

“Giới thiệu mình với chồng cậu đi Sachiko.” Chị ta vẫy tay chào một người đàn ông đang đứng đợi cách chị hai, ba bước chân. “Đây là chồng mình.”

“Rất hân hạnh được gặp chị. Nhà tôi xem ra đã làm chị vất vả.”

“Ngược lại ấy chứ, việc dàn xếp tối nay chúng tôi đã cư xử thật là ích ki."

“Này Sachiko,” Jimba quay sang Sachiko, nói nhỏ sau màn xã giao. “Để mình giới thiệu cậu với Nomura nhé, anh chàng kia kìa, thực ra mình mới gặp anh ta hai, ba lần ở nhà ông Hamada nên thành thử chẳng thân quen lắm. Thực sự mình biết rất ít về anh ta, có lẽ cậu nên hỏi thẳng nếu muốn tìm hiểu bất cứ điều gì?

Ông Jimba chờ đợi trong im lặng suốt màn thủ lễ trầm lắng. Sau đó, ông cúi đầu dẫn nhà Makioka ra chỗ Nomura.

Sachiko và Teinosuke đã chú ý tới một người đàn ông đang ngồi trong sảnh. Ông ta lo lắng dụi điếu thuốc hút dở và đứng dậy để gặp họ. Mặc dù thể chất có tráng kiện ngoài mong đợi, nhưng quả thực Nomura trông già hơn trong ảnh. Khuôn mặt ông ta nhăn nheo dấu chân chim, còn mái tóc - mặc dù không thấy rõ trong ảnh - nhưng ngoài đời thì vừa bạc vừa thưa mà lại mọc thành chùm lỉa chỉa, nói chung là kém gọn gàng. Nhìn một cái sẽ phán ông này phải năm tư, năm lăm tuổi. Tuy lớn hơn Teinosuke có hai tuổi nhưng nom Nomura lại già hơn cả chục tuổi. Còn Yukiko trái lại trẻ hơn tuổi thật đến bảy, tám năm nên hai người nhìn như bố con. Sachiko thấy mình có lỗi khi đã mang em gái đến đây.

Sau khi giới thiệu, mọi người tập trung quanh bàn trà. Cuộc chuyện trò diễn ra không được suôn sẻ. Có cái gì đó ở Nomura rất khó gần, còn vợ chồng Jimba đáng nhẽ phải nói giúp vào để lấp khoảng lặng thì lại do dự miễn cưỡng. Cứ cho là nhà Jimba phải giữ kẽ và tôn trọng bà con của chủ nợ nhưng với Teinosuke, sự e dè này dường như đang chạm ngưỡng phục tùng. Anh và vợ bình thường kẻ tung người hứng để câu chuyện trôi chảy nhưng tối nay Sachiko tinh thần kém, chỉ có thể hờ hững đáp lại chồng.

“Chẳng hay anh Nomura làm nghề gì ạ?”

Sau khi hai bên trao đổi ngắn gọn, mọi người mới biết Nomura phụ trách nhập kho cá hương, nghiệp vụ chính là giám sát và kiểm đếm, và cá hương ở Tatsuno và Takino đặc biệt ngon.

Trong lúc đó, chị Jimba đứng ngồi không yên. Chị ta gọi Sachiko ra ngoài nói chuyện riêng. Thế rồi lại nhỏ to với Nomura, ra một bốt điện thoại, rồi lại gọi Sachiko lần nữa. Rốt cuộc chị ta cũng về chỗ thì đến lượt Sachiko gọi Teinosuke ra nói chuyện.

“Chị ấy hỏi đi ăn đâu bây giờ. Anh có biết nhà hàng Tàu tên là Bắc Kinh ở trên đồi không?”

“Chưa nghe tên bao giờ.”

“Nomura hay đến đó, anh ta bảo muốn ra nhà hàng ấy ăn tối. Em nói với chị Jimba rằng không phản đối đồ Tàu nhưng ghế kiểu Tàu thì em chịu không ngồi được. Chị ấy lại nói khách ở đó toàn người Trung Quốc nhưng cũng có một hai phòng kiểu Nhật, và đã gọi đặt chỗ. Được không anh?”

“Em thấy được là được. Nhưng cố gắng đừng đi lại nhiều quá.”

“Chị ấy cứ gọi em.”

Sachiko ra phòng vệ sinh nữ đến hai mươi phút. Khi quay lại, trông chị tái xanh hơn bao giờ hết, Jimba lại gọi ra nói chuyện riêng.

“Để tôi đi. Nhà tôi không được khỏe, chị nói với tôi cũng được.”

“Vâng. Chả là chuyện taxi. Tôi vừa gọi hai chiếc, không biết có nên bố trí Yukiko ngồi cùng Nomura và tôi một xe, còn nhà tôi với vợ chồng anh chị một xe không nhỉ.”

“Anh Nomura muốn thế à?”

“Anh ấy không nói. Chỉ là tôi thấy bố trí như vậy cũng hay hay.”

"Ồ.”

Teinosuke khó lòng giấu đi sự bực bội. Hôm qua vợ chồng Jimba đã được thông báo rằng Sachiko phải gắng gượng với thể trạng bất ổn, thậm chí đe dọa đến sức khỏe, đến tối nay gia đình Makioka cũng đã ngầm ra hiệu rằng Sachiko mệt, thế mà cả vợ lẫn chồng, chẳng ai mảy may hỏi han, an ủi một lời. Có lẽ họ nghĩ rằng đề cập đến bệnh trạng của Sachiko lúc này là gở mồm. Nhưng họ vẫn có thể để ý và nhận ra vợ anh không thoải mái. Hoặc anh đang bất công chăng. Chả có nhẽ vợ chồng Jimba tự cho rằng họ đã bỏ công bỏ sức dàn xếp sau bao lần hoãn lên hoãn xuống thì Sachiko cũng phải chịu hy sinh chút đỉnh? Lẽ nào họ cho rằng, buổi coi mắt này là để giúp cho Yukiko chứ không ai khác nên Sachiko đã lầm nếu chị mong đợi họ phải có nghĩa vụ với chị, chịu đựng một tí thì đã chết ai? Có thể Teinosuke quá nhạy cảm nhưng anh chợt nghĩ: Họ cũng cùng một giuộc với Itani. Yukiko đã thành gái già, tình cảnh khốn đốn, người ta giúp cho là may - Sachiko và người nhà đáng nhẽ phải mang ơn họ. Song, chung quy thì có vẻ là vợ chồng nhà kia quá tập trung làm đẹp lòng Nomura. Jimba là nhân viên công ty điện lực Kansai, mà em họ Nomura là Hamada Jokichi lại làm tổng giám đốc ở Công ty ấy.

Bất kể là Jimba quyết tâm thực hiện nghĩa vụ với Hamada hay chỉ đơn thuần phản ánh nguyện vọng của Nomura thì để Yukiko và Nomura ngồi cùng xe là một ý tồi. Teinosuke ngờ ngợ biết đâu Jimba lại có ý định chơi khăm anh.

“Có sao không ạ? Nếu Yukiko không phản đối thì.”

“Tôi dám chắc em nó không kháng lại. Nhưng nếu buổi coi mắt suôn sẻ thì sau này thiếu gì cơ hội nào.”

“Tôi hiểu rồi.” Jimba dò xét vẻ mặt Teinosuke một lúc, mũi chị ta nhăn lại thành một nụ cười khinh khỉnh.

“Tôi nghĩ làm thế chỉ tổ khiến Yukiko càng mất tự nhiên, chứ không đem lại tác dụng như chúng ta mong muốn.”

“Tôi hiểu. Chỉ là một ý thôi mà.”

Song Teinosuke đã bực càng thêm bực. Nghe thấy nhà hàng Bắc Kinh nọ ở trên đồi, anh đã cẩn thận hỏi taxi có thể đậu đến trước cửa được không. Anh đã an tâm sẽ không có trở ngại gì. Đúng là xe dừng tận cổng nhưng muốn vào hẳn trong nhà hàng thì phải leo thêm một đoạn cầu thang vừa dài vừa dốc, đến lúc vào rồi họ lại bị dẫn lên lầu hai. Sachiko phải tựa vào tay chồng, đi chậm hơn hẳn so với những người còn lại. Nomura đang phấn chấn, chẳng đoái hoài gì đến những mệt nhọc của Sachiko, cứ khen lấy khen để cảnh quan từ lầu hai nhìn ra ngoài.

“Anh Makioka thấy sao? Một trong số các nhà hàng yêu thích của tôi đấy!”

“Anh chọn được chỗ này quả là hay” Jimba gật gù hưởng ứng lấy để.

“Này nhé, từ đây nhìn xuống bến cảng, cảnh quan rất độc đáo. Có chút gì như Nagasaki vậy.”

“Đúng thật. Cứ như ở Nagasaki nhỉ.”

“Tôi hay đến mấy quán Tàu trên phố Nam Kinh, không ngờ ở Kobe lại có một nơi như thế này cơ đấy.”

“Gần chỗ làm của tôi, anh em thường rủ nh ra đây. Đồ ăn khá ngon nữa.”

“Nói đến độc đáo thì phải nhìn vào tòa nhà này. Kiến trúc khác lạ, trông như mấy ngôi nhà bên bến cảng ở Tàu ấy. Nhà hàng có chủ người Tàu nói chung nhìn không đẹp, nhưng nhà hàng này lại có chất riêng, mọi thứ từ lan can cho đến những đồ trang trí, chạm trổ đều ý vị”

“Thấy cái tàu chiến không?” Sachiko không thể làm gì ngoài tập trung hơi sức, ráng tỏ ra lịch sự. “Cờ nước nào thế nhỉ?”

Bà Jimba đi lên lầu, vẻ bối rối.

“Thực tình tôi xin lỗi chị vô cùng, chị Sachiko ạ, phòng kiểu Nhật đã kín chỗ rồi. Người ta muốn bố trí nhà mình vào phòng kiểu Tàu. Lúc gọi điện họ cứ khẳng định với tôi rằng còn phòng kiểu Nhật cho mình đấy. Nhưng nhân viên quán toàn người Tàu. Có nói đi nói lại họ cũng có hiểu gì đâu.”

Teinosuke thấy quái lạ khi phòng kiểu Tàu dường như đã được bày sẵn cho họ. Nếu cậu nhân viên hiểu nhầm ý bà Jimba thì anh không thể đổ hết trách nhiệm cho chị ta; nhưng ngay cả trong trường hợp đó anh vẫn quy kết rằng chắc chắn phải có cách nào để giảng giải rõ ràng cho cậu nhân viên người Hoa bập bõm kia, chẳng qua là bà Jimba không chu đáo đến nơi đến chốn. Cả Nomura lẫn ông Jimba đều không tỏ ra ái ngại, vẫn mải khen cảnh đẹp lấy để.

“Chị chịu khó có được không?” Jimba nắm tay Sachiko bằng cả hai tay, dồn chị đến chỗ không thể khước từ.

“Ô kìa, phòng này tuyệt đấy chứ. Cũng rất thú vị nữa.” Sachiko lo chồng bực tức hơn cả lo cho bản thân mệt mỏi. “Khi nào rủ Etsuko và cô Út nhà ta mới được.”

“Con bé hẳn sẽ thích ngắm tàu bè bên dưới.” Trông Teinosuke vẫn không tươi tỉnh chút nào.

Các món khai vị được phục vụ kèm rượu Thiệu Hưng và rượu sake Nhật. Sachiko ngồi đối diện Nomura. Jimba nói về vụ sáp nhập Đức-Áo mà báo chí sáng nay đưa tin rốp rẻng, một lúc sau thì rẽ sang chủ đề Schuschnigg từ chức và Hitler vào Vienna. Cuộc đối thoại nghiêng hẳn về phía ông Jimba và ông Nomura, người nhà Makioka chỉ thỉnh thoảng góp vào vài lời. Mặc dù đã cố gắng ra vẻ bình thản nhưng lúc ở khách sạn Tor và ngay trước khi ngồi yên vị trong nhà hàng, Sachiko đã kiểm tra tình trạng xuất huyết và thấy mọi chuyện đang xấu đi. Chiếc ghế thẳng đơ cứng nhắc không làm Sachiko thoải mái hơn chút nào, chẳng mấy chốc vì mệt mỏi và cũng bởi lo sợ mình làm hỏng bữa tiệc, chị không còn đối đáp được nữa. Teinosuke càng tức anh ách vì biết Sachiko đang phải gắng sức, mà bản thân anh nếu không tỏ ra xởi lởi thì lại càng tạo ra gánh nặng cho vợ. Anh đành mượn rượu sake để lấp vào những chỗ ngắt quãng trong cuộc chuyện trò.

“Nào, Sachiko. Chị sẽ thích đấy.” Bà Jimba nãy giờ chỉ rót cho cánh đàn ông lại quay sang Sachiko với bình rượu.

“Tối nay tôi không uống, cám ơn chị. Nhưng Yukiko này, em uống một chút đi.”

“Đúng rồi, uống đi em.”

“Để em thử xem nào.” Yukiko nhấp một ngụm rượu Thiệu Hưng những tinh thể đường lơ lửng trong chén. Cô ngượng chín mặt trước vẻ nhăn nhó của chị gái và anh rể lẫn ánh mắt của Nomura cứ dán chặt vào CÔ. Rốt cuộc Cô ngồi chúi xuống bàn thấp đến mức khuất hẳn đôi vai gầy. Nomura thấy cô vợ tương lai trước mắt thì cao hứng, càng uống càng hoạt bát. Nomura hiển nhiên rất tự hào về ông em họ Hamada Jokichi nên trong lúc nói chuyện cứ để ý chêm tên Hamada vào, và vợ chồng Jimba cũng không ngừng nhắc đến Công Tổng Giám Đốc”, rõ ràng để đánh tiếng là Hamada rất quan tâm đến việc lo liệu cho anh họ. Điều khiến Teinosuke ngạc nhiên hơn cả là Nomura đã điều tra tường tận về gia đình Makioka - dĩ nhiên là về cả Yukiko, về các chị em và người cha quá cố, về nhà chính, về cả việc làm bằng bột đã khiến Taeko bị bêu lên báo. Nhà Makioka bảo còn gì nghi ngờ thì Nomura cứ hỏi, và thế là cuộc thẩm vấn sau đó cho thấy anh ta đã điều tra kỹ lưỡng rồi. Có lẽ chính Hamada đã điều động tại mắt nói gì thì nói, kiểu gì cũng có người đến phỏng vấn Itani, bác sĩ Kushida, Madame Tsukamoto và cô giáo dương cầm từng dạy Yukiko. Nomura thậm chí còn biết lý do cuộc mai mối với Segoshi bất thành lẫn cuộc kiểm tra sức khỏe ở bệnh viện Đại học Osaka nữa - nhà Makioka đoán rằng ông ta chỉ có thể nghe được chuyện này từ Itani mà thôi. (Itani có kể với Sachiko về việc ai đó đến hỏi thăm về Tiểu thư Yukiko, vốn chẳng có lý do gì để giấu diếm nên chị ta hẳn đã giải đáp mọi câu hỏi. Sachiko giật mình nghĩ đến vết nám trên mắt Yukiko. Tối nay chị không lo ngại đến vết nám vì nó đã biến mất từ lúc Yukiko ở Tokyo về. Lạy trời Itani không đề cập đến vết nám!)

Teinosuke, người có nghĩa vụ trả lời câu hỏi của Nomura, đã sớm nhận thấy đối phương là người cực kì lo xa. Cũng chẳng lạ nếu ông ta có thói quen nói chuyện một mình. Cử chỉ của Nomura cho thấy ông ta đã tường tận cả những chi tiết nhỏ như vậy là bởi ông ta tự tin lời cầu hôn của mình sẽ được chấp nhận. Trong trạng thái đắc ý, ông ta đã trở thành một người khác hẳn so với người đàn ông kiệm lời gặp ở khách sạn Tor.

Teinosuke muốn gác lại câu chuyện sớm để còn về nhà ngay lập tức, nhưng vừa đi khỏi nhà hàng thì lại có khó khăn phát sinh. Vợ chồng Jimba đi về Osaka nên muốn tháp tùng nhà Makioka về Ashiya và đi cùng một xe taxi đến ga Ashiya. Teinosuke giật mình nghĩ đến việc chỉ có mỗi một chiếc taxi. Nhà Nomura cũng thuận đường về, hình như chỉ phải đi thêm chút xíu thôi, cho anh ấy lên xe luôn cho tiện - ai đó đề nghị. Teinosuke biết nếu phải rẽ qua nhà Nomura thì đường sẽ dài thêm chừng nào. Tệ hơn nữa, ở mé ấy của thành phố đường sá gồ ghề, lắm dốc cao. Mỗi khi xe bị xóc hoặc vào cua, Teinosuke lại hốt hoảng muốn quay lại nhìn phía sau nhưng anh đã bị ép quá chặt vào ghế trước để ngoảnh đầu.

Nomura đột ngột thông báo muốn mời tất cả các vị ghé nhà uống tách cà phê. Ông ta bảo ngôi nhà bé nhỏ tồi tàn thôi, nhưng cảnh nhìn xuống bến cảng đẹp hơn cả ở nhà hàng Bắc Kinh, với lại mọi người chắc cũng muốn xem ông ta ăn ở ra sao. Nhà Makioka xin kiểu nhưng vô ích, bà Jimba đã hùa theo: Anh chị phải ghé chơi chứ, anh ấy tử tế mời như vậy rồi, hơn nữa tôi nghe nói ở nhà chẳng có người nào khiến các anh chị phải e dè giữ ý đâu, có mỗi cô bé với một bà giúp việc đã già, vả lại biết được anh Nomura sống thế nào chắc chắn là được việc chứ - bấy giờ Teinosuke đành nhượng bộ. Không thể hỏi ý Yukiko, anh khó lòng từ chối cái tách cà phê đi liền với quy trình điều đình cưới hỏi này. Xem ra nhượng bộ vợ chồng Jimba cũng cần thiết vì biết đâu sau này họ sẽ giúp đỡ mình. Dù sao Nomura chỉ muốn thể hiện sự tử tế. Bấy giờ, Sachiko đề nghị chí ít thì cũng nên vào trong nhà.

Để đến nhà Nomura phải leo lên một đường dốc hẹp và trơn trượt dài khoảng bốn, năm mươi mét. Nomura hớn hở như con nít. Ông ta vội vàng gọi người mở cửa chớp và bắt đầu khoe quang cảnh ngoài cửa sổ mà ông ta rất tự hào, rồi mời mọi người xem thư phòng và sau đó là tất cả các phòng trong nhà bao gồm cả căn bếp. Hóa ra đó chỉ là một ngôi nhà hai tầng, sáu phòng xây tạm bợ. Nomura thậm chí kéo cả đoàn ra bàn thờ Phật, phía trên treo ảnh vợ Con đã mất. Ngồi trong phòng khách, ông Jimba tấm tắc khen quang cảnh bên ngoài đẹp y như lời Nomura miêu tả, ăn đứt cánh bên ngoài nhà hàng Bắc Kinh, nhưng Teinosuke và những người còn lại thấy chỗ này quá đỗi bấp bênh: ngoài hiên thì hướng ra bờ vực, như muốn hút người ta xuống vách đá.

Họ vội vã bước vào chiếc taxi đang chờ ngay khi vừa uống xong cà phê.

“Hôm nay anh Nomura phấn khởi nhỉ.” Ông Jimba nói.

Bà vợ đồng tình. “Thật đấy ạ. Em chưa bao giờ thấy anh ấy nói nhiều như thế. Bởi vì khách của anh ấy hôm nay vừa trẻ vừa xinh. Sachiko, cậu thấy anh Nomura thế nào rồi, mọi việc tùy ở cậu. Ừ thì anh ấy không Có nhà cao cửa rộng, nhưng đã có ông Hamada chống lưng. Anh ta sẽ không phải lo lắng về cơm áo gạo tiền là cái chắc. Chúng ta có thể được ông Hamada đảm bảo mà.”

“Cám ơn anh chị nhiều.” Teinosuke không muốn kéo dài câu chuyện nữa. Chúng tôi sẽ hỏi ý nhà chính.”

Song lúc bước ra khỏi taxi Teinosuke mới tự hỏi phải chăng mình quá cộc lốc. Để tạ lỗi, anh cám ơn vợ chồng Jimba về buổi tối không chỉ một mà những ba lần.

« Lùi
Tiến »