Từ đợt mắc bệnh vàng mắt, Sachiko đã quen việc cảnh giác theo dõi màu sắc lòng trắng. Một năm nữa lại đi qua. Những bông thủy tiên hirado nhìn bắt đầu lem luốc và tàn tạ. Trên hiên nhà đã dựng mái cỏ đón hè, ngoài sân gạch kê vài chiếc ghế bạch dương. Một buổi chiều nọ, Sachiko đang nhìn ra vườn chợt nhận ra đúng ngày này năm ngoái Teinosuke để ý thấy sắc vàng trong mắt mình. Giống như Teinosuke đã làm khi đó, chị xuống vườn ngắt bớt những đóa hoa tàn. Chị biết chồng thậm ghét những bông hoa héo, thành thử cố gắng giữ cho khoảnh vườn sạch sẽ ngăn nắp vì anh - tầm một tiếng nữa anh sẽ về. Đang loay hoay chừng nửa tiếng thì chị nghe có người tiến lại từ đằng sau.
“Có một người đàn ông nói muốn gặp cô ạ.” O-Haru, vẻ mặt nghiêm trang khác thường, chìa tay đưa cho Sachiko một tấm danh thiếp.
Đó là của Okubata. Có lần cậu thanh niên ấy đã tới, hai năm trước phải không nhỉ, sau đó không có đủ can đảm vác mặt đến nữa, rồi cả nhà tránh nhắc tên cậu ta trước mặt người giúp việc, nhưng nhìn cái vẻ mặt hiểu chuyện kia, Sachiko chắc mẩm O-Haru đã tỏ tường vụ việc trên báo và đủ tinh ý để liên hệ Okubata với Taeko rồi.
“Bảo cậu ta vào phòng khách. Chị sẽ ra ngay.”
Sachiko rửa bàn tay đang dính dấp vì những bông hoa, rồi lên nhà chỉnh trang tươm tất xong mới ra gặp khách.
“Để cậu đợi lâu rồi.”
Okubata mặc một chiếc áo khoác sáng màu, nhìn cái nhận ra ngay là hàng vải tuýt Ăng-lê, cùng quần flannel màu xám. Cậu nhanh nhẹn nhổm phắt dậy như một binh sĩ được lệnh đứng nghiêm. Okubata lớn hơn Taeko chừng ba, bốn tuổi, hẳn giờ đã ba mươi, ba mươi mốt. Lần cuối Sachiko gặp, nhìn cậu ta hãy còn mang tác phong hơi thiếu niên, nhưng trong hai năm cậu ta đã trổ mã, có thể nói là dần ra dáng một người đàn ông lịch lãm. Song, khi cậu ta nhìn Sachiko với nụ cười tương ngạnh, cái cằm hơi hếch lên và bắt đầu nói bằng giọng mũi the thé, chị thấy rõ ràng vẫn còn đó hình ảnh cậu ấm Semba ngày nào.
“Em cứ định qua thăm chị mãi, nhưng lại không dám chắc chị có muốn gặp em không. Quả thực hai, ba lần em đã đứng ngoài cửa, lưỡng lự chẳng dám vào.”
“Đến khổ. Việc gì mà phải thế?”
“Chỉ là vấn đề tâm lý thôi ạ.” Cậu ta cười nhẹ, vẻ thoải mái.
Dù Okubata nghĩ gì chăng nữa thì thái độ của Sachiko lần này so với lần trước đã thay đổi. Chồng chị thường có công chuyện đi ngang qua khu phố Geisha và nghe thấy đủ lời bàn tán, anh đã mấy lần cảnh báo rằng Okubata không còn là cậu thanh niên ngây thơ họ từng biết. Cậu ta đã bị bắt gặp ở khu Geisha Soemon. Đã thế, hình như cậu ta còn dan díu với một ả ở khu ấy. Teinosuke băn khoăn liệu cô Út đã biết Okubata trở chứng hư thân mất nết chưa. Nếu cô Út tự xem mình đã đính hôn với cậu ta, chỉ chờ xong chuyện của Yukiko là tiến tới, thì có nên kể với nó không? Teinosuke cũng không phủ nhận rằng chưa chắc Okubata đã hoàn toàn đáng trách. Có thể cậu ta lâm vào cảnh này cũng bởi bế tắc chuyện cưới xin với Taeko, nhưng trong những lời huyên thiên về tình yêu chân thật của Okubata có cái gì đó không đáng tin. Teinosuke bảo: Nước nhà đang có biến mà hành xử như thế thật chướng mắt, ngay đến vợ chồng mình, trước nay vẫn bênh Okubata đấy, nhưng nếu cậu ta không tự giác chỉnh đốn đến khi đi hỏi vợ, thì cũng khó lòng ủng hộ.
Đoán rằng con người Okubata còn có nhiều điều mờ ám hơn hành xử bề ngoài, Sachiko quyết định hỏi Taeko về quan hệ của cô với Okubata. Chị cố gắng không để lộ mình đang thúc ép Taeko. Taeko nói, gia tộc Okubata từ trước tới nay đã có máu phong lưu, ít nhất cũng tính từ ông thân sinh anh chàng, bây giờ thì cả các chú các cậu, rồi anh em của Okubata ai mà chẳng qua lại quán cô đầu. Thành thử đổ mọi tội lỗi lên đầu “cậu Kei” là sai - Taeko gọi cậu ta như vậy. Với lại Teinosuke cũng đúng, cậu Kei cư xử như thế là bởi không lấy được Taeko. Bề gì cậu ta vẫn trẻ người non dạ, bất mãn làm bừa cũng là điều dễ hiểu. Đúng là Taeko chưa hề nghe đến việc cậu ta bao nuôi cô geisha nào đó, có lẽ đó chỉ là đồn đại ác ý. Nếu không có bằng chứng thì nhất định Taeko không tin. Song cũng không thể phủ nhận là trong tình cảnh sự kiện Lư Câu Kiều căng thẳng, hành vi của Okubota dễ trở thành cái gai trong mắt thiên hạ, thành thử Taeko sẽ bảo cậu Kei tránh xa mấy nhà cô đầu. Taeko nói gì cậu ta làm nấy, bị chỉnh một lời thôi là sửa đổi ngay. Sự điềm đạm của Taeko như ngầm tuyên bố cô không muốn dò xét cậu Kei, cô đã biết cả, chẳng Có gì để ngỡ ngàng. Sachiko thấy như chính mình mới là người mất mặt trong cuộc đối chất với em gái.
Song Teinosuke vẫn còn lấn cấn và bắt đầu dò la xóm cô đầu, mặc dầu anh thấy, và cũng nói với vợ, rằng thái độ tự tin của Taeko không chừa chỗ cho hai vợ chồng can thiệp nữa. Sau đó, đang mừng vì thấy tin đồn lắng xuống (chắc là những lời cảnh báo của Taeko đã có tác dụng), thì lại nảy sinh ra một việc cho thấy hình như cậu Kei vẫn chứng nào tật nấy, chẳng qua biết đường giấu mà thôi. Chừng hai tuần trước, khoảng 10 giờ tối, trong lúc Teinosuke đến nhà một khách hàng thì đèn pha taxi lóe sáng, anh trông thấy bóng cậu Kei lảo đảo bên lề đường, đang được một cô gái trông như tiếp viên quán nhậu dìu đi. Ngay đêm ấy Teinosuke kể chuyện cho Sachiko, dặn không nói Taeko biết. Chuyện chỉ có thế, nhưng bấy giờ, ngồi đối diện với cậu thanh niên trước mặt, Sachiko thấy cậu ta có cái gì đó ranh ma, lươn lẹo. Chị cũng đồng tình với chồng: “Khó lòng mà có thiện cảm với cậu ta nữa rồi.”
“Yukiko à? Ừ, người ta cũng tử tế, nhà chị nhận được lời mời cầu thân suốt ấy mà.”
Đoán rằng cậu chàng hỏi thăm Yukiko là để bóng gió hối thúc đám cưới của chính mình với Taeko, Sachiko những tưởng mình đã biết mục đích cậu ta đến. Nếu Okubata thẳng thắn hỏi, thì phải trả lời thế nào? Mấy lần trước, chị chỉ nói là để xem thế nào đã, yên trí là mình không mạnh miệng cam kết gì. Lần này, cảm tính của Teinosuke đã thay đổi, chị càng phải cẩn thận hơn. Dĩ nhiên vợ chồng chị không định cấm cản hôn sự này, mặt khác, không thể để cậu Kei nghiễm nhiên xem họ như đồng minh, thành thử chị phải thận trọng trả lời cậu ta lấp lửng.
Bất chợt cậu Kei ngồi thẳng dậy, gõ tàn thuốc vào gạt tàn. “Quả thực em đến để nhờ chị một việc có liên quan đến cô Út nhà ta.” Đôi điều trong giọng điệu và lời nói của Okubata cho thấy cậu ta đã coi Sachiko như chị vợ rồi.
“Vậy à? Là việc gì thế?”
“Hẳn chị đã biết cô ấy mấy tuần nay đi học may đồ Tây ở lớp của cô Tamaki. Em không phản đối việc học may đơn thuần, nhưng xem ra Taeko không còn thích may búp bê nữa. Cô ấy chẳng mấy khi đoái hoài đến búp bê. Khi em hỏi Taeko đang nghĩ gì, cô ấy bảo là ngán mấy con búp bê rồi. Cô ấy nói là muốn học cho bằng hết mọi thứ về may âu phục, một ngày kia sẽ chuyên tâm vào nghề đó. Giờ người ta đặt hàng, lại thâu nạp cả học trò, nên tạm thời Taeko vẫn phải làm búp bê thêm một thời gian. Nhưng khi thời cơ đến, cô ấy muốn để lại nghề làm búp bê cho học trò và dành thời gian may vá. Rồi cô ấy nói, nếu được chị cho phép, cô ấy muốn sang Pháp sáu tháng hoặc một năm. Taeko muốn có thể khoe với mọi người mình đi học thiết kế thời trang ở Pháp.”
“Hả? Con bé thực sự nói vậy ư?”
Sachiko biết Taeko đi học may những khi rảnh tay khỏi mấy con búp bê, nhưng đây lại là việc khác.
“Dạ đúng ạ. Chuyện cô Út nhà ta thì em không có quyền can thiệp, nhưng cô ấy đã tiến xa thế này, đã tạo dựng tên tuổi nhờ phong cách của mình rồi, sao lại vứt bỏ mọi thứ? Nếu đơn giản là ngừng không làm nữa thì em cũng thông cảm thôi, nhưng sao Taeko lại học thêm cả may vá nữa? Taeko nói, dù làm búp bê giỏi đến đâu thì cũng chỉ là trào lưu nhất thời, ngày một ngày hai khách họ chán sẽ không mua nữa. Cô ấy nói, may đồ Tây là nghề cần thiết, và thực dụng, nhu cầu quần áo chẳng bao giờ giảm. Nhưng tại sao con gái một gia đình bề thế lại muốn làm thợ may để sinh nhai? Chẳng chóng thì chày, Taeko sẽ đi lấy chồng, con gái sắp làm vợ thì nên gác chuyên miếng cơm manh áo sang một bên. Em có thể không phải là chỗ dựa thực sự vững vàng, nhưng nhất định sẽ không để Taeko chết đói. Em mong cô ấy hay đừng ra vẻ mình là người phụ nữ lao động nữa. Taeko khéo léo, và em hiểu cô ấy thích mày mò, nhưng giá cô ấy xem may vá là trò tiêu khiển thì có phải tốt hơn không, ai lại dùng để kiếm ăn. Chỉ nên coi đó là làm nghệ thuật thôi. Con gái nhà danh giá làm búp bê lúc rảnh rang thì chẳng ai phải xấu hổ. Nhưng ước gì cô ấy đừng làm thợ may, chị ơi, em đã bảo thể nào người ở nhà chính cũng đồng ý với em, bảo Cô ấy cứ tự mình đi hỏi là biết.”
Okubata thường mang dáng vẻ khoan thai nom chướng mắt, ý chừng thể hiện ta đây có tiền thì chẳng việc gì phải vội, nhưng hôm nay cậu ta bị kích động. Câu trước đuổi câu sau.
“Cậu kể tất cả cho chị thật tử tế quá. Nhưng dĩ nhiên, chị phải nghe từ phía cô Út nữa.”
“Chị cứ nghe từ cả hai phía. Em nói hơi quá phận một chút, nhưng giả sử cô Út có quyết tâm, thì không biết chị đã nghĩ nên khuyên can cô ấy thế nào chưa? Về việc xuất ngoại, em không có ý xem đó là chuyện không hay. Theo em, Taeko sang Pháp cũng tốt, miễn cô ấy có thể học cái gì tử tế hơn. Em nói thế này có gì chị bỏ quá cho, chứ quả thực em thậm chí còn muốn tự bỏ tiền cho Taeko sang Pháp. Và có thể là đi cùng cô ấy nữa. Nhưng sang đó học may vá thì em không đời nào chấp nhận. Em chắc chắn là chị cũng sẽ không bao giờ đồng ý, nên mới nhờ chị khuyên nhủ cô ấy từ bỏ ý định. Nếu Taeko nhất định xuất ngoại, thì để chúng em cưới nhau rồi đi cũng chưa quá muộn. Vả lại như thế cũng thuận tiện hơn cho em ạ.”
Có nhiều điểm Sachiko sẽ khó đi đến kết luận nếu chưa nói cho ra nhẽ với em gái, nhưng chị thấy vừa khó chịu vừa buồn cười trước cái cách Okubata ăn nói như thể đã đường đường chính chính thành hôn phu của Taeko. Coi mời cậu chàng tưởng Sachiko sẽ đon đả với mình, và cùng nhau cởi mở, thẳng thắn bàn bạc, nên mới chọn đến nhà vào thời điểm mà nếu suôn sẻ thì có khi còn được gặp cả Teinosuke. Sau khi trình bày hết nhẽ, Okubata tiếp tục thăm dò quan điểm của Sachiko. Sachiko lại cố hết sức để lại cho câu chuyện lạc đề. Cám ơn Okubata đã đưa ra những lời khuyên quý hóa về việc của Taeko, Sachiko đối đãi với cậu ta bằng thái độ khách sáo hết mức. Chị vội ra khỏi phòng khi nghe tiếng bước chân bên ngoài.
“Cậu Kei đang ở đây.”
“Cậu ta muốn gì?”
Teinosuke đợi ở ngưỡng cửa, nghe Sachiko thì thầm tóm tắt về công chuyện của Okubata.
“Nếu thế thì chắc anh không cần gặp cậu ta.”
“Theo em, anh không gặp cậu ta thì hơn.”
“Đuổi khéo cậu ta về đi.”
Nhưng Okubata nán lại thêm nửa tiếng nữa. Cuối cùng khi đã rõ là không gặp được Teinosuke, cậu ta vui vẻ chào tạm biệt và ra về. Sachiko chỉ xin lỗi lấy lệ vì tiếp đãi chưa được niềm nở. Chị tránh nhắc đến Teinosuke.