Mong Manh Hoa Tuyết

Lượt đọc: 1791 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
QUYỂN TRUNG – 9

Itakura tiến hành công cuộc cứu hộ đúng vào khoảng thời gian Teinosuke bị kẹt trên tàu. Sau khi tìm đường đến Học viện Thanh nữ Konan, anh nghỉ ngơi đến chừng 3 giờ chiều trong căn phòng ở gác hại được bố trí cho dân tránh lũ. Khi mưa tạnh và nước bắt đầu rút, anh quyết định đến trường cắt may. Dĩ nhiên đường đi không đơn giản như ngày thường. Cơn lũ đã để lại những đụn cát lớn, cao đến tận mái hiên nhà ở một số nơi, đến độ cảnh tượng trông chẳng khác gì một làng quê miền Bắc trong những tháng mùa đông tuyết phủ. Tệ hơn cả là cát lún, Teinosuke đã hi sinh một chiếc giày trong vùng cát trước đó, lúc này anh vứt luôn cả chiếc còn lại và phải mang vớ mà đi. Một quãng đường bình thường đi mất không hơn hai, ba phút mà giờ mất đến hai mươi, ba mươi phút.

Vùng đất quanh trường cắt may đã biến đổi hoàn toàn. Cổng trường gần như bị vùi lấp trong bùn và cát, chỉ nhìn thấy các đầu nhọn của cột bản lề, và bản thân ngôi trường đã nằm hẳn trong cát trừ phần mái bằng đá ốp. Teinosuke những tưởng trên mái sẽ đầy những học viên đang đợi cứu hộ, nhưng vì lý do nào đó chẳng trông thấy một học viên nào, có thể họ đã chạy thoát, bị lũ cuốn, hay nằm dưới đống cát kia chăng. Gần như tuyệt vọng, anh bằng qua chỗ đã từng là sân cỏ và những luống hoa phía nam nhà trường đến nhà cô Tamaki. Chỗ cao nhất của dàn tử đằng cũng chỉ vừa kịp nhô lên khỏi mặt cát, bên cạnh là hai, ba khúc gỗ. Trên mái nhà ngói đỏ là Taeko, Itakura, Cô Tamaki, bé Hiroshi và một người nữa là Cô hầu gái Kane vừa nhập bọn.

Sau khi Teinosuke kể xong chuyện phần mình, Itakura giải thích rằng muốn đưa cô Út về ngay, nhưng cô đã kiệt sức rồi, với lại nếu anh đi thì cô Tamaki và bé trai bơ vơ biết làm gì ngộ nhỡ sinh chuyện. Anh tự hỏi nên làm gì tiếp theo.

Ai chưa hề trải qua điều tương tự thật khó lòng hình dung ra nỗi kinh hoàng vẫn đương bám riết lấy Taeko, cô Tamaki và bé Hiroshi, nỗi kinh hoàng dữ dội đến mức về sau nghĩ còn thấy có vẻ kỳ khôi. Ngay cả khi trời quang mây tạnh, nước rút đi, họ vẫn không tin mình đã an toàn trong lúc ngồi run như cầy sấy. Itakura cố gắng khích lệ Taeko. Anh bảo: Anh chị Makioka chắc đang lo lắm, để tôi đưa tiểu thư về. Nhưng Taeko một mặt công nhận Itakura nói phải, mặt khác cảm tưởng như vẫn còn nguy hiểm rình rập phía trước. Cô không dám leo xuống mái nhà đi vào bùn và cát đang chất đống dưới mái hiên dù chỉ bước xuống một cái là được. Vả lại cô Tamaki cũng lo không biết sẽ làm gì khi Itakura và Taeko đi rồi. Thể nào chồng cô cũng sớm về thôi, nhưng trong lúc chờ đợi mặt trời lặn, hai mẹ con họ đêm nay sẽ phải vạ vật trên mái nhà. Hiroshi và cô hầu Kane cùng cô Tamaki than thở. Teinosuke chứng kiến họ nài nỉ Itakura ở lại lâu hơn một chút.

Nằm rã rời trên mái, bản thân Teinosuke cũng thấy không muốn đi đâu nữa. Vào lúc chừng 4 giờ rưỡi (đồng hồ đeo tay của anh cũng đã chết), sau khi anh nằm đó hơn tiếng đồng hồ nhìn bầu trời trong veo, vầng dương ló dạng, thì có vài người bà con của cô Tamaki sang ứng cứu. Teinosuke và Itakura nhân cơ hội rời đi. Có những lúc họ phải công Taeko, CÔ vẫn còn yếu và bàng hoàng. Không có Taeko thì băng qua sông Sumiyoshi đã khó rồi, bởi con sông không còn ở vị trí của nó mà đã tràn lên đường quốc lộ giữa Học viện Thanh nữ Konan và đường đi Tanaka. Đi được nửa đường, họ gặp Shokichi và trở thành một nhóm bốn người. Đến Tanaka, Itakura đề nghị mọi người ghé nhà anh ở rất gần đây để tạm thời nghỉ chân, với lại anh cũng đang rất lo cho nhà mình. Teinosuke Có nôn nóng muốn về nhà đến đâu thì cũng nên để Taeko nghỉ ngơi một chút. Họ ở nhà Itakura chừng một tiếng. Các phòng tầng trệt, gian sinh hoạt của anh chàng Itakura và cô em gái còn độc thân đều hư hại đáng kể, nước đã ngập trên mặt sàn chừng ba mươi phân. Teinosuke và những người còn lại được mời lên phòng tráng ảnh trên lầu, ở đó họ được uống soda gừng mà gia đình đã kịp vớt lên trước trận lụt. Taeko cởi bộ váy voan, thay bằng kimono mà Itakura và em gái đưa cho cô. Teinosuke lúc về đi chân đất, bèn mượn một đôi guốc gỗ.

Itakura cứ khăng khăng phải tiến họ về nhà, dù Teinosuke bảo rằng đã có Shokichi thay anh ta làm việc đó. Ra đến vùng rìa Tanaka, cuối cùng Itakura mới quay về.

Sachiko đinh ninh Okubata sẽ quay lại. Nhưng tối hôm ấy anh chàng không xuất hiện nữa, ngày hôm sau, Itakura mới thay mặt Okubata đến hỏi han. Okubata đã đến nhà Itakura tối hôm trước, một lúc sau khi Itakura tiễn Teinosuke và mấy người khác. Okubata báo lại rằng anh ta đã ngồi ở nhà Makioka chờ Taeko về, nhưng thấy cô về trễ đâm lo nên lại ra ngoài xem tình hình ra sao. Cậu ta đi theo đường quốc lộ một lúc thì thấy đến gần khu nhà của Itakura. Okubata đã định đến tận trường cắt may nhưng trời tối như mực, đường về hướng tây đã hóa thành sông. Sợ không thể đi xa hơn được nữa nên anh ta nghĩ Itakura có thể báo tin cho mình. Itakura bảo cậu chủ chớ lo, rồi tóm lược chung những diễn biến từ sáng đến giờ. Okubata lập tức đi Osaka, cậu ta biết mình nên ghé nhà Makioka lần nữa, nhưng lại sai Itakura sáng hôm sau đến thay mặt, rồi bảo là Okubata nghe tin Taeko an toàn xong mới về nhà. Itakura cũng nói thêm, là Okubata nhờ anh hỏi thăm cô Taeko xem có bị thương hay cảm lạnh gì không.

Taeko đã hoàn hồn. Cô cùng chị xuống nhà cảm tạ Itakura và hồi tưởng lại những giờ phút nguy khốn nọ. Cũng lạ lùng, Taeko ngồi dưới Cơn mưa như trút nước đến hai tiếng đồng hồ trong chiếc váy mùa hè mà không cảm lạnh. Itakura nhận xét rằng trong những thời khắc như vậy, con người sẽ được tiếp thêm sức mạnh. Rồi anh ra về luôn.

Cuộc giằng co sinh tử với cơn lũ dù sao cũng gây ảnh hưởng lớn. Sáng hôm sau Taeko ê ẩm đến từng cái khớp, và cô đặc biệt e ngại về chỗ đau nhức dưới cánh tay, dễ là biểu hiện của viêm màng phổi. Cũng may chỉ vài ngày là hết. Hai, ba hôm sau trời mưa rào, Taeko còn rùng mình kinh hãi trước tiếng mưa đập vào mái. Trước đây cô chưa từng lo nghĩ về mưa gió, nhưng một nỗi sợ đã bắt rễ vào trái tim cô. Có một đêm khi trời bắt đầu mưa, Taeko nằm thao thức đến tận sáng vì sợ lũ.

« Lùi
Tiến »