Mong Manh Hoa Tuyết

Lượt đọc: 1777 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
QUYỂN TRUNG – 2

Nếu Okubata nói đúng sự thật thì có mấy việc Taeko phải giải thích, song Taeko bao giờ cũng cáo bận, sáng nào cũng ra khỏi nhà cùng lúc với Teinosuke và Etsuko, lúc về lại muộn hơn và ba ngày thì một ngày đi ăn hàng. Thành thử tối hôm ấy, Sachiko chẳng có cơ hội nào để nói chuyện với cô em gái. Sáng hôm sau, Sachiko mới chặn Taeko lại lúc cô sắp ra khỏi nhà theo Etsuko và Teinosuke.

“Có việc này chị phải hỏi em Út à.” Sachiko dẫn Taeko vào phòng khách.

Taeko không chối bỏ bất cứ điều gìOkubata nói, từ việc định chuyển nghề làm búp bê sang may quần áo, đến việc muốn du học Pháp bất kể trong thời gian ngắn đến đâu chăng nữa. Sachiko hỏi han em gái thì cũng dần hiểu ra rằng Taeko có những lý do rất chính đáng cho việc thay đổi kế hoạch và chỉ sau khi cân nhắc kỹ càng mới hạ quyết tâm như thế.

Taeko nói: Em chán búp bê rồi, vì không muốn cứ phí hoài thời gian vào những trò phù phiếm con gái. Em muốn làm cái gì hữu ích hơn. May đồ kiểu Tây rất hợp với năng khiếu, thẩm mỹ và kỹ năng của em, và bởi không phải học vỡ lòng nên em sẽ tiến bộ nhanh thôi. (Taeko từ lâu đã thích trang phục kiểu Âu và biết dùng máy may. Cô may quần áo cho chính mình, cho Sachiko và cả Etsuko nữa, lấy mẫu thiết kế từ tạp chí nước ngoài như Jardin des Modes Vogue . Cô cũng rất tự tin rằng mình sẽ sớm sống tự lập. Chế giễu quan điểm của Okubata rằng làm búp bê thì sang còn may quần áo thì hèn, cô nói mình chẳng màng cái hư danh “nghệ nhân” rỗng tuếch. Nói làm thợ may là hèn, chứng tỏ cậu Kei không hiểu thời cuộc. Cả nước đang sôi sục, đáng nhẽ phải hăng hái tăng gia sản xuất thì Okubata cứ dửng dưng, đây nào có phải lúc để làm búp bê, chơi đồ hàng. Một người đàn bà làm những việc viển vông, chẳng phải cũng đáng trách lắm sao?

Sachiko không tìm ra cái lý nào để vặn lại, chị sớm bị thuyết phục hoàn toàn. Nhưng xét từ dự định mới của Taeko, chị thấy tình cảm của cô Út dành cho Okubata đã chết hẳn. Sự kiện bỏ nhà theo trai đã gây ồn lào trên báo, thành thử Taeko vì sĩ diện nên khó lòng nhận lỗi và cắt đứt ngay với Okubata, tuy không nói ra miệng, nhưng chẳng phải con bé thực chất đã đoạn tuyệt với cậu ta và chỉ mong có cơ hội tốt để chính thức dứt tình đó sao? Phải chăng Taeko quyết chí học may vì nhận thấy một khi chia tay Okubata, con bé không còn cách nào khác ngoài con đường sống tự lập? Sachiko ngờ rằng cậu chàng kia chẳng qua không hiểu nổi những động cơ sâu xa của Taeko nên mới hỏi lý do tại sao “con gái một gia đình danh giá” lại muốn bươn chải. Nếu Sachiko đúng thì việc Taeko quyết định đi Pháp không hề khó hiểu: Dĩnhiên con bé muốn học may, nhưng lý do chính là tách khỏi Okubata chứ còn gì? Hẳn Taeko đã dự liệu được cái cớ để sang Pháp một mình.

Trao đổi thêm với em gái, Sachiko mới thấy mình đúng một nửa, sai một nửa. Nghĩ rằng Taeko tốt nhất nên chủ động chia tay với Okubata và ít nhất con bé cũng đủ khôn ngoan để làm điều đó, Sachiko tiếp tục hỏi quanh co, nhưng có vẻ như từ những thông tin rời rạc mà Taeko hồn nhiên chia sẻ thì bất kể là do sĩ diện hay động cơ sâu xa nào khác, con bé cũng chưa có ý định cắt đứt với Okubata lúc này. Taeko xem ra còn muốn cưới sớm kia. Taeko nói: hơn ai hết, em hiểu cậu Kei là cậu ấm Semba điển hình. Thực sự cậu ta chẳng có đức tính gì đáng khen. Anh chị cứ nói vậy chứ những điều ấy em đều đã biết. Tám, chín năm về trước khi phải lòng cậu ấy, em còn là cô bé vô tư nên nào có nhận ra cậu ta chỉ là phường giá áo túi cơm, nhưng yêu đương đầu phải chỉ vì tiền đồ của người yêu mà bảo dứt là dứt. Em không thể tìm cho mình một lý do phũ phàng để ruồng bỏ mối tình đầu. Em không hối tiếc, em đã chấp nhận rằng số mình phải yêu anh chàng lêu lổng này rồi. Nhưng em lo là không biết sau khi kết hôn tụi em sẽ sống sao. Okubata làm quản lý trong hãng của gia đình, có thể cầu cạnh anh trai một phần gia sản khi lấy vợ. Thành thử về mặt xã hội, anh ấy rất hồn nhiên, chẳng vướng bận gì. Phần mình, em không thể tránh khỏi nỗi lo miệng ăn núi lở. Bây giờ vốn anh ta đã chẳng chịu tích cóp, em nghe nói mỗi tháng nhà cô đầu, hiệu quần áo, hiệu may gửi hóa đơn về là anh ta lại mè nheo mẹ lấy tiền tiết kiệm của bà ra trả giùm. Dĩ nhiên chuyện này chỉ có thể kéo dài chừng nào mẹ anh ta còn sống. Taeko chắc chắn rằng ngộ nhỡ mẹ cậu Kei có mệnh hệ gì, thì các ông anh của cậu Kei sẽ dừng chu cấp ngay cho thói hoang phí của em trai. Nhà Okubata có giàu cỡ nào đi chăng nữa thì cậu Kei cũng chỉ là con thứ ba, nay ông anh cả đã nắm quyền hành thì cậu ta không thể trông đợi một số vốn lớn, đặc biệt là khi ông anh này lại không chấp nhận việc em trai cưới Taeko. Với lại, kể cả khi được cho một món tiền to thì thể nào cậu ấm Okubata cũng đem nướng vào đầu cơ buôn bán, trở thành mồi ngon cho bọn lưu manh, rồi sẽ có lúc cậu chàng rỗng túi và bị gia đình ruồng bỏ. Taeko không sao gạt được những điềm gở ấy. Vì cô không muốn cái ngày điêu tàn ấy xảy ra, thiên hạ ra vẻ thông thái chỉ trỏ vào mặt cô, nên cô đã quyết ngay từ đầu phải lên kế sinh nhai cho bản thân, và thậm chí là để nuôi cả chồng nữa. Taeko bảo, đó là lý do cô muốn học nghề may.

Sachiko cũng thấy rằng Taeko đã quyết tâm không đến ở cùng nhà chính trên Tokyo. Trước đó Yukiko bảo trên ấy đông người quá không thể nhận thêm nhân khẩu nữa, nhưng xem chừng nếu có gọi thì Taeko cũng là đi mà thôi. Taeko cũng bảo nếu anh rể có khó khăn về kinh tế, thì cứ cắt bớt tiền trợ cấp cho Cô, không sao cả. Cô đã có tiền tiết kiệm và thu nhập từ những con búp bê. Nhà chính phải tiêu xài nhiều, nào là sáu đứa trẻ con, rồi còn Yukiko nữa, Taeko nói muốn bằng cách nào đó giảm nhẹ gánh nặng cho họ. Cô hy vọng rằng một ngày mình có thể sống tốt mà không cần trợ cấp. Nhưng bù lại, cô muốn anh rể cho phép mình sang Pháp, có thể là năm sau, và mong anh chia cho mình một phần hoặc tất cả chỗ của hồi môn cha đã để lại cho cô lo liệu đám cưới, dùng vào việc xuất ngoại. Cô không rõ số tiền Tatsuo đang nắm giữ nhiều ít ra sao, nhưng chí ít cũng phải đủ cho sáu tháng hoặc một năm ở Paris cũng như tiền đi lại cả hai chiều. Nếu món tiền đó chỉ đủ dùng xuất ngoại và không còn gì để chi cho đám cưới, cô cũng không phàn nàn.

Taeko nhờ Sachiko chọn thời điểm thuận lợi, không cần ngay vội, để thưa với nhà chính. Taeko cũng không ngại đích thân đến để chứng tỏ lập trường. Việc để Okubata trả tiền cho việc xuất ngoại là hoàn toàn không thể. Anh chàng thích đề nghị đãi bôi, nhưng nói thật anh ta có đủ khả năng không? Taeko biết câu trả lời rõ hơn bản thân Okubata. Chắc lại về làm nũng xin mẹ, nhưng Taeko ghét cái ý nghĩ chưa cưới xin gì mà đã lấy tiền của Okubata. Kể cả có thành vợ thành chồng cô cũng không thèm tơ hào tài sản của Okubata, thậm chí cô còn không muốn để chính anh ta chạm tay vào món tiền ấy. Cô muốn một tay xây dựng sự nghiệp, muốn Okubata đừng đến làm phiền Sachiko nữa, và hi vọng Sachiko sẽ không phải lo lắng nữa.

Teinosuke sau khi nghe tất cả từ vợ thì bảo có lẽ tốt nhất không nên xen vào. Hai vợ chồng đã thấy Taeko nghiêm túc đến mức nào rồi, chắc con bé đã ra quyết định cuối cùng, vậy mình có thể đảm nhận nhiệm vụ thuyết phục nhà chính. Việc này vậy là xong.

Taeko vẫn bận hơn bao giờ hết. Cô phủ nhận việc đã chán làm búp bê. Đúng là Taeko sẽ sớm nghỉ việc nhưng có rất nhiều lý do khiến cô chăm chỉ bằng năm bằng mười: đơn đặt hàng đến tới tấp, cô cũng muốn để dành thêm một ít tiền nữa, với lại ra ở riêng sẽ rất tốn kém, vân vân. Taeko còn nói thêm rằng: sớm muộn rồi cũng từ bỏ việc làm búp bê, cô muốn để lại càng nhiều tuyệt tác càng tốt. Mỗi ngày Taeko vẫn đến lớp dạy may của cô Tamaki, và vẫn đi học múa.

Xem ra múa không chỉ là sở thích của Taeko. Cô còn muốn làm cô giáo dạy múa nữa kìa. Mỗi tuần một lần, cô luyện tập dưới sự chỉ đạo của vũ công mang nghệ danh Yamamura Saku đời thứ hai. Bà Saku là cháu gái kép tuồng kabuki Ichikawa Saijuro, dân gian gọi là Sagi-saku. Là một trong hai lò đào tạo tự xưng là phái Yamamura, nghe nói lớp múa của Sagi-saku là lò truyền thống nhất. Phòng tập của bà gồm mấy phòng trên lầu hai, nằm trong một con hẻm xóm cô đầu, và hầu hết các học trò đều là dân buôn phấn bán hương chuyên nghiệp. Chỉ có vài cô là dân nghiệp dư, trong đó có đôi ba cô thực sự còn có thể gọi là đứng đắn. Taeko luôn luôn mang theo bộ kimono cùng chiếc quạt múa đến lớp và thay đồ trong một góc nhỏ của phòng tập. Trong lúc ngồi cùng mấy chị em dân trong nghề để đợi đến lượt mình, cô xem những người khác múa và thỉnh thoảng gật đầu chào một geisha quen biết. So với tuổi tác thì cung cách của Taeko không hề thiếu đoan trang, nhưng cô vẫn hơi ấm ức khi biết những người khác, kể cả Saku, đều lầm tưởng tuổi Taeko không quá hai mươi, rằng cô còn trẻ mà đã lẳng lơ thạo đời. Học trò của Saku, bất kể là nghiệp dư hay chuyên nghiệp, đều đau khổ khi thấy nghệ thuật múa Osaka đang thất thế trước nghệ thuật múa Tokyo. Để bày tỏ lòng thành với phái Yamamura và mong muốn đưa nghệ thuật múa Osaka ra thế giới, một nhóm tâm huyết trong lớp đã lập hội quán có tên là Những Người Con Gái Osaka , mỗi tháng tổ chức biểu diễn một lần ở nhà bà Kamisugi, góa phụ của một luật sư ở Osaka. Taeko thỉnh thoảng góp mặt vào những buổi trình diễn ấy, cũng là cách cô cống hiến cho môn nghệ thuật này.

Teinosuke và Sachiko luôn luôn đưa Etsuko và Yukiko đến những buổi trình diễn múa mà Taeko tham gia. Dần dần họ cũng biết các thành viên khác của hội quán Những Người Con Gái Osaka . Cuối tháng Tư, Taeko chuyển lời đề nghị từ một trong số lãnh đạo hội rằng họ muốn xin phép tổ chức buổi biểu diễn tháng Sáu này tại nhà Ashiya. Hội đã tạm nghỉ từ hồi tháng Bảy năm ngoái vì sự kiện Lư Câu Kiều. Nhưng có thành viên nói: hội mình chỉ là một tổ chức khiêm tốn nên trong tình hình chiến sự lúc này cũng chẳng ai hơi đâu cấm đoán một buổi trình diễn thi thoảng mới có, miễn chúng mình cẩn thận đừng làm lố, và lâu lâu đổi địa điểm hội họp để giảm nhẹ gánh nặng cho bà Kamisugi. Sachiko vốn thích múa hát, trả lời rằng rất sẵn lòng chào đón hội dù không thể tạo điều kiện cho mọi người tốt như bà Kamisugi. Nếu đem nguyên sân khấu di động từ nhà bà Kamisugi đến thì quá phiền, nên cả hội quyết định chuyển bàn ghế trong hai căn buồng kiểu Tây ở tầng một đi để lấy chỗ múa trước tấm bình phong thếp vàng trong phòng ăn, còn khán giả thì ngồi trên thảm phòng khách như ngồi trên sàn của một rạp hát kiểu cũ. Phòng thay đồ ở trên lầu, và buổi biểu diễn sẽ diễn ra từ 1 giờ đến 4 giờ chiều ngày Chủ nhật đầu tiên của tháng Sáu. Taeko sẽ múa điệu Yuki (Tuyết).

Từ đầu tháng Năm, Tacko đã đi Osaka hai, ba lần một tuần để tập luyện; và suốt một tuần kể từ ngày 20 tháng Năm, đích thân Saku đến nhà Ashiya mỗi ngày. Saku tuổi năm mươi bảy, thân thể vốn yếu ớt, mấy năm trở lại đây còn bị bệnh thận hành hạ nên hầu như chẳng ra khỏi nhà. Đối với bà, việc lặn lội từ phía nam thành phố Osaka đến Ashiya giữa cái nóng mùa hè quả là việc chưa từng có. Ắt hẳn bà muốn tri ân Taeko, người con gái hết lòng vì nghệ thuật múa Osaka mà chẳng ngại giao du với những cô gái giang hồ, nhưng bên cạnh đó có lẽ bà nhận ra rằng nếu muốn hồi sinh vận khí của phái Yamamura thì không thể cứ tiếp tục ru rú ở ẩn. Etsuko cũng muốn học múa, nhưng con bé đành chấp nhận rằng lớp học của Saku không phải chỗ dành cho mình. Saku đáp lại là bà đến Ashiya một tháng mười ngày cũng không thành vấn đề.

Saku nói chung chung là mai sẽ đến nhưng chẳng bao giờ đúng hẹn. Bà thường trễ đâu một, hai tiếng, khi trời xấu có khi còn mất biệt. Taeko vốn bận rộn với mấy con búp bê đã sớm tìm ra giải pháp: nhờ người gọi điện báo lên xưởng khi Saku đến, và trong lúc cô trên đường về nhà thì Etsuko có thể tranh thủ học luôn.

Sức khỏe Saku không tốt, sau khi đi cả chặng đường dài bà thường nghỉ ngơi ở phòng khách một lúc, rồi nói chuyện với Sachiko thêm hai mươi phút hay nửa tiếng nữa, sau đó hai người mới từ từ dọn dẹp đồ đạc. Vừa ngân nga giai điệu nhạc đệm, vừa làm mẫu những bước chân, động tác, nhưng chỉ một chốc là Saku đã thở không ra hơi, thỉnh thoảng bà đến với khuôn mặt tái nhợt, báo rằng đêm hôm trước vừa lên cơn đau thận. Tuy hay nói với người khác là phải giữ gìn sức khỏe để còn có sức múa, nhưng xem ra bà chẳng để bệnh tật làm mình lo lắng. Bà cũng thích bảo rằng mình không có duyên ăn nói, nhưng kỳ thực bà nói chuyện khéo hết phần thiên hạ, ngồi hầu chuyện mà Sachiko cứ cười như nắc nẻ. Có lẽ đó là cái khiếu bà thừa hưởng từ người ông là kép tuồng. Xét ra thì khuôn mặt bà cũng hơi dài và đậm so với dáng dấp mỏng manh, vốn là dấu ấn của dòng dõi kịch nghệ. Người ta không thể không tưởng tượng nếu bà sinh ra ở thời xưa, cạo lông mày, nhuộm răng đen, mặc áo kimono dài quết đất kiểu cổ thì sẽ như thế nào. Khi bà làm trò bắt chước, biểu cảm của bà trở nên thiên biến vạn hóa. Bà có thể nhai lại nét mặt của người khác như đeo mặt nạ.

Đi học về, Etsuko thay sang bộ kimono lạ lẫm - bé thường chẳng bao giờ mặc quần áo kiểu Nhật trừ dịp hội ngắm hoa anh đào - cùng đôi vớ tabi hơi rộng. Bé cầm chiếc quạt Yamamura họa tiết hoa và sóng, múa theo những câu mở đầu của bài vè Hội chợ Ebisu:

Omuro tháng Tư đào nở

Nghe trống dồn, đàn gảy bên tai

Người người quay mặt nhìn người

Vào những buổi chiều hè đằng đẵng, những bông thủy tiên hirado sáng rực như bùng lửa. Lúc Etsuko học xong và Taeko bắt đầu tập múa điệu “Yuki” thì trời hãy còn sáng. Hai đứa sau nhà Stolz trước đây vẫn thường chơi với Etsuko trong phòng khách mỗi buổi tối sau giờ học, chúng đang tò mò dòm qua sân gạch nuối tiếc người bạn và chỗ chơi đùa của chúng. Thỉnh thoảng anh cả Peter cũng đến nhập bọn. Một hôm Fritz vào trong nhà.

“Bà Saku ơi!” Cậu bé nhại Sachiko.

“S-s-sao?”

“Bà Saku ơi!” Rosemarie cũng hùa theo.

"S-s-ao?"

“Bà Saku ơi!”

“S-s-ao?” Làm điệu bộ hết sức nghiêm túc, Saku hòa vào trò chơi với những đứa bé ngoại quốc mắt xanh.

« Lùi
Tiến »