Người dân Kobe và Osaka ngỡ ngàng khi mở báo sáng hôm sau và đọc tin về thiệt hại của trận lụt. Mấy ngày liền, nhà tấp nập người ra người vào, họ đến phần để hỏi thăm gia đình có an toàn không, phần để xem hư hại đến đâu, nên Sachiko bận bù đầu, nhưng khi điện nước được phục hồi thì sự quan tâm cũng thuyên giảm. Nhân lực, vật lực phục vụ dọn dẹp bùn và cát đang thiếu. Các con phố đầy bùn đất, trời nắng khiến bụi bốc lên mù mịt, làm Teinosuke nhớ đến Tokyo và Osaka sau cơn đại địa chấn. Ở trạm dừng sông Ashiya, bến tàu mới đã được xây dựng trên đống đổ nát, và tàu điện đã băng qua sông trên cây cầu mới dựng phía trên cầu cũ. Vì lòng sông ở một số chỗ bấy giờ đã dâng lên đến tận bờ nên chỉ mưa rào nhẹ cũng có thể gây nguy cơ úng ngập, thành ra ngay lập tức phải có phương án giải quyết, nhưng nhóm công nhân cứ như bầy kiến bò quanh quẩn trong một vốc đường, chẳng thấy cải thiện được gì. Những cây tùng dọc bờ sông bị chôn dưới lớp bụi đóng thành tảng. Xui xẻo là trong thời tiết nóng bức ngày qua ngày, những đám bụi càng lúc càng quánh đặc. Quang cảnh năm ấy chẳng còn gợi lên điều gì về vùng ngoại ô Ashiya khang trước kia.
Vào một ngày hè, giữa bầu không khí mù mịt, Yukiko đã trở về sau hai tháng rưỡi ở Tokyo.
Tin tức về trận lụt đã xuất hiện trên tờ báo ra buổi sáng ở Tokyo. Không tường chi tiết nên người nhà chính rất sốt ruột. Báo chỉ rõ khu vực dọc bờ kè sông Sumiyoshi và sông Ashiya thiệt hại nặng nề hơn cả, và điều khiến Yukiko lo lắng nhất khi đọc về những học sinh chết đuối trường tiểu học Konan là sự an nguy của Etsuko. Ngày hôm sau từ văn phòng ở Osaka, Teinosuke gọi điện và Tsuruko với Yukiko nghe máy. Yukiko nói như muốn xin lời khuyên của anh rể, là em lo quá, đang tính ngày mai đi Osaka luôn, nhưng Teinosuke đáp rằng được gặp em thì vui nhưng cũng không cần phải đi hẳn một chuyện như thế. Tình hình thì như anh đã mô tả, với lại đường sắt quốc doanh đi từ Osaka về miền Tây còn chưa hoạt động. Tối hôm đó Teinosuke kể lại cuộc nói chuyện trên điện thoại với Yukiko, đoán chừng nhà ta sẽ sớm gặp em nó, đây là cái cớ mà Yukiko mong đợi bấy lâu. Mấy ngày sau có thư gửi Sachiko. Yukiko thèm gặp Taeko lắm, chừng nào chưa được nhìn tận mắt những thiệt hại của thành phố cô yêu thương thì cô còn không an lòng. Cô có thể về thăm ngay mà không báo trước.
Cố ý không gửi điện tín thông báo, Yukiko rời Tokyo trên con tàu tốc hành Chim Én. Cô xuống tàu ở Osaka, định lên xe điện thì rất may mắn lại bắt được taxi ở Ashiya, về đến nhà Sachiko lúc ấy chưa đến 6 giờ tối.
O-Haru chào cô ngoài cửa, cầm hành lý và dẫn cô vào phòng khách. Ngôi nhà vắng lặng.
“Bà Makioka ra ngoài rồi ư?”
“Bà chủ sang nhà Stolz rồi ạ.” O-Haru bật quạt điện.
"Còn Etsuko?"
“Cả nhà đã sang nhà Stolz uống trà, Cô Út cũng đi ạ. Chắc mọi người sẽ về ngay thôi. Em đi gọi họ nhé?”
“Thôi, không cần đâu.”
“Mọi người nói có thể cô về hôm nay. Bé Etsuko sáng ra đã vui như tết. Để em đi gọi nhé?”
“Không, đừng gọi. Chị chờ được.”
Yukiko ngăn cản O-Haru đang chực đi sang nhà Stolz - họ có thể nghe tiếng bọn trẻ trong vườn, rồi cô ra sân ngồi trên một chiếc ghế gỗ bạch dương dưới mái hiên nhà.
Lúc trên đường, nhìn qua cửa xe taxi, những đống đổ nát quanh cầu Narihira tồi tệ hơn Yukiko tưởng, nhưng ở đây mọi thứ vẫn như thường nhật. Đến một chiếc lá cũng không hề hấn gì. Buổi tối tịch mịch, gió nhẹ như hơi thở lướt qua vườn. Sức nóng và sự tĩnh mịch làm những mảng sáng tối của tán cây xanh mang vẻ trong trẻo đặc biệt. Màu xanh của thảm cỏ như tràn lên, chảy qua Yukiko. Dạo Cô rời khỏi đây là mùa xuân, tử đinh hương đã nở hoa, cây hoa lệ đường vàng còn đang hé nụ, lúc này thì thủy tiên hirado và đỗ quyên đã rụng rồi, chỉ còn một, hai cây dành dành tỏa hương thơm. Tán lá dày chỗ hàng rào che khuất phân nửa ngôi nhà hai tầng kiểu Tây bên cạnh.
Gần hàng rào, bọn trẻ đang chơi trò đoàn tàu hỏa. Không trông thấy chúng nhưng Yukiko đoán được rằng Peter đang đóng vai người nhà tàu.
“Điểm dừng tiếp theo, Mikage. Chuyến tàu này không dùng tại các ga giữa Mikage và Ashiya. Quý khách đi Sumiyoshi, Uozaki, Aoki và Fukae vui lòng xuống bến và lên tàu địa phương.” Cậu bé thuộc làu ngữ điệu của người nhà tàu. Ai mà tin được đó là một cậu bé ngoại quốc cơ chú.
“Rumi này, bọn mình đi Kyoto nhé.” Etsuko bảo.
“Ừ chúng mình đi Tokyo đi!”
“Không phải Tokyo, Kyoto cơ.”
Tuy nhiên Rosemarie có vẻ chưa nghe đến Kyoto bao giờ, nên Etsuko có nói “Kyoto” bao nhiêu lần thì Rosemarie cứ đáp lại là “Tokyo.” Etsuko bực bội lắm.
“Không phải! Kyoto, Rumi ạ. Kyoto.”
“Phải, đi Tokyo nào.”
“Không, trước khi đến Tokyo phải dùng cả trăm ga ý!” “Ừ. Thế thì ngày sau mai bọn mình đến nơi.”
“Cậu nói gì vậy Rumi?”
Rosemarie lúng túng nói nhầm từ một chút thôi, nhưng Etsuko nhất định không chấp nhận ngày sau mai.
“Cậu nói gì thế hả? Đó không phải là tiếng Nhật, Rumi ạ!”
“Cây này là cây gì?”
Lá reo xào xạc lúc Peter trèo cây. Cây nằm phía bên này là nhà Makioka, nhưng cành lá thì chia sang sân nhà Stolz. Bọn trẻ luôn trèo lên từ một điểm tựa chân trên hàng rào.
“Cây Aogiri,” Etsuko đáp.
“Aogrigiri?"
“Không phải là aogirigiri. Aogiri.”
"Aogirigiri!"
“Aogiri cơ mà!”
"Aogirigiri.”
Yukiko không rõ Peter đang trêu chọc Etsuko hay thằng bé thực sự không phát âm được chữ Aogiri.