Sachiko đã có kế hoạch đi tàu tốc hành Hải Âu ngày 27. Chị mang tổng cộng ba vali với tất cả chỗ quà cáp vượt quá khả năng xoay xở của mình. Chị chợt nghĩ mình có thể nhân tiện cho O-Haru đi vãn cảnh Tokyo. Taeko có thể ở nhà trông nom cùng Teinosuke, với lại có đủ lý do chính đáng để kéo O-Haru theo cùng một trong số đó là Sachiko có thể gửi Etsuko về nhà còn đi học, chị thì vẫn ở lại Tokyo. Từ lần cuối chị đi Tokyo đến nay cũng lâu lắm rồi, việc gì phải vội. Trước khi về có khi nên xem thêm vài vở tuồng nữa.
“O-Haru cũng đi à!” Etsuko ra ga đón cùng Yukiko và Teruo, con trai lớn của Tsuruko.
“Kia là tòa nhà Marunouchi, đấy là Hoàng cung.” Bé nói trong lúc ngồi trên taxi. Bấy giờ bé đã thạo Tokyo như lòng bàn tay. Sachiko thấy sắc diện con gái đã khá hơn, nhẩm thấy trong một thời gian ngắn mà mặt Etsuko đã tròn hẳn ra.
“Etsuko, từ trong tàu nhìn ra núi Phú Sĩ đẹp lắm này. O-Haru, em nói cho Etsuko nghe đi.”
“Cảnh đẹp lắm bé ạ, nhìn thấy cả đỉnh núi. Không có tí tuyết nào luôn.”
“Lần trước em lên thì trời hơi âm u, đỉnh núi bị mây che phủ.”
“Vậy O-Haru gặp may hơn rồi!” O-Haru lúc nào cũng dùng ngôi thứ ba để nói chuyện với Etsuko.
“Nhìn kìa, O-Haru, Cầu Đôi đấy!” Teruo đã bỏ mũ ra, Etsuko nhận thấy họ đã băng qua cây cầu nơi hành lễ trước Hoàng thất.
“Hôm nọ, bọn em ra khỏi xe bái kiến Hoàng thất,” Yukiko nói. “Thật đấy mẹ!”
“Bao giờ vậy?”
“Hôm nọ ý, ngày 24. Bác Stolz này, Peter này, Yukiko và con, mọi người ra xếp hàng.”
“Nhà Stolz đi Tokyo nữa à?”
“Chị Yukiko mời đó.”
“Vậy là mọi người có nhiều thời gian đấy nhỉ?”
“Cũng chỉ một tí thôi. Cứ phải ngó đồng hồ suốt chị à.”
Yukiko và Etsuko chạy tới bến tàu thì gặp ông Stolz và Peter đang đứng bồn chồn trên boong. Yukiko nghe bảo 7 giờ tàu mới xuất phát. Thế là vẫn còn bốn tiếng. Sau khi cân nhắc khả năng đến khách sạn New Grand uống trà, cô thấy như thế vẫn còn dư dả thời gian nên mới đề nghị đi Tokyo. Mỗi chiều đi hết nửa tiếng, thì còn ba tiếng đi quanh thành phố. Yukiko biết là Peter và cả ông Stolz chưa bao giờ thấy Tokyo. Ông Stolz có vẻ hơi do dự. Ông chỉ đồng ý sau khi đã hỏi đi hỏi lại rằng Yukiko có chắc là đủ thời gian không. Khi đến Tokyo rồi, họ uống trà ở khách sạn Đế Quốc, tầm 4 giờ rưỡi chiều bắt taxi, trước là ra Cầu Đôi hành lễ đã, rồi tham quan Bộ tư lệnh Tác chiến, Nhà Quốc hội, Phủ Thủ tướng, Bộ tư lệnh Hải Quân, Bộ Tư pháp, Công viên Hibiya, Nhà hát Đế Quốc, Tòa nhà Marunouchi. Thỉnh thoảng họ nhìn ra bên ngoài taxi, có lúc đi bộ loanh quanh vài phút, tầm 5 giờ rưỡi thì đã đi đủ một vòng. Yukiko và Etsuko định tiễn nhà Stolz ra tận Yokohama, nhưng ông Stolz dứt khoát nói không cần, vả lại từ sáng đến giờ Etsuko rất xúc động nên Yukiko cũng e ngại, đành tạm biệt họ ở ga Tokyo.
“Peter có vui không?”
“Cậu bé rất ngạc nhiên, không ngờ Tokyo đẹp thế. Còn nhớ anh Peter ngạc nhiên thế nào không Etsuko?”
“Toàn là nhà cao tầng, anh ấy trông có vẻ chóng mặt.”
“Ông Stolz thì thấy châu Âu rồi, nhưng Peter mới biết có Manila, Kobe và Osaka mà thôi.”
“Cậu bé nói, Tokyo đúng là danh bất hư truyền.”
“Bé thì sao hả Etsuko?”
“Ý chị là gì? Em là người Nhật, chưa cần tới Tokyo em đã biết rồi.”
“Có mỗi em là người duy nhất từng ở Tokyo thôi. Cái gì cũng phải giải thích, mệt phờ người.” Yukiko bảo.
“Dì giải thích bằng tiếng Nhật à?” Teruo hỏi.
“Khó ở chỗ đó đấy. Chị nói tiếng Nhật với Peter, cậu ấy dịch ra tiếng Đức cho bố. Nhưng Peter nghe không hiểu mấy từ như Nhà Quốc hội hay Phủ Thủ tướng . Thỉnh thoảng chị phải dùng tiếng Anh.”
“Dì sướng nhỉ, biết cả chữ Nhà Quốc Hội với Phủ Thủ Tướng tiếng Anh là gì.” Chỉ có Teruo nói giọng Tokyo chuẩn.
“Dì nói tiếng Anh bồi thôi mà. Dì nhớ từ Diet Building , nhưng từ Phủ Thủ Tướng thì không, phải nói là Hoàng Thân Konoe sống ở đây.”
“Em nói được tiếng Đức đó!” Etsuko bảo.
“Nói Auf Wiedersehen chứ gì?”
“Dạ, em nói Auf Wiedersehen mấy lần.”
“Ông Stolz cứ nói thank you tụi em.”
Sachiko nghĩ: bình thường Yukiko trầm ngâm là thế, mà hôm nay lại mặc kimono mùa hè nắm tay Etsuko mặc váy kiểu Tây, hai dì cháu tung tăng dẫn người đàn ông ngoại quốc và con trai đến Khách sạn Đế Quốc, các tòa nhà chính phủ và tòa nhà văn phòng - quả là một chuyến du ngoạn kì thú! Lại còn ông Stolz nữa, bị cậu con trai kéo theo, vừa nghe giải thích câu được câu chăng vừa sốt ruột ngó đồng hồ, đã phải cố gắng nhiều.
“Mẹ đã bao giờ thăm bảo tàng đó chưa mẹ?”
“Đương nhiên rồi. Đừng có làm như mẹ là người nhà quê lên phố chứ."
Sachiko giả vờ thế chứ thực ra chẳng biết về Tokyo là bao. Năm mười sáu tuổi, có đầu một, hai lần gì đó chị cùng bố vào một quán trọ ở trung tâm thành phố, được đưa đi tham quan đó đây, song lúc đó là trước khi xảy ra động đất. Từ đó đến nay chị chỉ ở lại khách sạn Đế Quốc có hai, ba đêm trên đường đi trăng mật về. Chín năm từ khi sinh Etsuko chị chưa đến Tokyo lần nào cả. Ngoài miệng trêu con như thế chứ trong lòng chị phải công nhận là mình cũng hơi phấn khích vì lần đầu tiên sau nhiều năm mới được ngắm thủ đô hoa lệ với những dãy nhà cao tầng nơi trung tâm thành phố. Ở Osaka, đại lộ Mido cũng được mở rộng thế này. Các tòa nhà tân thời đã phủ khắp quận Semba ngày nào ở phía nam sông, từ nhà hàng Alaska trên tầng mười tòa nhà Asahi có thể bắt trọn quang cảnh ấn tượng nhưng nói cho cùng thì Osaka làm sao mà so với Tokyo được. Những đổi thay của Tokyo từ lần cuối chị nhìn thấy lúc thành phố đang bắt đầu khắc phục hậu quả của động đất quả là vượt xa những gì Sachiko tưởng tượng. Những hàng cột cao lớn vĩ đại, mái hình kim tự tháp của Tòa nhà Quốc hội nhìn xuống đại lộ về hướng Tây - chị biết chín năm dài như thế nào. Sachiko nhìn lại những thay đổi của thành phố và cả những thay đổi trong đời chị.
Nhưng Sachiko thực lòng chẳng thích Tokyo lắm. Những áng mây rực rỡ mang theo hào quang của Thiên Hoàng, nhưng với Sachiko thì vẻ đẹp của Tokyo chỉ là vẻ đẹp của Hoàng cung và khuôn viên rợp bóng tùng mà thôi: vẻ đẹp của một ốc đảo giữa khu vực tân thời nhất của thành phố, một cung điện với kích thước không hề thay đổi từ thời Edo với những bức tường rêu phong, hào nước bao quanh tương phản với những tòa nhà hiện đại bậc nhất . Sachiko chắc chắn mình có thể ngắm khuôn viên hoàng cung không biết chán, đúng là ở Osaka hay Kyoto chẳng có hơi nào sánh kịp. Song những phần còn lại của Tokyo chẳng làm chị hài lòng mấy. Phố Ginza dẫu tráng lệ vô cùng đi nữa thì không khí cứ có cái gì đó khô khan, khắc nghiệt làm Sachiko tin chắc mình sẽ mãi mãi là một kẻ xa lạ trên đất này. Mà chị đặc biệt không ưa những con phố đìu hiu ở mấy quận ngoại thành. Khi taxi vào Shibuya, vô hình trung Sachiko thấy lạnh ngay giữa đêm hè. Cứ như chị đến một xứ sở xa xôi, hoàn toàn khác lạ. Chị không biết mình đã từng tới mạn này của Tokyo chưa. Dù sao chăng nữa, những con phố này với Sachiko không hề giống những con phố ở Kyoto, Osaka hay Kobe chút nào, trông chúng cứ như thuộc về một thành phố vùng biển phía Bắc, thậm chí tít Mãn Châu. Mà nào có phải là nơi ngõ hẻm xa xôi, vẫn là một con phố nhộn nhịp ở nội thành Tokyo đấy chứ. Các cửa hiệu trải đến sườn đồi phía sau Shibuya đều bề thế, có bằng chứng của sự thịnh vượng hẳn hoi. Sao chúng lại thiếu hơi ấm, sao mặt người lại lạnh lùng, trắng bệch ra như vậy? Sachiko nghĩ về Ashiya của mình và của Kyoto. Giả sử đây là Kyoto, chị sẽ thấy thoải mái như quê nhà ngay cả trên một con phố lần đầu đặt chân. Chị thậm chí muốn dừng lại tán gẫu với ai đó. Thế mà ở Tokyo, dù có tìm kiếm chăm chỉ đến đâu, chị cũng không bao giờ thấy mình có ràng buộc gì. Chị là một kẻ xa lạ. Chị không thể tin được một người con đích thực của đất Osaka, chính là người chị của mình, có thể sống ở khu này, ở thành phố này. Cứ như trong mơ, chị bước đi trong một thành phố xa lạ, bất chợt gặp ngôi nhà nơi mẹ hay chị mình sống, và tự nhủ: “Ơ, mẹ sống ở đây à.” Tsuruko có thể chịu đựng được nơi này, lạ không Cơ chứ. Sachiko không thể tin được mình sắp đi gặp chị gái cho đến khi tới ngôi nhà ấy.
Taxi rẽ trái vào một khu dân cư yên tĩnh, và gần như ngay lập tức bọn trẻ con túa ra vây lấy chiếc xe. Đứa lớn nhất mới khoảng chín tuổi.
“Dì Sachiko!"
"Dì Sachiko!"
“Mẹ tụi con đang chờ.”
“Nhà kia kìa, ngay chỗ đó.”
“Cẩn thận, cẩn thận! Để ý tránh taxi.” Yukiko bảo. Chiếc taxi dừng lại.
“Con của Tsuruko đấy à? Bé lớn kia là Tetsuo à?”
“Hideo chứ,” Teruo chỉnh lại. “Hideo này, Yoshio này, Masao này.”
“Lớn nhanh như thổi, bọn nhỏ mà không nói giọng Osaka thì dì chẳng đoán được là ai.”
Terus bảo: “Tụi nó muốn là nói được giọng Tokyo chuẩn, chẳng qua đổi giọng vậy để dì thấy thân quen thôi.”