Mong Manh Hoa Tuyết

Lượt đọc: 1787 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
QUYỂN TRUNG – 7

OKUBATA đang đứng ở cửa, cầm cây ba-toong gỗ tần bì với phần đầu ánh vàng lấp lánh.

“Em đã nghe tin. Bọn trẻ ngoại quốc an toàn rồi, không biết chuyện gì xảy ra với cô Út nhỉ?”

“Chị cũng đang thắc mắc.”

“Có lý do gì để cô ấy về muộn thế này đâu. Em ra ngoài xem sao. Có thể lát nữa sẽ trở lại đây.”

“Cám ơn cậu. Nhưng trời tối đến nơi rồi. Hay cậu đợi thêm chút nữa vậy.”

“Em lo quá chị ạ. Biết đâu thời gian ngồi đợi đó em có thể đến nơi rồi quay về đây.”

“Vậy sao?” Sachiko cảm thấy chị nên biết ơn người có lòng quan tâm đến em gái mình. Rốt cuộc chị không thể nén được dòng lệ trước Okubata.

“Gặp lại chị sau ạ. Chị đừng cả nghĩ quá.”

“Cám ơn cậu. Bảo trọng nhé.” Chị tiễn Okubata ra cửa.

“Cậu có đèn pin không?”

“Có ạ.”

Okubata nhặt hai món đồ nằm dưới chiếc mũ Panama của mình và nhanh tay nhét một cái vào trong túi. Cậu ta không cố che đậy cái đèn pin, nhưng món đồ khuất khỏi tầm mắt rõ ràng là một chiếc máy ảnh Leica hay Contax gì đó, hẳn Okubata mắc cỡ khi bị bắt quả tang thủ sẵn máy ảnh.

Cậu ta đi khỏi, Sachiko đứng tựa vào cổng một lúc và nhìn đăm đăm vào bóng tối mà vẫn chưa thấy ai về. Cuối cùng chị cũng quay trở lại phòng khách. Để cố gắng tự trấn an, chị thắp đèn cầy và ngồi xuống. Khi O-Haru bước vào, e dè báo tin bữa tối đã xong, Sachiko nhận ra đã quá bữa từ lúc nào nhưng chị không còn lòng dạ ăn uống nữa. Chị bảo cho Etsuko ăn trước. O-Haru xuống lầu đâu chừng một phút sau đó, báo lại rằng Etsuko cũng muốn chờ. Kể cũng lạ, Etsuko vốn ghét bị bỏ lại một mình trên gác mà lại chịu ngồi im lặng đến thế sau khi làm xong bài tập. Chắc con bé cũng tự hiểu rằng nếu cứ quen thói làm nũng mẹ thì thể nào cũng bị phạt. Hai, ba mươi phút trôi qua vẫn không nguôi ngoai được, Sachiko bèn lên lầu mà không nói gì với Etsuko, chỉ bước vào phòng Taeko thắp đèn cầy. Chị đứng chết trận, dán mắt vào bốn tấm ảnh treo trên lanh-tô hướng nam. Đó là những tấm ảnh Taeko múa điệu “Tuyết". Suốt bài múa ấy, Itakura chăm chỉ chụp tanh tách, và buổi tối hôm ấy trước khi Taeko thay đồ, anh đã nhờ cô làm dáng trước bình phong thấp vàng để chụp thêm vài kiểu. Taeko lựa ra bốn bức mà cô ưng nhất để phóng to. Cả bốn tấm này đều được chụp lúc Taeko tạo dáng. Itakura là người đặc biệt tỉ mỉ về ánh sáng, hiệu ứng, nên Sachiko rất ấn tượng cách anh ta chăm chú quan sát điệu múa. Itakura yêu cầu Taeko múa những đoạn nhất định, chẳng hạn như “Đoạn chiếu chăn lạnh lùng gì đó, thưa cô,” hoặc “Đoạn nào mà nhắc đến đêm nằm nghe mưa đá ấy nhỉ?” - anh ta nhớ đến từng dáng đứng để tự mình minh họa cho Taeko. Những tấm này nằm trong số kiệt tác của Itakura. Ngước nhìn chung, Sachiko nhớ như in từng ánh mắt, cử chỉ, những lời nói, hành động nhỏ nhất của Taeko hôm ấy. Taeko múa đẹp bất ngờ, trong khi con bé mới múa bài “Tuyết” này trước người ngoài lần đầu tiên. Không phải chỉ mình Sachiko nghĩ vậy, Saku, bà giáo dạy múa, cũng ca ngợi Taeko nữa. Đã đành là chị khen em, và thành quả có được phần lớn nhờ vào bàn giao tận tụy lặn lội đến Ashiya dạy mỗi ngày, nhưng sở dĩ Taeko tiến bộ được như thế là do năng khiếu bẩm sinh Taeko đã uyển chuyển, lại được học múa từ bé. Hỗ cảm động là Sachiko chực khóc, hôm ấy cả ngày chị không thể nén nước mắt, cứ tự nhủ: Con Út đã lớn lắm rồi, và nhìn lên những bức ảnh, mắt nhòe đi. Trong cả bốn tấm, Sachiko đặc biệt thích tấm hình chụp đoạn cô đào gửi lòng nơi xa, lắng nghe tiếng chuông chùa nửa đêm: với chiếc dù xòe sau lưng, Taeko quỳ xuống với tai tay áo dài buông xuống sát cạnh nhau, cô hơi ngả người về bên trái, đầu nghiêng nghiêng một bên để lắng nghe chăm chú tiếng chuông đương loãng dần vào khoảng không đêm tuyết rơi. Xem Taeko vừa nhẩm lại nhạc đệm vừa tập múa, Sachiko nghĩ chị thích tư thế ấy nhất và có lẽ trang phục và mái tóc vấn cao kiểu Nhật hôm biểu diễn càng tăng thêm hiệu quả. Chính Sachiko cũng rõ tại sao mình bị lôi cuốn đến thế, nếu không phải chị đã thấy được ở đó, hơn bất cứ nơi nào, dáng vẻ yêu kiều tao nhã mà cô em Taeko khoa trương, tân thời của ngày thường thiếu vắng. Trong bốn chị em chỉ có Taeko là cô gái hiện đại, thẳng tính và sắc sảo, muốn là làm cho bằng được, đến mức đôi khi gây ít nhiều phản cảm cho người khác. Ấy thế mà qua bức hình này, người ta cũng thấy được trong cô phảng phất cái nết của người khuê nữ Nhật Bản xưa, cái nết không có ở Taeko bình nhật đã âm thầm hấp dẫn Sachiko. Tóc vấn cầu kỳ, khuôn mặt điểm trang theo nếp cũ đã xóa bỏ vẻ thiếu nữ nhí nhảnh, đem lại cho Taeko nét đẹp đúng tuổi làm Sachiko rất vừa ý. Sachiko nghĩ hẳn đây là điềm gở, chứ làm sao vô duyên vô cớ mà vừa đúng một tháng trước em mình được chụp ảnh trong trang phục và tư thế mỹ miều như vậy? Tấm hình chụp bốn người có chị, Etsuko, Teinosuke và Taeko đứng giữa sẽ biến thành hồi ức đau thương ư? Chị hồi tưởng mình đã rơm rớm ra sao khi thấy Taeko mặc đồ cưới của chị cả, rồi lại ngượng ngập thế nào vì đã khóc, đã cầu trời một ngày kia được thấy Taeko dè dặt khoác lên người bộ đồ cưới cho hôn lễ của chính con bé. Lời chị cầu nguyện chẳng thấu được đến trời, lẽ nào đó là lần cuối cùng Taeko diện kimono cưới ư? Dặn lòng không được nghĩ quẩn, Sachiko thấy những tấm hình hơi đáng sợ. Chị nhìn xuống cái kệ bên cạnh. Trên đó là con búp bê Taeko làm gần đây nhất, một bé gái mặc áo lông. Hai, ba năm trước, Taeko đến rạp tuồng kabuki ở Osaka mấy lần liền để xem Kikugoro đời thứ sáu diễn, xem ra con bé nghiên cứu cách múa của anh ta rất kỹ. Khuôn mặt này không phải là Kikugoro, nhưng đâu đó trong dáng vẻ con búp bê, Taeko đã lột tả được thần thái của người kép ấy hết sức thành công, đến mức tưởng như chính Kikugoro tài danh đang đứng đó. Cô Út thực sự rất thông minh. Bé nhất nhà nhưng Taeko lại có tuổi thơ kém hạnh phúc hơn cả và vì thế, cô cũng rành đời nhất. Thỉnh thoảng Sachiko và cả Yukiko đều nhận thấy mình bị Taeko xem như phận đàn em. Sachiko dành quá nhiều tình cảm, lo lắng cho Yukiko mà bỏ quên cô Út là không được. Từ nay, chị sẽ quan tâm hai đứa như nhau. Cô Út không được chết. Nếu Taeko về nhà an toàn, Sachiko sẽ thuyết phục chồng đồng ý cho em gái xuất ngoại, thậm chí là cưới Okubata nếu con bé muốn.

Trời đã tối, lại càng âm u vì mất điện. Trong khoảng không xa xăm tĩnh lặng, Sachiko nghe thấy tiếng ếch kêu. Đằng sau hàng cây trong vườn, bỗng chị thấy ánh sáng. Đó là ánh nến từ phòng ăn gia đình Stolz. Ông Stolz đang nói chuyện oang oang, rồi cả Peter, Rosemaria cũng phụ họa theo. Ắt là họ đang quây quần quanh bàn ăn, thuật lại cuộc phiêu lưu cho bà Stolz. Ánh nến bập bùng nói lên niềm hạnh phúc của gia đình hàng xóm cứ xát muối vào lòng Sachiko. Bấy giờ chị nghe tiếng con Johnny chạy trên sân cỏ.

“Chào cả nhà!” Đó là giọng vui mừng của Shokichi.

“Mẹ ơi!” Etsuko phấn khởi gọi.

“Về rồi, về rồi!” Ngay sau đó, hai người chạy xuống cầu thang.

Trong hành lang tối quá, Sachiko không nhìn rõ mặt ai. Giọng đầu tiên vang lên của Shokichi, tiếp theo đó là Teinosuke.

“Út đâu?”

“Cô Út đây rồi.” Teinosuke đáp. Nhưng tại sao Taeko lại không trả lời?

“Út sao thế? Có chuyện gì vậy?”

Sachiko nhìn chòng chọc vào bóng tối, O-Haru từ phía sau cầm cây đèn cầy bước lại. Ánh nến trong hành lang leo lét, chỗ tỏ chỗ không. Sachiko thấy Taeko tròn mắt nhìn mình. Bộ kimono này Sachiko không nhớ là ở đâu, và chẳng còn dấu vết gì của bộ đồ Tây mà Taeko mặc khi rời khỏi nhà buổi sáng.

“Chị Sachiko.” Taeko không kiềm chế được nữa. Cô ngồi thụp xuống sàn, khóc òa lên một tiếng thật to.

“Có chuyện gì xảy ra với em vậy Út? Em có bị thương không?”

“Không sao.” Teinosuke đáp. “Nhưng xém nữa cô Út nguy rồi. Rốt cuộc được Itakura cứu thoát.”

“Itakura à?” Sachiko nhìn vào bóng tối phía sau ba người, không thấy bóng dáng Itakura đâu.

“Mang xô nước ra đây.” Teinosuke ra lệnh. Cả người anh bám đầy bùn, không biết đôi giày đâu rồi mà lại đi guốc gỗ. Một lớp bùn dày đã phủ lên đôi guốc, bàn chân và cẳng chân Teinosuke.

« Lùi
Tiến »