Mong Manh Hoa Tuyết

Lượt đọc: 1784 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
QUYỂN TRUNG – 6

Khoảng 1 giờ, mưa bắt đầu ngớt. Nước không có dấu hiệu rút đi cho đến khoảng 3 giờ chiều, lúc mưa đã gần tạnh hẳn, những mảng trời xanh đâu đó hiện ra qua màn mây.

Khi mặt trời ló dạng, Sachiko đi từ sân hiên xuống vườn. Hai con bướm trắng bay dập dờn trên bãi cỏ sau cơn mưa xanh tươi mơn mởn. Trong đám cỏ dại giữa cây đàn hương và khám tử đinh hương, một con bồ câu đang rỉa cái gì đó trong vũng nước. Khung cảnh yên ả không để lại dấu tích gì của trận lụt vừa qua. Đường điện nước bị cắt, nhưng nhà không thiếu nước sạch và có giếng. Nghĩ bụng Teinosuke và em gái lúc về sẽ lấm lem bùn đất nền Sachiko ra lệnh nấu nước tắm. Etsuko đã ra ngoài với O-Haru để ngắm sông, nên ngôi nhà hầu như tĩnh lặng. Các cô hầu và mấy anh bếp từ nhà láng giềng tất tả sang xin nước giếng, phải tự kéo gàu bằng tay. Mô-tơ kéo không hoạt động. Sachiko nghe tiếng nước xao lao bên bếp và cả giọng của O-Hana và O-Aki đang trao đổi tin tức với láng giềng.

Khoảng 4 giờ thì có người đầu tiên đến hỏi thăm tình hình an nguy: đó là Shokichi, con trai người đàn ông đang sống ở nhà chính trên Osaka. Vì ở Osaka chẳng có biến cố gì ghê gớm nên không ai đoán được khu vực giáp ranh Osaka và Kobe thiệt hại như thế nào cho đến giữa trưa, khi báo đưa thêm tin. Shokichi nghỉ làm, nhặt nhạnh một ít đồ dùng thiết yếu và ngay lập tức lên đường.

Shokichi đi suốt từ bấy đến giờ. Anh đã thử đi đường sắt Quốc doanh, đường tàu điện, và đi cả xe buýt. Thỉnh thoảng anh chặn đầu taxi hoặc xe tải xin quá giang, có lúc phải tự mình đi bộ hoặc lội nước. Chiếc ba lô của anh chất đầy lương thực, một tay anh xách đôi giày, hai ống quần lấm bùn xắn tới gối. Khi trông thấy đống đổ nát quanh cầu Narihira, anh băn khoăn không biết nhà Ashiya gặp nguy hiểm gi không, nhưng đến con phố này anh thấy mình hơi ngớ ngẩn, xem ra trận lụt chỉ là nói quá lên thôi. “Cô chủ nhỏ được an toàn thế là còn gì bằng,” anh nói với Etsuko khi bé trở về. Anh nói chuyện có duyên. Rồi nhanh chóng Shokichi hỏi mình có đỡ đần được gì không. Ông Teinosuke và cô Út thế nào rồi? Thế là Sachiko bộc bạch nỗi lòng chất chứa từ sáng đến giờ với anh.

Tin gì bay đến cũng chỉ khiến Sachiko càng thêm lo. Chẳng hạn nghe nói trên thượng nguồn sông Sumiyoshi, cái thung lũng nào đó sâu chừng trăm mét đã ngập đầy cát và đá tảng nặng cả tấn đến nỗi không còn dấu tích gì của một thung lũng; vỏ cây đều bị mủn ra, còn trơ lại gỗ thịt, trôi dồn về cầu đường sắt bắc qua dòng Sumiyoshi nên không thể nào băng qua đó được nữa. Rồi thì người chết dần thành đống dưới chân khu căn hộ Konan, ở vùng đất trũng phía Nam đường tàu và khoảng đầu hai, ba trăm mét ở bờ bên này sông Sumiyoshi, xác chết lẫn trong đất cát không thể nhận diện, ngoài ra ở Kobe cũng thiệt hại rất nặng nề, nhiều hành khách đi tàu điện ngầm tuyến Kobe-Osaka đã chết đuối trong trận lụt. Những tin tức ấy rõ ràng đều có bị phóng đại ít nhiều, nhưng có một điều khiến Sachiko sợ hãi thực sự, đó chính là những xác người ở khu căn hộ Konan. Bên kia đường là ngôi trường dạy cắt may của Taeko, cách đó chưa đến năm mươi mét về phía bắc, nếu xác chết đã chất thành gò thì ắt hẳn ở phía bắc khu căn hộ đã bị tàn phá khủng khiếp. Kết luận đáng báo động này đã được xác nhận bởi thông tin O-Haru đưa tới. O-Haru cũng lo chẳng kém Sachiko, Cô gặp ai cũng hỏi tin tức trường dạy cắt may, những người báo tin đều bảo khu đất phía đông sông Sumiyoshi, chỗ trường dạy cắt may, là nơi lụt đánh khủng khiếp nhất. Sachiko nghe bảo mặc dù nước ở chỗ khác bắt đầu rút, chỗ ấy vẫn không hề cải thiện, có nơi còn ngập sâu đến hai mét rưỡi.

Sachiko tin tưởng Teinosuke là người cơ trí, vả lại, anh đã hứa lúc ra đi là sẽ không làm gì liều lĩnh. Song hàng giờ trôi qua, Sachiko bắt đầu chồng thêm nỗi lo về Teinosuke bên cạnh nỗi lo về Taeko. Nếu khu vực quanh trường dạy may bị ảnh hưởng nặng nề như vậy, có thể Teinosuke không tiếp cận được. Chắc chắn anh ấy sẽ quay về, nhưng tại sao anh ấy vẫn chưa về nhà? Lẽ nào anh ấy cứ cắm đầu cắm cổ tiến lên mà không nhận ra bốn bề đều đã là nước lũ? Hoặc dẫu thận trọng đến đâu, Teinosuke lại là người không dễ dàng bỏ cuộc một khi đã quyết tâm làm một việc gì, và rồi, có thể là thấy đường bị chặn, biết đâu anh đã tìm đường khác, rồi đường khác, vừa đi vừa đợi nước rút. Trong điều kiện ngập, quay về sẽ mất thời gian lắm, giả sử Teinosuke đã cứu được Taeko thì 6, 7 giờ tối về nhà cũng không có gì đáng ngạc nhiên. Thành thử Sachiko cân nhắc đủ các tình huống từ tốt đến xấu, cho đến khi tình huống xấu nhất dường như lại có thể xảy ra nhất. Shokichi nói, không phải cô chủ không có lý, nếu cô lo sợ đến thế, thì anh sẽ đích thân ra ngoài tìm. Sachiko biết khả năng Shokichi gặp được Teinosuke là rất mong manh. Mặc dù vậy, chị vẫn nghĩ mình sẽ yên tâm hơn nếu Shokichi đi. “Vậy thì phiền anh!” Shokichi sửa soạn ngay lập tức, và khoảng 5 giờ chiều Sachiko tiễn anh từ cửa sau.

Cửa trước và cửa sau mở thông ra hai phố khác biệt. Sachiko tiễn Shokichi ra cửa, tiện thể vận động bằng cách đi vòng từ sau ra trước. Chị quay vào vườn bằng cánh cổng để ngỏ, vì hôm ấy chuông cửa không kêu.

“Chị Makioka,” Bà Stolz lại ra hàng rào đứng. “Trường Etsuko không sao. Chị đỡ chưa?”

“Vâng, Etsuko về nhà an toàn, cám ơn chị. Nhưng tôi lo cho em gái lắm. Chồng tôi đã ra ngoài tìm nó.” Bằng thứ ngôn ngữ để bà Stolz hiểu được, Sachiko nhắc lại câu chuyện vừa kể cho Shokichi.

“Thật à?” Bà Stolz nuốt nước bọt, vẻ thông cảm. “Tôi hiểu chị đang lo. Tôi rất tiếc.”

“Cám ơn chị. Thế chồng chị thì sao?”

“Anh ấy vẫn chưa về. Tôi lo quá.”

“Chị có cho rằng anh ấy đã đến tận Kobe rồi không?”

“Có lẽ vậy. Kobe lụt. Cả Nada và Rokko, và Oishikawa, toàn nước, nước, nước. Chồng tôi, Rosemarie, Peter. Chuyện gì đã xảy ra với họ? Họ đâu? Tôi lo lắm.”

Ông Stolz là người đàn ông vóc dáng cao lớn, nhìn một cái đã đem lại cảm giác có thể nương tựa, và ông cũng là người Đức thuộc hàng thông minh nhất. Sachiko thấy người như ông Stolz sao có thể gặp chuyện gì cho được? Với Peter và Rosemarie, trường của hai đứa nằm ở vùng đất cao so với Kobe, hẳn chúng sẽ bắt gặp đường bị chặn và sẽ về trễ. Nhưng bà Stolz cứ tưởng tượng ra những điều tệ nhất. Sachiko cố gắng an ủi cũng không khiến bà nguôi ngoai. “Tôi nghe là nước ở Kobe rất ghê, nhiều người chết,” bà ta nói. Nhìn khuôn mặt đầm đìa nước mắt ấy, Sachiko không thể xem người đàn bà Đức kia là người ngoại quốc nữa. Không biết lựa lời ra sao để an ủi, Sachiko chỉ biết nhắc lại những câu nói xã giao - rồi mọi chuyện sẽ ổn thôi, hy vọng là mọi chuyện sẽ ổn.

Trong lúc bối rối không biết làm thế nào với bà Stolz, Sachiko nghe tiếngai đó ngoài cổng. Con chó Johnny chạy ra nghe ngóng. Là Teinosuke và mấy người kia chăng? Tim Sachiko đập thình thịch. Song ghé mắt qua bụi cây chị chỉ thấy bộ com-lê màu lam và chiếc mũ kiểu Panama.

“Ai đó ạ?” O-Haru từ ngoài hiên bước xuống.

“Tôi Okubata đây.”

“Được rồi.” Sachiko nom có chút bối rối. Tuy chị chưa nghĩ đến việc Okubata tới nhà, nhưng cậu ta đến cũng là điều dễ hiểu. Song Sachiko nên làm gì với cậu ta? Chị đã quyết định như chồng bảo, đấy là nếu Okubata vác mặt đến lần nữa thì phải ra vẻ càng lạnh lùng xa cách càng tốt, không mời vào nhà mà chỉ gặp gỡ thoáng chốc ngoài cửa. Nhưng hôm nay thì khác. Okubata đã lặn lội đến để hỏi thăm Taeko, nếu cậu ta xin phép Sachiko đợi người yêu mà lại phũ phàng đuổi khéo thì vô lương tâm quá. Vả lại hôm nay, chỉ hôm nay thôi, Sachiko mới cảm thấy muốn cùng Okubata đợi Taeko và san sẻ niềm vui với gia đình khi em gái chị bình an trở về.

“Cậu ấy hỏi chuyện cô Út, em nói cô ấy chưa về, nên anh ấy yêu cầu gặp bà chủ.”

Okubota hiểu rõ quan hệ của mình với Taeko vẫn phải nằm trong bóng tối. Đối với Sachiko, việc cậu ta vô ý vô tứ hỏi thẳng cô hầu gái ở cửa như vậy chỉ có thể được tha thứ trong lúc hoạn nạn, song hôm nay chị thấy thái độ hoang mang của cậu ta khá cảm động.

“Mời cậu ấy vào đi.” Đây đúng là cơ hội tốt để thoát khỏi bà Stolz bấy giờ vẫn đứng đợi bên tường rào. “Rất xin lỗi chị, tôi có khách.” Sachiko lên lầu trang điểm lại khuôn mặt. Mắt chị sưng mọng vì khóc.

Tủ lạnh không hoạt động. Sachiko sai một cô hầu gái bưng lên cho Okubata ly trà lúa mạch được ướp lạnh dưới giếng. Khi Sachiko xuống nhà, Okubata đứng phắt dậy y như lần trước đến chơi. Quần dài vải xéc tuyệt không lấm bẩn, li thẳng tắp, khác một trời một vực với chiếc quần của Shokichi. Okubata bảo cậu ta nghe nói tàu rốt cuộc đã chạy từ Osaka đến Naoki. Cậu ta đã đi tàu đến ga Ashiya rồi từ đó đi bộ khoảng một dặm tới đây. Thỉnh thoảng gặp vài chỗ ngập nhưng không nghiêm trọng mấy, chỉ cần tháo giày, xắn quần đi chầm chậm qua là được.

“Nhẽ ra em nên đến sớm hơn, nhưng em mới chỉ nghe tin lụt ban nãy. Em biết hôm nay là một trong các buổi cô Út mình đi học may. Lúc trời bắt đầu mưa Út vẫn ở nhà ạ?”

Lý do chính Sachiko quyết định tiếp Okubata là chị nghĩ cậu ta sẽ hiểu cảm xúc của chị nhất. Nếu Sachiko tâm sự với cậu ta rằng mình đang lo cho chồng và em gái đến héo người thì chí ít cảm giác chông chênh của chị cũng được an ủi phần nào. Nhưng khi ngồi bên bàn đối diện cậu ta, chị lại băn khoăn liệu mình có nên kiệm lời chăng. Rõ ràng cậu ta cũng lo cho Taeko, nhưng vẻ mặt đăm chiêu của Okubata có cái gì đó hơi giả tạo. Sachiko bắt đầu nghi ngờ phải chăng Okubata thấy đây là Cơ hội tốt để tác động tới nhà nhánh Ashiya. Trả lời câu hỏi của Okubata, chi trình bày những gì mình biết theo cách xã giao nhất có thể: rằng nước dâng lên ngay sau khi Taeko đến trường dạy cắt may, vùng đất quanh nhà trường ngập nặng hơn cả, và vì lo cho em vợ mà Teinosuke đã đích thân tiếp cận ngôi trường đó gần nhất có thể, anh ấy mới ra khỏi nhà lúc 11 giờ sáng nay, sau đó chừng đầu một tiếng thì Shokichi ở Osaka sang nhưng lại đi rồi, và chị thấy bất an lắm vì vẫn chưa ai về cả. Okubata cứ nhấp nha nhấp nhổm, và đúng như Sachiko đoán, cậu ta xin phép đợi đây một lát có được không. Sachiko đáp nhẹ nhàng: “Cậu cứ tự nhiên.” rồi lại lên gác.

Chị bảo một cô hầu gái nói khách đợi, đưa người ta một, hai tờ tạp chí và một ly trà. Sachiko không tự mình xuống lầu. Chị để ý thấy Etsuko đã lượn đi lượn lại mấy lần để dòm trộm Okubata từ hành lang.

“Etsuko, lại đây con!” Sachiko đứng ở đầu cầu thang gọi xuống. “Con làm như vậy là xấu lắm. Có cần phải dòm vào phòng khách lúc nhà có khách hay không?”

“Con đâu có!”

“Đừng nói dối. Mẹ nhìn thấy rồi. Làm vậy là rất hỗn”

Etsuko mặt đỏ bừng và cúi đầu, ghé mắt lên e dè nhìn mẹ, nhưng gần như ngay lập tức lại chạy xuống.

“Không được xuống nhà. Cứ ở trên này cho mẹ.”

“Tại sao ạ?”

“Con làm bài tập về nhà đi. Ngày mai còn phải đi học.”

Sachiko giám sát con gái ngồi mở sách vở ra, và sau khi đốt hương đuổi muỗi dưới gầm bàn học, chị quay trở lại phòng mình, quỳ xuống nhìn ra sân gạch hướng ra phố ngóng Teinosuke và Taeko. Chị nghe tiếng la hét ở nhà hàng xóm gọi “Hilda, Hilda!” và quay sang thấy ông Stolz đang đi vòng ra sau nhà. Peter và Rosemarie đi theo. Bà Stolz lúc đó đang hí hoáy gì đó phía sau, lập tức sà vào lòng chồng, rít lên vì mừng rỡ. Mặt trời đã khuất núi, nhưng khu vườn vẫn sáng, qua tán lá tiêu huyền và đàn hương bên rào, Sachiko nhìn xuống thấy cảnh đôi lứa ôm hôn như trong những bộ phim nước ngoài. Bà Stolz hôn chồng xong thì đến lượt Peter và Rosemarie. Sachiko đang dựa vào lan can bao lơn, lặng lẽ lùi ra khỏi tầm mắt.

“Chị Makioka!” Có vẻ như bà Stolz không biết mình bị trông thấy. Bà nhảy múa trong vườn, vui quá lạc cả giọng. “Chồng tôi về rồi. Peter và Rosemarie về rồi!”

“Mừng quá chị nhỉ.” Sachiko lại bước ra sân, cùng lúc Etsuko cũng đứng bên cửa sổ phòng bên cạnh.

"Peter! Rumi!"

“Hoan hô!”

“Hoan hô!”

Ba đứa trẻ mừng rỡ giơ tay reo hò, ông bà Stolz cũng vẫy tay cùng các con. “Chồng chị có đi Kobe không?” Sachiko hỏi.

“Anh ấy gặp Peter và Rumi lúc đang đi Kobe. Họ về nhà cùng nhau.”

“Peter gặp được bố, thế là tốt quá rồi.” Hơi mất kiên nhẫn với tiếng Nhật của bà Stolz, Sachiko chuyển sang nói với cậu bé. “Con gặp bố ở đâu thế?”

“Không xa Tokui lắm, trên đường cao tốc ạ.”

“Con đi bộ từ Kobe đến Tokui à?”

“Dạ đi tàu từ Sannomiya đến Nada.”

“Tàu đi đến tận Nada hả?”

“Dạ, rồi con đi đến Tokui cùng Rumi, xong gặp bố.”

“May quá lại gặp bố nhỉ. Thế là các con từ Tokui về à?”

“Bọn con đi dọc đường quốc lộ. Đi theo đường tàu nữa, leo lên đồi. Có những nơi chẳng còn đường ấy.”

“Sợ quá nhỉ. Thế vẫn ngập lắm à?”

“Không đến nỗi cô ạ, chỗ này tí, chỗ kia tí.”

Khi Sachiko hỏi sâu hơn thì câu chuyện của Peter thấy có nhiều chỗ mơ hồ. Không rõ mấy cha con đi lại ra sao, chỗ nào còn ngập, họ thấy gì trên đường, nhưng cô bé con như Rosemarie còn đi qua được mà không lấm lem bùn đất thì chắc hẳn họ chẳng gặp trở ngại gì to lớn. Sachiko càng thêm bất an. Nếu bạn trẻ từ Kobe về mà chỉ mất xíu thời gian như vậy thì nhẽ ra Teinosuke và Taeko cũng phải về nhà lâu rồi mới phải. Hay họ đã lỡ bước sảy chân, gặp chuyện khủng khiếp gì rồi? Chắc nguyên nhân chính là Taeko. Sau đó, Teinosuke và cả Shokichi nữa, cũng bị vạ lây trong lúc cố gắng cứu Taeko chăng?

“Chồng chị, em gái chị đã về chưa?”

“Chưa. Anh xã chị đã về rồi. Không biết chồng với em gái tôi có gặp chuyện gì không? Tôi lo quá.”

Sachiko không nén nổi nghẹn ngào. Bà Stolz, khuôn mặt khuất một phần sau tán cây, ậm ừ đồng cảm.

“Thưa bà Makioka.” O-Haru quỳ ở ngưỡng cửa. “Cậu Okubata sai em nói với bà, là cậu sẽ đến trường cắt may xem thế nào.”

« Lùi
Tiến »