Mong Manh Hoa Tuyết

Lượt đọc: 1789 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
QUYỂN TRUNG – 8

Sachiko được nghe câu chuyện Taeko đã thoát hiểm ra sao lần lượt từ Teinosuke và Taeko.

Buổi sáng hôm ấy, 8 giờ 45 phút, một lúc sau khi O-Haru hộ tống Etsuko đi học rồi về nhà thì Taeko ra khỏi cửa. Mưa xối xả nhưng xe buýt vẫn chạy trên quốc lộ như thường. Khoảng 9 giờ, Taeko bước qua cổng trường cắt may, ngôi trường chỉ cách đường cao tốc vài mét. Đây là một ngôi trường hoàn toàn linh hoạt và thoải mái về kỷ cương. Bên ngoài đã râm ran đồn rằng nước sông có thể dâng cao nên chỉ vài học viên có mặt, ngay cả các học viên đó cũng càng lúc càng bất an nên cô Tamaki cho nghỉ. Cô giáo bảo Taeko ở lại uống tách cà phê, rồi hai người nói chuyện một lúc ở nhà riêng ngay bên cạnh trường. Cô Tamaki hơn Taeko bảy hay tám tuổi gì đó, chồng là kỹ sư làm ở nhà máy, con trai đang học tiểu học. Bên cạnh việc quản lý nhà trường, cô kiêm luôn công việc cố vấn thời trang nữ cho một trung tâm bách hóa ở Kobe. Ngay bên cạnh trường cô xây một ngôi nhà kiểu Tây Ban Nha một tầng nhỏ nhắn, mặc dù chia hai Cổng riêng biệt nhưng trường và ngôi nhà ấy nằm trên cùng một khu đất và có cánh cửa nhỏ nối thông nhau. Taeko là học trò cưng của cô Tamaki, hay được cô rủ về hàn huyên. Hôm nay cô Tamaki có cho đôi lời khuyên về chuyến đi Pháp. Bản thân cô từng ở Paris mấy năm, thành thử rất ủng hộ kế hoạch của Taeko. Cô không rõ mình giúp được gì không, nhưng cô sẽ viết cho Taeko vài bức thư giới thiệu - Cô Tamaki vừa nói vừa đặt cà phê lên cái bếp cồn.

Trong khi đó, mưa càng lúc càng to. Làm sao bây giờ? Mưa như vậy có về nhà được không? Cứ đợi thêm chút nữa đến khi mưa ngớt hằng về. Trong lúc hai người nói chuyện, bé trai chín tuổi Hiroshi con của Tamaki chạy vào thở hổn hển. Cô Tamaki hỏi sao không đi học. Cậu bé bảo: học khoảng một tiếng thì trường nói các em về đi, vì nước dâng lên thì khó mà qua được đấy.

“Ý con là nước trông như sắp dâng lên à?”

“Mẹ nói gì vậy hả, nước ngay sau lưng con đó, con chạy thục mạng mới không bị nước dâng đuổi kịp.”

Họ nghe tiếng nước trong lúc cậu bé nói và nhìn ra ngoài cửa đã thấy một dòng bùn đục ngầu chảy qua vườn, dễ dàng dâng lên đến sàn nhà. Cô Tamaki và Taeko vội vàng đóng cửa. Thế rồi dưới mái hiên phía bên kia họ lại nghe thấy tiếng triều cường gầm lên, nước đã tràn qua cánh cửa mà Hiroshi để ngỏ.

Cả ba phải đứng chắn để ngăn cho cửa không bị mở toang ra lần nữa trước dòng nước giận giữ đập liên hồi bên ngoài. Họ chạy cuống lên gom bàn ghế chặn cửa. Vừa sau đó, Hiroshi, bấy giờ đang ngồi nhởn nhơ trên chiếc ghế bành chèn cửa, chợt reo lên cười vì cửa bị bật tung, và cái ghế bành cậu bé đang ngồi bỗng trôi lềnh bềnh. “Khủng khiếp, khủng khiếp quá!” Cô Tamaki bảo. “Cẩn thận kẻo ướt mấy cái đĩa nhạc.” Mấy người lại chạy tới chuyển mấy cái đĩa nhạc trong tủ lên nóc đàn piano bấy giờ đã ngập ngang thân đàn. Nước đã dâng đến thắt lưng. Ba cái bàn con, đồ pha cà phê bằng thủy tinh, bát đường, một chiếc bình cắm hoa cẩm chướng đang trôi khắp phòng. Taeko, con búp bê có sao không? Cô Tamaki vẫn còn lo đến con búp bê Pháp,một trong những tác phẩm của Taeko, để trên bệ cửa sổ. Nước chắc chắn không thể dâng cao đến đấy đâu, Taeko nói. Cả ba người hãy còn rất đủng đỉnh, người này la lên với người kia một cách vui vẻ. Mọi người cùng cười khi Hiroshi trong lúc với tay tóm lấy cái cặp đựng sách vở ở trường bị radio đang trôi va vào đầu. Song khoảng nửa tiếng trôi đi thì tới lúc ba người đều lặng thinh. Taeko nhớ lại rằng lúc ấy nước đã cao ngang ngực. Taeko tóm chặt cái rèm cửa, một bức tranh phía trên đầu cô rớt xuống, có lẽ là đầu rèm đã vượt qua nó. Đó là bức tranh chân dung Reiko của danh họa Kishida Ryusei mà cô Tamaki đặc biệt thích. Cô Tamaki và Taeko chỉ biết tiếc rẻ nhìn theo bức tranh trôi dạt về góc phòng.“Con không sao chứ, Hiroshi?” Cô Tamaki đã đổi giọng. Hiroshi lẩm bẩm đáp lời và trèo lên cây đàn piano. Taeko nhớ lại một bộ phim nước ngoài cô từng xem hồi bé tí, trong đó có một tay thám tử bị nhốt dưới hầm, bốn bề nước dâng lên từng xăng ti mét. Ba người đứng cách nhau, Taeko vẫn đang bám lấy rèm cửa cạnh cửa sổ hướng tây, Hiroshi đứng trên cây đàn piano đối diện cô bên kia căn phòng, cô Tamaki đứng trên cái bàn chắn của bấy giờ đã trôi về giữa phòng. Taeko khua chân mò mẫm vật gì đó để đứng lên trong lúc bám lấy rèm cửa và vớ được một cái bàn. Cô đạp nó để nghiêng rồi đứng trên mép. (Về sau họ tìm hiểu ra rằng dòng nước cuốn theo nhiều cát đã siết cứng lấy đồ đạc. Lúc nước rút đi, bàn ghế nằm dí một chỗ. Nhiều ngôi nhà còn nguyên vẹn sau lũ là nhờ có cát chặn lại.)

Taeko nghĩ đến khả năng phải thoát ra ngoài, có khi phải phá cửa sổ (vì mưa lớn nên mọi cửa sổ đã bị đóng trừ mấy cái cách trần nhà vài ba phân), nhưng dòng nước bên trong đã quánh lại thành vũng bùn, và bên ngoài sau lớp kính mỏng manh là dòng nước dữ. Ngoài dàn leo của cây tử đằng cách cửa sổ chừng hai mét ra thì khu vườn không có cây cối hay công trình nào giúp họ trèo ra cả. Vả lại, hiển nhiên họ sẽ bị sóng cuốn trôi nếu cố gắng tiếp cận dàn leo. Hiroshi đang đứng trên đàn piano bèn xoa tay vào trần nhà. Cậu bé đã đúng - Nếu mọi người có thể phá trần thì sẽ thoát được, nhưng một cậu nhóc con và hai người đàn bà có thể làm gì đây?

“Chị Kane đâu hả mẹ?” Hiroshi nhớ ra cô hầu gái. “Hình như vừa nãy ở trong phòng,” cô Tamaki đáp. “Theo mẹ thì chị ấy có sao không? Mẹ có nghe tiếng chị ấy không?” Nhưng lần này cô Tamaki im lặng. Ba người nhìn trân trân vào biển nước quanh họ, chẳng mấy chốc chỉ cách trần nhà chừng một mét, mét hai. Taeko đang đứng thẳng trên bàn (cô nhận thấy bùn đang bám vào bàn và kéo chân mình xuống), tay nắm chặt thanh treo rèm. Chỉ có đầu cô là ở trên mặt nước. Cô Tamaki cũng đang ở tình trạng khốn đốn tương tự, nhưng rất may là trên đầu có chiếc đèn chùm với chao đèn bằng nhôm, được treo bằng ba dây xích chắc chắn, khi có nguy cơ mất thăng bằng cô có thể với lấy.

“Mẹ ơi, mình chết đuối đến nơi rồi!” Cô Tamaki không trả lời. “Chết đuối mất thôi mẹ ơi!” “Nói bậy!” Mấy lời sau đó, cô Tamaki chỉ mơ hồ mấp máy môi, rõ ràng cô không nghĩ ra được câu trả lời nào làm an lòng cậu bé. Taeko liếc nhìn cô Tamaki bị nước dâng đến cổ, cô trộm nghĩ mình đã thấy được khuôn mặt của con người đang nhìn vào cái chết. Cô biết, khuôn mặt cô cũng đang y hệt như thế. Cô còn biết rằng khi một người đã tin rằng mình đã hết đường thoát thân thì sẽ trở nên bình tĩnh và thản nhiên lạ thường.

Taeko chắc mẩm mình đã đứng như thế một lúc lâu, ít ra phải đến ba, bốn tiếng. Kỳ thực mới chưa đến một tiếng. Nước bắt đầu tràn vào qua lỗ hở trên nóc cửa sổ. Trong lúc đang một tay vật lộn đóng cửa lại, tay kia nắm chặt vào thanh treo rèm, Taeko cảm thấy ai đó đang đi lại trên mái nhà. Một người đàn ông nhảy lên dàn hoa tử đằng, vật lộn để vươn tới ô cửa sổ gần Taeko nhất và cúi mình xuống nước, khuất khỏi tầm mắt trong giây lát. Thế rồi, cẩn trọng để không tuột tay khỏi dàn leo, anh quay mặt về hướng Taeko. Liếc nhìn cô xong anh ta lại tiếp tục công việc của mình. Thoạt tiên Taeko không đoán được anh ta đang làm gì, nhưng trong giây lát, cô thấy anh đang ráng nắm thật chắc vào dàn leo và đồng thời với sang cửa sổ. Anh mặc áo khoác da và đội cái mũ phi công bằng da, dưới cái mũ chỉ có đôi mắt là sống động. Taeko nhận ra Itakura, người thợ ảnh.

Ban đầu cô không nhận ra anh: Cô chưa bao giờ nhìn thấy anh ta mặc chiếc áo khoác ấy, cái áo mà anh bảo là hay mặc hồi ở Mỹ, và khuôn mặt của anh giấu sau chiếc mũ phi công Taeko không ngờ mình sẽ gặp được ai đó ở đây chứ đừng nói là Itakura, tầm nhìn của cô đã bị mưa và bọt nước che mờ, và điều quan trọng nhất là cô quá căng thẳng để nhận ra anh. Ngay lập tức cô gọi to “Itakura, Itakura,” song chỉ mẹ con cô Tamaki và bé Hiroshi nghe rõ chứ Itakura thì chắc là không thủng. Cô dồn sức vào cửa sổ, lần này là để hạ cửa xuống và tuy bị sức ép nước làm kẹt cứng nhưng Taeko rốt cuộc cũng kéo được xuống đến khi đủ chỗ để nhoài người ra ngoài. Vươn người ra rồi với cánh tay phải về phía Itakura, Taeko bị sóng nước cuồng nộ táp vào mặt. Cô sợ thanh treo rèm sẽ tuột khỏi tay mình. “Bỏ tay kia ra đi.” Itakura nói lời đầu tiên. “Tôi tóm được tay này rồi. Cô bỏ tay kia ra.” Taeko đành phó mặc, Itakura nói gì thì làm nấy. Hai cánh tay chộp lấy nhau và siết chặt, một lúc sau Itakura đã kéo được Taeko về phía mình. Về sau anh kể lại rằng anh không biết mình lại khỏe đến thế.) “Cứ bám chặt như thế nhé,” anh nói. Taeko bám chặt vào dàn leo bằng cả hai tay, nhưng ở ngoài này cô còn gặp nguy hiểm lớn hơn cả trong nhà. “Không, không, tôi bị cuốn đi mất.” “Cứ giữ chặt một phút nữa, giữ chặt vào, chỉ một phút nữa thôi” vừa nói Itakura vừa vất vả leo lên đỉnh dàn. Anh mở một lỗ hổng trong đám dây leo và kéo Taeko về mình.

“Thôi ít ra mình đã an toàn,” Taeko ban đầu nghĩ vậy. Nước có thể dâng ngập dàn leo nhưng họ chạy lên mái nhà được, Itakura tính toán. Ban nãy mắc kẹt trong gian phòng, cô không thể ngờ được bên ngoài mọi chuyện đã diễn tiến ra sao. Bấy giờ cô mới nhẩm lại những việc xảy ra một, hai giờ đồng hồ vừa qua. Cô đã thấy những gì Teinosuke thấy từ cầu đường sắt ở Tanaka. Nhưng khác biệt ở chỗ, Teinosuke nhìn toàn cảnh “biển nước” ở bờ đông, còn Taeko đang đứng ngay giữa những con sóng vĩ đại bao quanh mình. Taeko đã chết hụt trong gang tấc. Lúc này, nhìn đất trời vẫn vũ, cô băn khoăn tự hỏi mình và Itakura có thoát được không đây. Nhưng vấn đề trước mắt là làm sao để cứu những người còn lại. “Cô Tamaki và bé Hiroshi vẫn còn ở trong đó, anh có thể làm gì không?” Cô đang năn nỉ Itakura thì một vật to lớn đập mạnh vào làm rung dàn hoa. Một khúc gỗ bị cuốn trôi. “Đúng là cái mình cần,” anh nói. Anh lại dấn mình xuống nước, toàn dựng một cây cầu đến chỗ cửa sổ. Anh đẩy một đầu khúc gỗ vào trong, và nhờ Taeko giúp đỡ buộc đầu kia bằng dây leo cây tử đằng. Sau khi băng qua cầu, anh biến mất vào bên trong một lúc. Taeko về sau mới nghe được rằng Itakura đã xé rèm ren để làm thành sợi dây. Anh ném một đầu cho cô Tamaki lúc đó ở khá gần, rồi cô Tamaki ném cho bé Hiroshi. Sau khi kéo hai mẹ con ra ngoài cửa sổ, Itakura giúp bé Hiroshi qua cầu và theo sau là cô Tamaki.

Hình như Itakura làm những việc ấy mất một lúc lâu, mà cứ như là rất mau. Kể ra cũng không ai biết chắc. Cái đồng hồ đeo tay lên dây cót Itakura mang về từ Mỹ mà anh rất tự hào nghe nói là đồng hồ chống thấm nước, nhưng dĩ nhiên nó đã chết sáng hôm ấy. Mưa vẫn xối xả, nước dâng cao, và họ lại phải di tản từ dàn hoa tử đằng lên mái nhà một lần nữa bằng khúc gỗ tận dụng làm cầu (bấy giờ có thêm hai, ba mảnh gỗ đắc dụng khác trôi xuống giúp gia cố chiếc cầu đó). Ở trên mái, lần đầu Taeko mới đủ tỉnh táo tự hỏi điều gì khiến Itakura ngay lúc nguy cấp này lại từ trên trời rơi xuống. Anh ta nói sáng hôm ấy mình có linh cảm là sẽ có lũ. Ngay đầu xuân, anh đã nghe một cụ ông nhận định là vùng này của nước ta cứ sáu, bảy năm sẽ gặp lũ một lần, năm nay vào đúng năm có lũ. Thành thử những ngày mưa liên tiếp khiến anh rất hoang mang, cho đến sáng hôm ấy, lực lượng Tự vệ phát cảnh báo lũ, tin đồn rằng bờ đê Sumiyoshi sẽ vỡ lan truyền thì anh linh cảm mình phải tự mình chứng kiến tình hình ra sao. Anh đi dọc bờ kè một lúc và thấy lũ đến nơi rồi. Đến đoạn gần trường cắt may thì anh thấy ngập.

Nhưng ngay cả khi có linh tính mách bảo thì cũng khá lạ lùng khi Itakura lại trang bị cái áo khoác da ấy và đến đúng trường cắt may. Anh ta biết hôm nay là một trong những ngày Taeko đi học. Phải chăng anh cố tình đến nơi nào cho phép anh có thể chạy tới giải cứu cô nếu chẳng may cô gặp nguy hiểm. Thắc mắc là vậy nhưng câu hỏi này quá nhạy cảm để giữ trong đầu. Bề gì thì Taeko đã được nghe kể lại rằng trong lúc chạy lũ, anh chợt nhớ ra cô đang ở đâu và sẵn sàng liều mình thêm một lần nếu chẳng may cô có mệnh hệ gì. Sau đó, cô còn nghe kể chi tiết về cuộc tranh đấu giữa anh và dòng nước. Giống như Teinosuke, Itakura men theo đường ray xe lửa đến Học viện Thanh nữ Konan. Vì anh đến sớm hơn Teinosuke chừng hai, ba tiếng nên vẫn có thể xoay sở đi qua đó. Quả thực anh không hề nói dối khi kể rằng đã ba lần suýt bị cuốn trôi, thoát chết đuối trong tích tắc, và chỉ có một mình vật lộn trong cơn lũ. Sau khi anh đến được trường dạy cắt may thì nước lũ cũng dâng cao nhất, anh buộc phải trèo lên mái nhà và trong lúc lơ đễnh nhìn dòng nước lũ, anh trông thấy ai đó đang vẫy tay khẩn thiết trên mái nhà cô Tamaki. Đó là Kane, người hầu gái. Khi biết Itakura nhìn thấy mình, Kane giơ ba ngón tay chỉ vào chỗ cửa sổ phòng khách, rồi dùng tay viết thành chữ Taeko trong không khí. Itakura biết là có ba người còn kẹt trong phòng, một trong số đó là Taeko. Anh lại lao vào dòng nước. Nửa bơi, nửa chìm, anh vật lộn mãi mới đến được chỗ dàn tử đằng. Hiển nhiên anh đã đánh cuộc mạng sống vào pha liều lĩnh cuối cùng này với cơn lũ.

« Lùi
Tiến »