Mong Manh Hoa Tuyết

Lượt đọc: 1781 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
QUYỂN TRUNG – 4

Hôm ấy ngày mồng 5 tháng Bảy, đúng một tháng sau buổi biểu diễn.

Mưa nặng hạt bất thường, ngay cả so với mùa mưa. Mưa lê thê từ suốt tháng Sáu kéo sang tháng Bảy, mọi năm vào tầm này mùa mưa đã hết rồi. Từ mồng 3 qua mồng 4 mưa cả ngày, sáng mồng 5 từ mưa lất phất hóa mưa như trút. Biết vậy nhưng không ai lường được chỉ trong hai tiếng trận lũ có sức phá hoại lớn nhất lịch sử Kobe-Osaka đã kéo đến. Khoảng 7 giờ, Etsuko đã chuẩn bị để vượt mưa đi học cùng O-Haru, bé không quá lo lắng. Trường cô bé cách đường quốc lộ năm, sáu trăm mét, không xa bờ tây sông Ashiya là bao. O-Haru thường về nhà sau khi đã đưa Etsuko băng qua quốc lộ, nhưng thấy bão lớn nên phải đưa bé Etsuko đến tận trường. Mãi 8 giờ rưỡi cô mới về. Các thanh niên trong lực lượng dân quân tự vệ phân phát tờ cảnh báo lũ khiến O-Haru hoang mang, cô bèn đi đường vòng dọc bờ đê. Lúc về nhà cô báo rằng nước đã kéo ào ào đến cầu Narahira, dâng cao gần xấp xấp mặt cầu. Nhưng vẫn không ai nhận thức được sự nguy hiểm. “Mưa to thế này có nên ra khỏi nhà không?” Sachiko hỏi lúc Taeko mặc chiếc áo mưa lụa tôi dầu, xỏ ủng cao su chuẩn bị ra ngoài sau khi O-Haru về được khoảng mười hay hai mươi phút. Sáng nay Taeko không đến xưởng làm búp bê mà là lớp học may, cô chỉ cả cười, nói rằng lụt một tí mà lại hay đấy. Sachiko không cố cản em. Chỉ có Teinosuke quyết định đợi đến khi mưa ngớt mới đi. Anh đang đọc mấy tờ báo trong thư phòng để giết thời gian thì nghe tiếng còi báo động.

Mưa đã vào lúc dữ dội nhất. Teinosuke nhìn ra cửa thì thấy: chỗ trũng nhất trong khu vườn dưới cây mai bên cạnh thư phòng vốn thường đọng nước sau trận mưa rào bấy giờ đã biến thành cái ao rộng hơn hai mét vuông, song những chỗ khác cũng chẳng có gì đến nỗi nguy cấp. Ngôi nhà cách bờ tây sông Ashiya cỡ nửa dặm đường nên anh không thấy hoảng. Nhưng rồi Teinosuke nghĩ đến trường của Etsuko rất gần sông. Nếu chẳng may đê vỡ thì trường có lụt không? Trường học sẽ an toàn chứ? Không muốn làm Sachiko sợ, anh cố bình tĩnh lại. Sau vài phút, anh chạy vào gian nhà chính (mới đi năm, sáu bước từ thư phòng vào nhà chính mà Teinosuke đã ướt rượt từ đầu đến chân.) Còi báo động vậy chứ chắc không đến nỗi quá nguy cấp, anh bảo Sachiko. Teinosuke đương khoác áo mưa ra ngoài kimono, định bụng dạo một vòng quanh khu phố nắm tình hình thì O-Haru từ bếp chạy ra, mặt tái mét, từ thắt lưng đã ướt sũng. Cô nói mưa kinh khủng lắm, nhìn thấy nước sông dềnh lên cô đã lo lắng về ngôi trường và nghe tiếng còi báo động là phải chạy ra đây ngay. O-Haru bảo, nước đã ngập đến phía đông con phố kế bên, cuồn cuộn chảy từ núi ra biển, từ bắc xuống nam. Em đã thử bằng qua nhưng mới hai, ba bước nước đã dâng tận đầu gối. Lúc em bắt đầu lo sợ bị nước cuốn thì có người đứng trên mái nhà gần đó hét lên. Em bị mắng cho một mẻ te tua -“Ma xui quỷ khiến thế nào mà đàn bà con gái lại định băng qua dòng nước xiết như thế?” Anh chàng đó mặc đồng phục, có vẻ như thuộc lực lượng dân quân tự vệ.“Có phải là cậu Yaotsune đấy không?” Lúc đó, anh ta cũng nhận ra cô. “Cậu nghĩ mình đang đi đâu vậy, O-Haru? Điên rồi sao?” Anh ta nói: “Đến đàn ông cũng chẳng dám liều xa hơn, ở rìa sông mọi thứ đã tan hoang rồi, nhà cửa bị cuốn sập, người dân thiệt mạng. Anh ta cho O-Haru hay rằng ở thượng nguồn sông Ashiya lẫn sông Koza đã xảy ralở đất, nhà cửa, bùn, đá tảng, cây cối bị cuốn trôi đập vào mặt phía bắc của cầu đường sắt, hai bờ đê đều vỡ cả. Mấy con phố quanh đường để đang bị lũ xoáy, có nơi ngập đến ba mét Cơ. Người dân phải nhoài ra từ cửa sổ lầu hai kêu cứu.” O-Haru hỏi: “Thế trường học thì sao?” Anh nói: “Chịu thôi, nhưng phía bắc đường quốc lộ bị tàn phá nặng nề nhất, có lẽ những vùng thấp hơn thoát kịp chăng. Tớ cũng nghe nói bờ đông nguy hiểm hơn bờ tây rất nhiều.” O-Haru bảo: “Không tự mình kiểm chứng thì không thể yên tâm được Có cách nào đi đường vòng không?” Song người thanh niên đáp: “Lúc này thì đi đâu cũng thế, không thể không gặp cảnh ngập, càng đi về phía tây ngập càng sâu. Ngập sâu đã nguy hiểm rồi nhưng dòng nước cũng chảy xiết kinh hoàng, có nguy cơ bị cuốn trôi ra biển, mà chẳng may bị khúc cây hay đá tảng rơi trúng thì bỏ mạng như chơi. Đám đàn ông thuộc lực lượng tự vệ đang liều mạng băng qua bằng dây thừng, nhưng đó không phải là việc đàn bà nên làm thử.” O-Haru bỏ cuộc và trở về nhà.

Teinosuke Cố gọi điện thoại cho trường, nhưng đường dây đã bị đứt. “Thôi xong, phải tự mình đi thôi,” anh nói. Anh không nhớ Sachiko trả lời thế nào. Anh chỉ nhớ vợ nhìn mình với đôi mắt rưng rưng, chạy tới níu anh lại một lúc. Anh cởi kimono, thay vào bộ đồ Tây cũ nhất, mặc áo mưa, đội mũ đi mưa và xỏ ủng cao su. Chưa kịp đi đến năm mươi mét, anh thấy O-Haru chạy theo mình. Thay vì chiếc váy rộng mùa hè Cô mặc trong chuyến đi ban nãy, O-Haru đã thay kimono vải bông, tay áo xắn cao, gấu áo quấn lên tận thắt lưng để lộ phần kimono lót màu đỏ. Anh quát: “Không cần theo, về nhà ngay.” Nhưng O-Haru bảo em chỉ đi cùng ông chủ một tí thôi. “Nên đi về phía nam,” cô nói, rồi dẫn đường cho Teinosuke về hướng nam song song với con sông đến khi gặp đường quốc lộ. Đi men theo con đường quanh co về phía nam, anh cũng thu hẹp được khoảng cách với đường tàu điện Kobe-Osaka còn chừng gần trăm mét mà không bị ướt quá nhiều, tuy nhiên muốn tới trường học thì phải băng qua một dòng nước. Cũng may chỉ ngập tới cổ đôi ủng. Khi đang tiến gần đến đường quốc lộ cũ, Teinosuke ngạc nhiên vì nước còn nông hơn ban nãy, từ đây anh có thể trông thấy trường học và khuôn mặt của những đứa trẻ trên cửa sổ tầng hai. “Ổn rồi, ổn rồi, trường học an toàn,” anh nghe một giọng nói mừng rỡ sau lưng, không nói riêng với ai cả. O-Haru vẫn đang ở bên anh. Nãy giờ anh đã đi theo cô, anh không nhớ nổi đã vượt qua cô lúc nào. Dòng nước trôi khá nhanh. Đôi ủng lông bóng nước làm anh phải gồng lên theo mỗi bước chân để khỏi bị cuốn đi, O-Haru thấp bé hơn hẳn anh đã ướt đến thắt lưng. Cô thôi không che chắn nữa mà lấy ô để chống và một tay nắm lấy tường rào hay cột điện thoại trong lúc đi cách Teinosuke một đoạn. O-Haru có cái thói hay nói một mình. “Hay quá nhỉ!” hoặc “Giờ thằng cha ấy làm sao đây?” - cô nàng nói thế trong lúc xem phim, không nên được cảm giác thích thú và hồi hộp. Các cô hầu gái khác than thở rằng thói quen này khiến họ ngượng hết biết mỗi lần đi xem phim với O-Haru, và Teinosuke không khỏi thấy buồn cười khi cái tính kì cục ấy vẫn bộc lộ ra ngay cả trong lúc nguy ngập.

Sachiko cứ đi đi lại lại không ngừng quanh nhà sau khi Teinosuke rời khỏi. Mưa ngớt đi được chút ít chị liền ra ngoài. Chọn một chiếc taxi đi ra từ garage phía trước ga Sông Ashiya, chị hỏi chuyện ngôi trường. Bác tài trả lời rằng chưa lên khu ấy của thành phố nhưng có vẻ là an toàn. Tuy bị cô lập trong cơn lũ nhưng bản thân ngôi trường được xây trên nền đất cao, chắc chắn sẽ thoát. Sachiko nhẹ cả người. Bác tài nói thêm: nếu sông Ashiya như vậy thì sông Sumiyoshi còn tràn bờ ghê nữa. Đường xe điện, đường sắt quốc doanh cùng đường quốc lộ đều tê liệt, nên ông không có thông tin chính xác, có điều những người đi từ phía tây xuống bảo rằng mặc dù trên Motoyama ít ngập và cứ men theo đường tàu là có thể tới nhà ga mà không bị ướt, nhưng xa hẳn về phía tây thì đã ngập trong biển nước đục ngầu, nước reo cuồn cuộn từ núi đổ xuống, hết đợt này đến đợt khác trào lên kéo theo gạch đá và rác rưởi. Không thể làm gì để giúp được những người đang bám víu vào thân cây, mảnh gỗ trong dòng nước.

Sachiko bấy giờ lại lo lắng cho Taeko thay vì Etsuko. Trường dạy may của Taeko cách sông Sumiyoshi không quá hai, ba trăm mét, và cứ theo như bác tài tường thuật, thì hẳn trường nằm trong khu vực lũ quét. Taeko thường đi bộ dọc quốc lộ và bắt xe buýt trên đó. Bác tài nhớ là đã bắt gặp Cô mặc áo mưa xanh đi ngang qua, nếu khởi hành sớm như vậy thì hẳn là đến trường ngay trước khi lũ đổ về. Sachiko nên lo lắng về trường dạy may nhiều hơn là trường học của Etsuko. Không kìm nổi hoảng loạn, Sachiko đột ngột chạy về nhà, lớn tiếng gọi đứt ruột đứt gan:

"O-Haru!"

O-Haru đã ra ngoài với chú Makioka chưa về, có người đáp lại với Sachiko. Nghe vậy, chị méo mặt rồi khóc òa lên như trẻ con.

O-Aki và 0-Hana nhìn bà chủ trân trần, ngạc nhiên không thốt nên lời. Xấu hổ, Sachiko bỏ chạy từ phòng khách ra sân, khóc sụt sùi rồi lại ra bãi cỏ. Chỉ trông thấy gương mặt tái mét của bà Stolz phía bên kia lưới mắt cáo ngăn hai khu vườn.

“Kìa chị Makioka? Chồng chị đâu? Trường Etsuko thế nào?”

“Chồng tôi đi tìm Etsuko rồi. Nhưng trường học xem ra ổn. Còn chồng chị?”

“Anh ấy đi Kobe. Tìm Peter và Rumi. Tôi lo lắm.”

Trong số ba đứa trẻ nhà Stolz, Fritz còn bé quá chưa đi học nhưng Rosemarie và Peter thì học ở ngôi trường do hội người Đức điều hành, nằm trên đồi Kobe. Trước kia ông bố và hai đứa bé thường cùng nhau ra khỏi nhà và văn phòng của ông Stolz ở Kobe, nhưng sau vụ việc Lư Câu Kiều thì công việc làm ăn sút kém, những chuyến lên Kobe cũng văn dần, thành thứ hai đứa bé tự mình đi học. Sáng nay cũng vậy, ông bố ở nhà. Tuy nhiên vì lo cho bọn trẻ nên ông quyết định đi Kobe. Bấy giờ dĩ nhiên họ chưa lường được mức độ nghiêm trọng của cơn lũ và cũng chưa biết đến việc đường sắt đã tê liệt, nên bà Stolz chỉ dám hy vọng chồng sẽ an toàn. Nói chuyện với bà Stolz không dễ dàng và tiếng Nhật của bà còn thua cả mấy đứa con, nhưng Sachiko nhờ vốn tiếng Anh, tờ ấm ớ mà làm sao đó vẫn truyền tải được ý mình.

“Tôi đảm bảo anh ấy sẽ về an toàn. Lụt chỉ loanh quanh ở Ashiya và Sumiyoshi thôi, bọn trẻ ở Kobe sẽ không sao hết. Tôi nghĩ vậy thật mà, chị đừng lo.”

Sau khi nhắc lại lời trấn an vài lần, Sachiko quay lại ngôi nhà. Teinosuke và O-Haru nhanh nhẹn dắt Etsuko qua cổng chính mà Sachiko đã để mở.

Trường Etsuko không hư hại gì. Tuy nhiên phần lớn đất xung quang đều bị ngập và nước có thể còn dâng cao nữa nên các lớp học đều giải tán, bọn trẻ được tập hợp cả trên tầng hai để đợi bố và anh trai đến đón. Vì thế, tự Etsuko chẳng thấy nguy hiểm, bé chỉ lo lắng cho nhà mình. Teinosuke là một trong những phụ huynh có mặt sớm nhất. Sau khi cảm ơn hiệu trưởng và các thầy cô giáo của Etsuko, anh cùng Etsuko và O-Haru quay về theo con đường lúc đi đến. Lúc bấy giờ anh mới thấy mừng vì có O-Haru đi cùng. Cô đã làm mọi người kinh ngạc: Cô mừng rỡ lao tới ôm chầm lấy Etsuko khi trông thấy bé an toàn, trên người vẫn dính đầy bùn, và khi quay về, cô lội ngược dòng phía trước để che chắn cho Teinosuke. Nước đã dâng thêm năm, bảy phân và dòng chảy xiết hơn lúc họ băng qua ban nãy, Teinosuke phải cõng Etsuko trên lưng. Anh thấy đi lại khó khăn vô cùng, nếu không có O-Haru đứng trước rẽ nước cho anh thì có lẽ chỉ cần tiến lên một bước là sẩy chân. Nhiệm vụ này cũng không hề dễ với O-Haru vì nước thỉnh thoảng dâng đến thắt lưng cô. Họ đi theo con phố rẽ về hướng tây, lội qua dòng nước, và đôi khi ở những ngã tư họ thực sự lâm vào tình thế hiểm nghèo. Tại một ngã tư có dây thừng để bám vào, ở ngã tư khác họ được đội cứu hộ của lực lượng tự vệ kéo đi, nhưng đến ngã tư thứ ba không có ai trợ giúp, ba người thoát được trong gang tấc nhờbám lấy nhau và tì vào chiếc ô của O-Haru.

Sachiko không có thời gian để mừng rỡ hay cám ơn họ. Cô khó lòng đợi cho câu chuyện kết thúc.

“Rồi còn cô Út thì sao?” Sachiko lại khóc.

« Lùi
Tiến »