Mong Manh Hoa Tuyết

Lượt đọc: 1773 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
QUYỂN THƯỢNG - 29

Jimba xuất hiện ở Ashiya hai ngày hôm sau, vào sáng ngày 17. Nghe nói sau buổi xem mắt Sachiko lại ốm bẹp trên giường, chị ta xin lỗi rối rít, rồi ngồi cạnh giường Sachiko nửa tiếng mới chịu về. Chị ta kể: Anh Nomura đã năn nỉ chị ta đến đây nói giúp. Qua nhà Nomura rồi thì anh chị đã rõ gia cảnh anh ấy thế nào. Sở dĩ Nomura ở đó là vì còn độc thân, chứ anh ta đảm bảo với chị rằng lấy được vợ là sẽ chuyển sang một ngôi nhà xứng đáng. Anh ta đã quyết tâm làm mọi thứ vì người vợ mới, nhất là trong trường hợp lấy được Yukiko. Anh ta cũng công nhận mình không khá giả, nhưng tự biết rằng mình ít nhất sẽ không để Yukiko chịu thiệt. Jimba lôi kéo cả ông Hamada vào, và thấy Nomura nhiệt tình đến thế thì Hamada càng thúc chị ta cứ làm mọi việc cần thiết để xúc tiến hôn sự. Việc Nomura không có điền sản dĩ nhiên sẽ khiến người vợ tiềm năng lấn cấn một tí, nhưng Hamada sẽ tính toán chuyện đó, tiền nong thì cứ để ông ta lo. Hỏi Hamada xem ông ta sẽ làm gì để đứng ra đảm bảo cho nhà trai thì ông ta lúng túng, nhưng ông ta có thể cam đoan miễn mình còn sống thì Nomura nhất định không phải bơ vơ. Jimba bảo: Một người đàn ông tai to mặt lớn đã sẵn sàng tuyên bố như thế, nhà mình còn chưa đủ tin tưởng à? Anh Nomura đúng là trông hơi dữ tướng nhưng cũng có sự ấm áp của lòng nhân. Nghe nói anh ấy đối xử với vợ đầu cực kỳ tốt, người ta bảo nhìn anh ta chăm người vợ ốm những ngày cuối đời mà muốn rơi nước mắt. Nhà mình hôm đến thăm Nomura có thấy anh ta treo ảnh vợ quá cố không? Gia đình Makioka nếu thích bới bèo ra bọ thì có thể soi mói đủ thứ khiếm khuyết, nhưng đối với một người đàn bà, không phải điều quan trọng nhất là có người chồng yêu thương, tử tế với mình sao, nên Jimba chân thành hi vọng rằng đằng gái sẽ nhìn nhận mối này một cách bao dung và đưa ra câu trả lời càng sớm càng tốt.

Vốn sửa soạn để đưa ra lời từ chối về sau, Sachiko Cố gắng trả lời cốt sao đẩy trách nhiệm lên vai nhà chính: bản thân Yukiko đồng ý hay không không phải là vấn đề, nhưng dù sao đây cũng là việc quan hệ trực tiếp đến nhà chính, còn vợ chồng Sachiko chỉ đứng ra làm đầu mối, nên nhà chính đang còn điều tra cái đã.

Sachiko hồi phục rất chậm, bác sĩ Kushida đã ra lệnh chị phải giữ im lặng tuyệt đối. Bấy giờ chị chưa có cơ hội nói chuyện với Yukiko, mãi đến ngày thứ năm sau buổi coi mắt thì hai chị em mới có dịp gặp riêng trong phòng bệnh.

“Em nghĩ thế nào về anh Nomura hả Yukiko?”

Yukiko chỉ gật đầu. Sachiko tiếp tục thuật lại nội dung cuộc trò chuyện với Jimba.

“Chị ta bảo vậy đấy. Nhưng Yukiko ạ, em quá trẻ, ở cạnh em trông anh ta già khú đế. Nhìn cứ chướng mắt thế nào.” Sachiko cẩn thận dò xét sự thay đổi trên nét mặt Yukiko.

“Em nghĩ rằng anh ấy sẽ chiều em thôi. Em có thể sống theo ý nguyện.” Yukiko không còn gì để giãi bày thêm.

Sachiko nghĩ mình hiểu ý em gái là gì: Yukiko sẽ được phép đến thăm Sachiko bất cứ lúc nào cô muốn. Ở những gia đình khác điều đó không dễ dàng, nhưng nếu Yukiko chịu lấy “ông chủ” kia thì cô sẽ có được chút an ủi này. Bình thường đàn ông khó chấp nhận một người đàn bà chịu làm vợ mình chỉ vì cô ta nghĩ có thể điều khiển được chồng, nhưng ông chú này có lẽ vẫn mong lấy được Yukiko ngay cả khi biết lý do của cô. Một khi đã lập gia đình, dĩ nhiên chuyện ra khỏi nhà sẽ không thoải mái như cô tưởng. Tuy ý Yukiko như vậy, nhưng biết đâu tình cảm của người đàn ông luống tuổi kia sẽ ràng buộc cô nhiều hơn lời nói cầm chừng của cô. Biết đâu Yukiko sẽ sớm quên ngôi nhà của Sachiko - ắt là một khi sinh con, Yukiko sẽ quên thôi.

Dù sao cũng nên thấy biết ơn người đàn ông đã chân thành mong muốn kết hôn với người em gái quá lứa lỡ thì của mình. Sachiko nhầm lại mình đã quá vội vàng ác cảm với Nomura.

“Nếu đó là cảm nhận của em, thì chị nghĩ em nói phải Yukiko à.”

Song Yukiko không khẳng định điều gì, bất kể Sachiko có dồn ép ra sao. “Em không chắc mình kỳ vọng quá nhiều vào vụ này đâu” cô nói và mỉm cười.

Sáng hôm sau vẫn còn nằm trên giường, Sachiko viết bức thư gửi về Tokyo báo cáo rằng buổi coi mắt đã diễn ra. Không có hồi âm. Cả tuần xuân phân Sachiko chỉ quanh quẩn ở giường. Một ngày nọ, bị bầu trời xuân lôi kéo, chị tự mình ra ngoài phơi nắng bên hiên nhà cạnh phòng ngủ. Yukiko đã xuống bậc thềm bước ra vườn từ nãy. Sachiko định gọi em gái thì nhận thấy Yukiko đang tận hưởng một khoảnh khắc yên bình sau khi Etsuko đi học. Yukiko đi vòng quanh luống hoa, ngắm nghía những cành tử đinh hương đang ra nụ, bế chú mèo Bell và quỳ xuống dưới một bụi hoa dành dành được tỉa tròn. Sachiko chỉ trông thấy đầu Yukiko đang gật gù lúc dụi má vào mèo Bell, nhưng không cần thấy mặt em gái chị cũng hiểu được điều em gái đang suy nghĩ: Rồi mình sẽ sớm bị triệu tập về Tokyo, mình không muốn bỏ lại mùa xuân trong khu vuờn này. Và có lẽ Yukiko đang cầu mong lúc tử đinh hương nở mình hãy còn ở lại đây. Mặc dù bặt tin Tsuruko ở Tokyo, nhưng rõ ràng cả nhà biết Yukiko đang thắc thỏmchờ đợi và thỉnh cầu được ở lại đây lâu hơn dù chỉ một ngày.

Tuy kiệm lời, kín đáo nhưng Yukiko thích ra ngoài hơn người khác tưởng. Nếu mạnh khỏe, Sachiko sẽ chủ động ra ngoài mua sắm hoặc xem phim mỗi ngày. Không thể đợi đến khi chị gái hồi phục, cứ mỗi ngày nắng đẹp Yukiko lại bồn chồn không biết có rủ được Taeko lang thang ở Kobe với mình không. Cô sẽ vui vẻ lên đường sau khi hẹn được Taeko, dường như việc mối lái hôn nhân đã biến mất khỏi tâm trí cô rồi.

Thành thử Taeko cứ bị Yukiko rủ lê liên tục nên thỉnh thoảng lại than thở với Sachiko. Bấy giờ cô Út là người bận rộn hơn cả, buổi chiều đang nhiều việc mà cứ bị mời gọi thì rõ là bực bội.

Một hôm Taeko bảo: “Hôm qua có chuyện buồn cười lắm chị à.” Tối hôm nọ, hai chị em Yukiko và Taeko đang mua kẹo trong một tiệm ở Kobe thì Yukiko đột nhiên quay sang Taeko vẻ hoang mang. "Út ơi, làm gì bây giờ? Là ông ta, ông ta đấy.” Taeko hỏi ông nào. Yukiko lắp bắp: “Đấy, ông đó đó, kia kìa.” Một ông trung niên Taeko không quen không biết từ sâu trong tiệm bấy giờ đang uống cà phê chạy ra. “Nếu không có việc gì, tiểu thư lại đây uống cà phê với tôi nhé? Tôi không xin tiểu thư quá mười lăm phút đâu.” Yukiko càng lúc càng bối rối, ngượng chín mặt, cứ lắp bắp cái gì nghe không hiểu. “Tiểu thư phải làm một tách với tôi đấy nhé!” Ông trung niên nhắc lại ba, bốn lần. Chung quy thấy Yukiko cứ lẩm bẩm một mình mãi ông ta đành bỏ cuộc, lịch sự xin lỗi đã làm phiền hai cô và quay lại bàn. “Nhanh lên Út, nhanh!” Yukiko hối cô bán kẹo gói hàng nhanh lên rồi chạy tóe khói ra khỏi cửa. Taeko hỏi ai thế. “Ông đó đó. Cái ông chị gặp hôm bữa.” Một lúc sau, Taeko đoán ra là Nomura.

“Yukiko thật chẳng giống ai, cứ từ chối là được nhưng lại đứng lúng ba lúng túng trong miệng.”

“Yukiko hết thuốc chữa rồi. Còn không hơn được gái mười sáu.”

Sachiko hỏi Yukiko có nói gì về ông ta không. Thực sự Yukiko có nhờ Taeko gửi gắm chuyển lời tới Sachiko. Mặc dù Yukiko để cho chị Sachiko và anh rể Teinosuke định đoạt chuyện hôn nhân của mình, song Nomura thì không thể nào. Tuy bướng bỉnh nhưng Yukiko lại hy vọng em út đề đạt với chị hai chấm dứt lời ướm hỏi ấy. Taeko còn đương ngỡ ngàng vì người đàn ông trong quá già so với những gì mình nghe được, nên nghĩ Yukiko không ưng là phải, vẻ ngoài đó ắt là một điểm trừ; song Yukiko lại chẳng nói rõ việc ấy. Thay vào đó cô than thở rằng sau buổi coi mắt, cô rất cám cảnh khi trông thấy di ảnh của người vợ và những đứa con quá cố của Nomura. Yukiko bảo thôi thì biết là đi bước nữa, nhưng lẽ nào cô không được quyền quan ngại những tấm hình lù lù trước mắt sao? Cô rất thông cảm với người đàn ông cô độc, mong muốn cầu an cho vong linh người vợ nhưng đâu cần phải mời khách khứa vào căn phòng trưng ảnh người quá cố như thế. Nhẽ ra phải nhanh nhẹn cất đi, đằng này không hiểu ông ta nghĩ cái gì mà dẫn khách vào thẳng ban thờ với những bức di ảnh xếp dàn hàng như vậy? Hơn tất cả, chính điều này đã hủy hoại mọi hy vọng tình cảm với người đàn ông sẽ như mưa dầm thấm lâu. Ông ta chẳng hiểu gì về những cảm xúc tế nhị của phụ nữ. Sachiko rốt cuộc đã khỏi ốm. Một buổi chiều hai, ba ngày sau đó, chị bắt đầu sửa soạn áo quần ra ngoài.

“Chị đến chỗ chị Jimba để từ chối dùm em đó, Yukiko.”

"Dạ."

“Út nó nói với chị rồi.”

"Dạ."

Sachiko làm như đã định, chị đánh tiếng cho Jimba tự hiểu là nhà chính không chấp thuận. Lúc về nhà, chị chỉ nói với em gái rằng mọi chuyện đã được dàn xếp một cách vui vẻ, Yukiko cũng không hỏi thêm. Mấy hôm sau khi Lễ Búp Bê đến gần, Jimba gửi thư kèm hóa đơn của nhà hàng Bắc Kinh, yêu cầu trả nửa tiền. Thư được gửi cùng dịch vụ thu hộ, và thế là việc điều đình với Nomura chấm dứt.

Nhà chính vẫn không có động tĩnh gì. Bấy giờ Yukiko ở dưới này đã được một tháng, Sachiko giục em gái lên Tokyo rồi sau đó quay lại cũng được, kẻo ở lâu dưới này sinh chuyện, nên lên Tokyo một lúc thì hơn. Cứ vào mùng 3 tháng Tư hàng năm, Etsuko có lệ mời các bạn ở trường đến dự tiệc trà, theo đó Yukiko là người làm bánh trái và sandwich cho dịp này nên cô nói sẽ lên đường khi Lễ Búp Bê kết thúc. Nhưng cô nói thêm, cũng phải đợi ba, bốn ngày nữa, nhằm lúc anh đào mãn khai ở Kyoto.

Etsuko nói: “Thưởng hoa anh đào rồi hẵng về chị ơi. Chị không được về sớm đâu nhé. Chị biết không?”

Người sốt sắng giữ Yukiko ở lại thêm chút nữa là Teinosuke. Anh nói: Yukiko đã ở Tokyo lâu như vậy, nếu bỏ lỡ mùa anh đào nở ở Kyoto hẳn sẽ tiếc lắm, vả lại thiếu đi một thành viên gia đình quan trọng trong chuyến ngắm hoa hàng năm đầu có được. Nhưng động cơ thực sự của anh là như vầy: Kể từ lúc sảy thai, Sachiko vui buồn hết sức thất thường, những khi chỉ có hai vợ chồng bên nhau chị lại nghẹn ngào rơm rớm, nên anh nghĩ để vợ đi xem hoa với em gái cho khuây khỏa.

Chuyến đi được ấn định vào ngày cuối tuần là mồng 9 và mồng 10. Yukiko lưỡng lự không biết có nên ở lại thêm với gia đình chị hai; nhưng vào sáng thứ Bảy, cô lên gác chuẩn bị quần áo. Trang điểm gương mặt xong xuôi Yukiko bèn mở vali, lấy cái gói nằm dưới cùng ra rồi tháo dây buộc. Đó là bộ kimono được chọn cho buổi ngắm hoa anh đào.

“Chị thấy Yukiko mang gì về chưa?" Taeko cười, trong lúc giúp Sachiko thắt obi. Yukiko vừa ra khỏi phòng một lát.

“Yukiko lúc nào cũng im ỉm tự làm theo ý mình. Không biết mai này Con nhỏ quản chồng ra sao.” Sachiko nói.

Ngay cả giữa đám đông người trẩy hội ngắm hoa, cứ mỗi lần đi ngang qua một phụ nữ mang bầu là Sachiko lại thút thít. Teinosuke rất buồn phiền, anh bèn đưa vợ và các cô em về tối Chủ nhật. Ba, bốn ngày hôm sau vào trung tuần tháng Tư, Yukiko quay trở về Tokyo.

« Lùi
Tiến »