Mong Manh Hoa Tuyết

Lượt đọc: 1802 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
QUYỂN TRUNG – 13

Mẹ ơi, nhà Stolz nói họ sẽ về Đức - Etsuko bảo một tối nọ sau khi sang nhà hàng xóm chơi.

Hôm sau, Sachiko hỏi bà Stolz phía bên kia hàng rào thực hư chuyện Etsuko kể. Đúng vậy, bà Stolz nói. Chồng bà nói nước Nhật đã tham chiến. Văn phòng ở Kobe không có việc. Chuyện làm ăn bị đình lại từ đầu năm. Họ đã đợi, hy vọng chiến tranh sẽ qua đi nhưng không biết là bao giờ. Chồng bà đã tính đủ đường, rồi quyết định quay lại Đức. Bà Stolz tiếp tục kể lể chồng mình đã hành nghề ở Manila trước khi đến Kobe hai hay ba năm trước, và gia đình chán ghét phải quay trở lại Đức ra sao khi ông đã có sự nghiệp ở Đông phương. Gia đình thật may mắn vì đã có những người hàng xóm tốt bụng như anh chị, cả nhà, nhất là bọn trẻ, đều buồn rầu lắm khi phải ra đi. Ông Stolz và con trai lớn Peter sẽ rời đi trong tháng này và vòng qua Mỹ về nhà. Bà Stolz, Rosemarie và Fritz sẽ đến Manila vào tháng tới, ở tại căn hộ của gia đình một người em gái, rồi từ đó về Âu châu. Gia đình người em ở Manila cũng đang trở lại Đức, và vì chính người em đang bị ốm ở Đức nên bà Stolz sẽ chăm lo việc gói ghém đồ đạc, khóa chặn cửa nẻo cho họ và đem theo cả ba đứa bé. Có lẽ nội ba tuần nữa bà Stolz và lũ trẻ chưa đi vội, nhưng ông Stolz và Peter thì đã đặt chỗ trước. Họ sẽ rời Yokohama trên con tàu Nữ hoàng Canada hạ tuần tháng Tám, ra đi vội vã như kế hoạch chóng vánh của họ.

Từ cuối tháng Bảy, Etsuko đã có biểu hiện căng thẳng và tê phù, tuy chưa đến nỗi như năm ngoái, ngoài ra bé cũng biếng ăn và nhác ngủ. Mọi người nghĩ nên đưa bé đi bác sĩ chuyên khoa ở Tokyo khi các triệu chứng còn chưa phát mạnh. Thế là cô bé Etsuko, vốn chưa nhìn thấy Tokyo bao giờ, cứ thế kể lể đầy ghen tị về bạn này bạn kia được bái kiến Hoàng thất như thế nào, nếu được dẫn đi Tokyo sẽ vui lắm ra sao, phần Sachiko cũng chưa ghé nhà chị gái trên Shibuya bao giờ, và chị nghĩ đây cũng là dịp tốt để thăm Tsuruko. Cân nhắc mọi chuyện xong, cả nhà ấn định đầu tháng Tám, ba người Sachiko, Etsuko và Yukiko sẽ đi Tokyo chơi. Thế rồi bà giáo dạy múa từ trần làm nhỡ kế hoạch, họ lại băn khoăn không biết tháng Tám có đi kịp không. Đi tiễn cha con Peter ở Yokohama cũng vui, chỉ tội tàu xuất phát lại nhằm đúng lễ Obon, Sachiko bắt buộc phải thay chị gái đến nhà thờ họ ở Osaka làm lễ hàng năm.

Nhà Makioka đành tổ chức một bữa tiệc chia tay nho nhỏ vào ngày 17, mời Rosemarie, Peter và Fritz. Hai ngày sau, gia đình Stolz cũng tổ chức tiệc nhưng chỉ có bé Etsuko là người Nhật duy nhất trong số bạn bè của Rosemarie và Peter. Ngày hai mươi mốt, Peter sang chào tạm biệt. Sau khi bắt tay cả nhà, cậu nói rằng hai cha con sẽ lên tàu ở ga Sannomiya đi Yokohama ngày mai. Dự kiến là hai cha con đi tàu từ Hoa Kỳ về Đức vào đầu tháng Chín, cậu hi vọng cơ duyên nào đó sẽ đưa gia đình Makioka tới Hamburg nơi cả nhà cậu sống. Cậu cũng muốn gửi cho Etsuko cái gì đó từ Mỹ, không biết bé thích cái gì? Etsuko sau khi trao đổi với mẹ bèn xin một đôi giày. Peter bảo được, thế thì mượn Etsuko một đội xem bé đi cỡ nào. Gần như ngay lập tức cậu trở lại cùng giấy, bút chì và thước dây, rồi cậu nói mẹ bảo nên đo chân Etsuko thì hơn. Cậu bé cẩn thận đặt bàn chân Sachiko lên giấy, can lại kích thước.

Sáng ngày 22, Etsuko và Yukiko đến ga Sannomiya. Buổi tối bên bàn ăn, họ nói chuyện bố con nhà Stolz. Hình như Peter buồn lắm lắm vì phải đi. Câu hỏi bao giờ thì Etsuko ở Tokyo. Bé có ra tiễn ngoài bến tàu không? Tàu đi tối ngày 24. Mình có thể gặp nhau hôm ấy. Lúc tàu bắt đầu lăn bánh Peter nhắc lại lời mời, trông cậu ấy buồn ơi là buồn. Sachiko bảo để Etsuko đi Yokohama thôi có được không? Bản thân Sachiko phải lại đến hết ngày 24, nhưng Etsuko và Yukiko đi tàu đêm ngày 23 và xuống tàu ở Yokohama rồi đi thẳng ra tiễn có được không nhỉ? Sachiko sẽ ở Tokyo vào khoảng ngày 26. Etsuko có thể đi ngắm cảnh, và đợi mẹ nhà bác trên Shibuya. Etsuko thấy ý đó rất hay.

“Tối mai em lên đường được không Yukiko?” ”

“Em vẫn còn phải mua đủ thứ...

“Em còn cả ngày cơ mà...”

“Nếu đi chuyến quá muộn, Etsuko sẽ buồn ngủ lắm. Đi chuyến sớm sáng hôm sau vẫn kịp mà.”

“Có lẽ nên vậy.” Sachiko nhỏ nhẹ. Chị cảm động khi thấy Yukiko muốn ở lại dù chỉ thêm một đêm.

“Chị đi hơi vội nhỉ!” Giọng Taeko có chút giễu cợt. “Có vẻ như mới đến mà đã đi luôn rồi.”

“Được ở lâu thêm chị thích lắm chứ. Nhưng thôi thì để Etsuko với Peter vui...”

Khi trở về vào tháng Bảy, Yukiko những tưởng mình sẽ ở đây chừng hai tháng, và hiển nhiên cô buồn khi nghĩ đến việc rời đi sớm. Lần này cô có Etsuko bầu bạn, sau đó Sachiko cũng lên Tokyo, không đến nỗi chỉ có mình cô lủi thủi. Nhưng mẹ con Sachiko, Etsuko không ở Tokyo lâu, rồi họ sẽ phải về để Etsuko còn đi học, mà Yukiko vẫn phải ở lại. Cô biết, mình muốn được ở gần Sachiko và những người khác là một nhẽ, nhưng lý do khiến cô muốn sống ở Ashiya là tình yêu cô dành cho cái huyện giáp ranh Osaka-Kobe này, và lý do cô không thích Tokyo là bởi không hòa hợp với anh rể, chỉ có không khí ở Osaka và Kobe là hợp với cô nhất mà thôi.

Sachiko cảm nhận tất cả những điều ấy, hôm sau chị kiệm lời, chỉ nhắc đến việc mọi chuyện của Etsuko nhờ Yukiko cả. Yukiko dành buổi sáng quanh quẩn trong nhà. Chứng kiến sự háo hức của Etsuko trước chuyến đi, cô lại vội vã sửa soạn áo quần và sau khi để Taeko tiêm một liều vào buổi chiều, cô bèn ra đi với O-Haru mà không nói đi đâu. Khoảng 6 giờ cô trở lại với vài túi hàng từ các tiệm dưới Kobe.

“Có vé rồi,” cô nói, rút ra từ đai obi hai vé chuyến tàu tốc hành Fuji sáng hôm sau. Tàu rời Osaka vào 7 giờ sáng, đến Yokohama lúc 3 giờ chiều, và họ có thể đến cảng lúc 3 giờ hơn. Như vậy họ sẽ có hai, ba tiếng trước khi tàu rời bến. Kế hoạch đã lên xong, mọi người hối hả lấy vali, thông báo cho bà Stolz, vân vân.

Etsuko quá phấn khích không muốn ngủ, Yukiko phải dẫn bé lên gác vì sáng mai đi sớm. Yukiko chậm rãi xếp hành lí của mình và nói chuyện với các chị em đến nửa đêm. Teinosuke làm việc trong thư phòng riêng.

“Đi ngủ đi chị Yukiko ơi.” Taeko bảo, ngoác miệng ra ngáp. Trong số ba chị em Taeko là người thiếu ý tứ hơn cả, hoàn toàn tương phản với Yukiko, và nhất là vào những tháng nóng nực thì tác phong của cô gây chú ý quá sức. Chẳng hạn tối nay, lúc tắm xong Taeko mặc kimono bằng vải bông, thắt bừa cái đai obi không theo bộ, vừa nói chuyện vừa kéo tơ hơ cổ áo ra để lộ bộ ngực trần mà quạt phành phạch.

“Nếu buồn ngủ thì em cứ đi ngủ trước.”

“Chị không buồn ngủ hả?”

“Đó giờ chị bận quá. Chẳng biết ngủ nổi không.”

“Có cần tiêm thêm liều nữa không?”

“Đợi đến sáng trước khi đi tiêm thì hơn.”

“Tiếc quá, Yukiko lại phải đi.” Sachiko trông thấy vết nám trên mắt em gái đã không xuất hiện một thời gian lại mờ mờ hiện ra. “Hi vọng trước khi hết năm có thể viện cớ nào đó để gọi em về lần nữa. Năm sau là năm hạn đó.”

Nhà Stolz và hai bố con đã rời Sannomiya, đang ở thành phố Kobe. Để có thêm thời gian ở nhà, Etsuko và Yukiko quyết định lên tàu ở ga Osaka. Tuy nhiên họ vẫn phải có mặt tại ga Ashiya lúc 6 giờ. Sachiko chỉ định tiến em gái đến cửa nhưng khi biết chắc bà Stolz và bọn trẻ sẽ đi đến tận ga, chị lại đi theo đến đó cùng Taeko và O-Haru.

"Tối qua tôi đã gửi điện báo. Tôi cho họ biết giờ.” Bà Stolz nói khi tất cả đang đứng chờ tàu địa phương.

“Peter sẽ lên tàu luôn phải không?”

“Tôi nghĩ vậy. Etsuko, bé ngoan lắm. Cám ơn bé” Bà Stolz quay sang Rosemarie và Fritz. “Các con cám ơn Etsuko đi,” bà nói bằng tiếng Đức. Sachiko và những người khác chỉ hiểu mỗi tiếng “danke schön 11 ” .

“Mẹ ơi, mẹ lên Tokyo sớm nhé!”

“Không muộn hơn ngày 26, 27 đâu.”

“Mẹ hứa nhá?”

“Mẹ hứa.”

“Etsuko, về sớm nhé!” Rosemarie chạy theo đoàn tàu. “Auf Wiedersehen 12 ."

“Auf Wiedersehen,” Etsuko nói, vẫy tay từ cửa sổ.

Nam Tử (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 19 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »