Mong Manh Hoa Tuyết

Lượt đọc: 1796 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
QUYỂN TRUNG – 11

Kỳ nghỉ hè đã bắt đầu. Hôm nào bọn trẻ nhà Stolz và Etsuko cũng chơi với nhau. Mỗi buổi sáng tối, chúng chơi trò tàu hỏa trong vườn hoặc trèo cây dọc hàng rào, nhưng lúc nào trời nóng chúng sẽ vào nhà chơi đồ hàng khi chỉ có bọn con gái, hoặc chơi trận giả khi Peter và Fritz nhập bọn. Bốn đứa sẽ di chuyển những chiếc ghế bành, ghế băng nặng nề làm thành quách, rồi công phá bằng súng miệng. Peter đang chỉ huy, và những đứa trẻ khác khai hỏa theo hiệu lệnh của cậu bé. Bọn trẻ người Đức, kể cả Fritz chưa đi học, cũng hét bừa “Frankreich, Frankreich 10 ” trước quân thù. Sachiko và những người khác lúc đầu không biết “Frankreich” nghĩa là gì, về sau khi được Teinosuke dịch cho thì càng ấn tượng mạnh về cách giáo dục trẻ con chỉn chu của người Đức. Nhưng gia đình Makioka cũng vất vả khi phải sắp xếp lại bàn ghế ở phòng khách vì trò trận giả. Chẳng may khách đến bất ngờ thì các cô hầu gái lại phải bảo khách chờ ngoài sảnh để cả nhà tháo dỡ pháo đài, thành quách. Một hôm, bà Stolz từ ngoài hiên nhòm vào. Bà hỏi, bọn con trai nhà tôi hay làm như vậy hả? Rồi bà cười gượng quay đi, chẳng biết sau đó có mắng mỏ gì mấy bé trai không, nhưng các cậu bé vẫn chẳng kiêng kỵ hơn chút nào.

Ban ngày, Sachiko và các em gái giao cả phòng khách cho bọn trẻ và bằng lòng với phòng nhỏ sáu chiếu kiểu Nhật bên cạnh phòng ăn. Nằm phía bên kia hành lang đối diện phòng tắm, căn phòng trống tối như cái hang, thành ra thường được trưng dụng làm chỗ thay đồ hoặc bỏ quần áo bẩn. Hàng hiên rộng che chắn phía nam nơi căn phòng nhìn ra vườn, vì vậy mà giữ được khoảng cách với mặt trời. Lại nhờ cửa sổ kiểu Tây được trổ thấp ngang nền nhà và gió thổi cả ngày nên nói chung đây là phòng mát nhất nhà. Ba chị em thường tranh nhau ngồi sát cửa sổ khi nghỉ ngơi vào hai, ba tiếng đầu giờ chiều nóng bức. Hàng năm, cứ vào lúc trời nắng nóng là các cô ăn mất ngon, gầy gò đi và bắt đầu bị “thiếu B. Trong số ba người, Yukiko vốn mảnh mai là người sụt cân rõ ràng nhất. Từ tháng Sáu cô đã bị tê phù mãi không dứt. Cô đến Ashiya một phần nhằm thay đổi không khí, nhưng tới nơi thì bệnh lại nặng thêm. Sachiko hay Taeko cứ phải tiêm vitamin B cho cô liên tục. Rồi đến lượt hai người này cũng có biểu hiện ít nhiều, thế là lần lượt các chị em mỗi ngày thay phiên tiêm cho nhau. Từ đầu hè Sachiko đã quen mặc đầm kiểu Tây để hở lưng. Đến chừng hạ tuần tháng Sáu, Yukiko gầy như lá lúa cũng chịu hết nổi, chuyển sang mặc váy lụa georgette. Taeko ưa vận động nhất nhà nhưng rõ ràng vẫn chưa hồi phục tinh thần sau cơn lũ. Hè năm nay năng lượng của cô kém hẳn so với bình thường. Trường cắt may dĩ nhiên đã đóng cửa. Xưởng búp bê của Taeko không thiệt hại mấy và cô cũng chẳng có lý do gì để bỏ bê những con búp bê nhưng cô hiếm hoi mới lai vãng tới đó.

Itakura thường sang chơi. Sau trận lụt, khách của anh thưa hẳn, anh bèn dành thời gian chụp một album ghi lại những thiệt hại của trận lụt. Anh lang thang với chiếc Leica khi thời tiết đẹp, thường xuất hiện ở cửa sau trong cái quần soọc, mặt cháy nắng, mướt mồ hôi, và gọi O-Haru xin nước. Itakura uống liền một hơi hết cả cốc nước đá, cẩn thận lau bụi bám trắng áo, quần, rồi đi xuyên qua bếp, vào nơi mấy chị em đang nghỉ. Anh nói hôm nay vừa ở Nunobiki về, hoặc lên núi Rokko, dốc đá Koshigi, suối Arima hay Mino gì đó, anh kể lại theo cách của riêng mình những điều mắt thấy và thường minh họa câu chuyện bằng ảnh chụp.

Thỉnh thoảng anh muốn đi bơi. “Chị Makioka, đi tắm biển nào. Chị dậy đi chứ.” Anh chàng nói như ra lệnh lúc vào phòng. “Nằm ườn ra thế hại sức khỏe đấy!”

Khi Sachiko đáp lảng đi, anh chàng kéo hẳn chân cô. Anh bảo: “Đây ra bãi biển Ashiya có tí tẹo, chữa bệnh tê phù bằng bơi lội là nhất.O-Haru, lấy đồ bơi ra và gọi taxi nhé!” Khi Sachiko muốn đưa Etsuko đi bơi mà không có sức, chị gửi con cho Itakura. Ngày qua ngày anh chàng càng thân thiết hơn nên ăn nói bừa phứa, thậm chí còn hơi lỗ mãng. Không xin phép ai, anh cứ thế tự mở tủ chén, nếu là người khác thì ắt hẳn đã gây phản cảm, nhưng bù lại anh chàng được tính dễ bảo, không phản đối bất cứ yêu cầu nào của người nhà Makioka. Anh còn cực kỳ hoạt ngôn nữa.

Mọi người đang hóng gió như thường nhật vào một buổi chiều nọ, thì bỗng có một con ong to bất thường bay từ vườn vào. Nó đậu lên đầu Sachiko đầu tiên rồi lượn quanh đó mấy vòng.

“Trời ơi! Ong vò vẽ!” Taeko hét toáng. Con ong lượn trên đầu Yukiko rồi lại lượn sang Taeko, sau đó quay trở lại chỗ Sachiko. Ba chị em quần áo mặc như không mặc, nhộn nhạo chạy quanh căn phòng nhỏ. Con ong bay theo như muốn trêu ngươi họ, đuổi theo các cô đang vừa chạy vừa la ỏm tỏi vào hành lang.

“Nó đuổi theo mình, nó đuổi theo mình kìa!” Các cô ùa vào phòng ăn, rồi lại từ đó ra khòng khách nơi Rosemarie và Etsuko đang chơi búp bê.

“Gì thế mẹ ơi?” Hai cô bé giật mình.

Con ong đập vào cửa sổ, lại có tiếng kêu oai oái vang lên.

Phần vì khoái chí, hai bé Rosemarie và Etsuko cũng nhập bọn. Hai cô bé lăng xăng tránh khắp phòng như thể đang chơi bịt mắt bắt dê với Con ong, còn con ong thì không biết là do kích động hay do trời sinh giống ông như thế, cứ bay ra vườn rồi lại bay vào phòng. Cả năm lại chạy vào sảnh. Đang lúc nhốn nháo ấy thì bộ mặt Itakura xuất hiện dưới rèm cửa nhà bếp. Anh chàng đã sẵn sàng đi bơi. Anh đội mũ rơm, khoác kimono vải bông ra ngoài đồ bơi và vắt khăn trên cổ.

“Chuyện gì thế hả O-Haru?”

“Bọn họ bị ong đuổi.”

“Có thế thôi à?” Năm người cùng co cẳng chạy, tay giơ cao, bàn tay cuộn thành nắm đấm cứ như đang tập để chuẩn bị thi điền kinh.

“Xin chào. Xem ra cả nhà đang gặp rắc rối.”

“Ong, ong! Bắt lấy nó, nhanh lên!” Sachiko vừa chạy trên hành lang vừa rít lên éo éo.

Năm cái miệng há hốc, mắt sáng lên, và mấy khuôn mặt méo mó lạ.

Itakura cởi mũ bình tĩnh đuổi con ong ra vườn.

“Sợ quá, em sợ quá. Con ong bám dai thấy ghê.”

“Khéo con ong còn sợ các cô hơn các Cô sợ nó ấy.”

“Anh đừng có cười. Tôi thực sự sợ lắm.” Yukiko vẫn còn thở hổn hển, khuôn mặt trắng bệch cười gượng. Yukiko bị tê phù nên tim đập mạnh, phập phồng dưới lớp vải mỏng của chiếc váy mùa hè.

Nam Tử (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 19 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »