Sachiko đã nghe về ngôi nhà ở Shibuya từ Yukiko. Tuy nhiên trước đồng đồ đạc lộn xộn, bài trí rối ren này, đến chỗ đứng còn chẳng có, thì chị thấy ghê gớm hơn mình tưởng nhiều. Nhà mới thật, cũng có thể gọi là khang trang, những cột kèo mỏng dính, sàn ọp ẹp, một đứa trẻ con chạy lên chạy xuống cầu thang là rung chuyển cả ngôi nhà. Giấy bồi của thủng lỗ chỗ trông càng tàn tạ hơn bởi bộ khung màu cháo lòng rẻ tiền. Sachiko không ưa ngôi nhà cũ ở Osaka tối om và bất tiện, nhưng chị phải công nhận nó có sự thư thái nhàn tản nhất định mà nơi này thiếu. Với lại, ngôi nhà ở Osaka có vườn dù rất nhỏ, Sachiko vẫn còn những ký ức đẹp về quang cảnh từ trà thất sau nhà nhìn ra sân và cái nhà kho tường đất. Ở Shibuya này chỉ có nhõn một không gian hẹp cho vài chậu cây sau hàng rào, chẳng có cái gì đáng gọi là vườn. Tsuruko bảo đám trẻ dưới nhà ồn quá, nên đã bố trí cho Sachiko một buồng trên nhà tạm ổn cho khách ở lại. Sachiko nhận ra bức tranh của Seiho treo trong góc vẽ cá hồi đốm được mang từ Osaka lên. Cha chị từng sưu tầm tranh Seiho, đây là một trong số ít những bức gia đình còn giữ lại sau khi bán bộ sưu tập của cụ. Chị còn nhận ra nhiều thứ khác ngoài bức tranh ấy: cái bàn sơn mài màu son trong góc, bút tích của Rai Shunsui treo trên cửa, cái tủ sơn mài thếp vàng bên tường đặt đồng hồ bên trong. Chị có thể thấy một góc ngôi nhà Osaka còn được giữ lại. Ắt hẳn Tsuruko đã đem chúng lên đây để nhớ về những ngày tháng êm đềm và làm sáng lên cái không gian quá xấu xí để gọi là phòng cho khách tá túc. Nhưng những món gia bảo này lại phản tác dụng: chúng chỉ làm nổi bật thêm sự xuống cấp của căn phòng và Sachiko lấy làm lạ khi bắt gặp kỉ vật của cha mình ở một khu buồn tẻ nơi Tokyo. Dường như nó cho thấy Tsuruko đã xuống dốc đến mức độ nào.
“Tìm được chỗ trưng tất cả những thứ này thì chị cũng tháo vát ghê đó."
“Lúc hành lý về đến nhà, chị không biết phải làm sao luôn. Hên xui thế nào lại xếp được. Phải chất đồ ngập nhà mới biết là còn nhiều chỗ chưa tận dụng hết.”
Tsuruko ngồi xuống nói chuyện sau khi đưa Sachiko đến phòng nghỉ. Bọn trẻ chạy lăng xăng sau lưng chị, cứ níu áo níu quần hai người. Bọn chúng nhẽ ra phải xuống nhà mà vẫn cứ quấn lấy Sachiko, làm quần áo chị nhàu hết cả.
“Masao, xuống nhà bảo chị O-Hisa nhanh nhanh đem món gì mát cho dì đi con. Mẹ bảo thì làm luôn nghe Masao.”
Tsuruko ôm đứa con út Umeko đặt trên lòng.“Yoshio, xuống lấy cái quạt lên. Hideo to xác nhất nhà thì phải xuống trước tiên. Mẹ lâu lắm rồi không gặp dì, có nhiều chuyện cần bàn. Con quấy vậy mẹ nói chuyện với dì làm sao?”
“Hideo bao tuổi rồi?”
“Tám tuổi ạ.”
“Chừng đó tuổi mà lớn quá, lúc ở ngoài cổng dì cứ tưởng là anh Tetsuo."
“Thế mà vẫn cứ bám mẹ lắm, làm như là em út không bằng. Tetsuo lúc nào cũng bận học chuẩn bị thi trung học, nó không trẻ con như thế này.”
“Nhà chỉ có O-Hisa giúp việc thôi hả chị?”
“Trước kia có cả O-Miyo nữa nhưng con bé muốn về Osaka. Chị đã quyết định là bao giờ Umeko biết đi thì không cần bảo mẫu nữa.”
Sachiko nhìn chị gái đầy khâm phục, chị những tưởng sẽ bắt gặp Tsuruko mệt mỏi tả tơi. Chị ấy vẫn biết phải tự chăm sóc mình thế nào. Mái tóc gọn gàng, trang phục chỉn chu nhã nhặn. Phải chăm sóc chồng và sáu đứa con mười bốn tuổi, mười một tuổi, tám tuổi, sáu tuổi, năm tuổi và ba tuổi mà chỉ có một cô giúp việc, chị có quyền được cẩu thả, xuề xòa hơn thế này nhiều chứ. Giả thử chỉ trông già hơn mười tuổi nữa thì cũng vẫn chấp nhận được. Nhưng Tsuruko là một người đàn bà dòng dõi Makioka chính hiệu, trông trẻ hơn tuổi ba mươi bảy của mình đến năm, sáu tuổi. Tsuruko và Yukiko giống mẹ, một người đàn bà Kyoto, còn Sachiko và Taeko giống bố. Người ta có thể thấy nét đẹp con gái Cố đô ở chị cả và em ba. Tuy nhiên không giống Yukiko, Tsuruko vóc dáng rắn rỏi. Hai em gái lần lượt thấp hơn Sachiko bao nhiêu thì Sachiko cũng thấp hơn Tsuruko chừng đó. Chị còn có vẻ cao hơn người chồng mảnh khảnh khi họ sánh bước cùng nhau. Thân hình Tsuruko cân đối với chiều cao, khác xa vẻ đẹp Kyoto mảnh mai yếu đuối của Yukiko. Hồi đám cưới của Tsuruko, Sachiko hai mươi tuổi, có thể nhớ lại chị gái mình trông xuất chúng thế nào. Khuôn mặt dài với những nét sắc sảo, mái tóc thề xõa dài chạm sàn nhà được chị vấn cao theo kiểu Nhật thành cuộn trên đầu, gợi nhớ những mỹ nhân thời Heian một ngàn năm về trước. Nhìn vào dáng người vừa nữ tính lại vừa đạo mạo uy nghi ấy, người ta không khỏi mường tượng những phục trang của nữ quan xưa sẽ hợp với chị biết chừng nào. Những đồn đại về nàng dâu mà Tatsuo lấy về thật ra cũng chẳng cường điệu là bao - Sachiko và các em nói vậy. Mười lăm, mười sáu năm đã qua, Tsuruko sinh sáu đứa con, cuộc sống chẳng còn dễ dàng, nhưng dù tuổi hoa niên đã qua thì trông chị hãy còn trẻ. Hiển nhiên là nhờ chiều cao và vóc dáng nảy nở của chị. Sachiko nhìn chị gái gần hơn khi Tsuruko đang đong đưa Umeko trên tay - Sachiko thấy làn da trắng mịn trên cổ chị vẫn sẵn như ngày nào.
Teinosuke ý kiến rằng Sachiko và Etsuko mà tá túc tại nhà anh chị cả trên Shibuya thì phiền quá. Anh nói mình định gọi điện hoặc viết thư đặt chỗ ở quán nào đó, sau một, hai đêm đầu tiên thì Sachiko có thể ra ngoài ở với Yukiko. Nhưng Sachiko không thích ý tưởng thuê trọ, giả sử có chồng đi cùng chị sẽ bớt ngại ra ngoài ở, cơ mà đã lâu lắm chưa gặp chị Tsuruko, có bao nhiêu điều để nói, với lại ngôi nhà ở Shibuya cũng còn tiện lợi hơn phòng trọ nhiều. Thêm O-Haru phụ bếp núc, mẹ con Sachiko cũng không đến nỗi quá phiền toái. Nhưng chẳng mấy chốc chị thấy nên nghe lời khuyên của Teinosuke. Tsuruko cam đoan với em rằng nhà cửa không phải lúc nào cũng ồn ào thế này. Bọn trẻ ở nhà cả ngày vì đang nghỉ hè,hai, ba hôm nữa nhà sẽ yên ắng thôi. Nhưng vì ba đứa nhỏ nhất ch đi học nên xem ra Tsuruko ẳng có nhiều thời gian cho bản thân. Thỉnh thoảng được lúc rảnh, chị mới lên phòng Sachiko. Ba đứa bé lập tức lật đật theo mẹ, đôi khi Tsuruko còn phải tét đít chúng, thế là đã ôn lại càng thêm ồn. Mỗi ngày một, hai bận, tiếng trẻ con lại ré lên điếc cả tai. Từ ngày ở Osaka, Sachiko đã biết tính chị gái thiếu kiên nhẫn với con nít, không biết làm sao chị quản được chúng nữa? Bởi nguyên nhân ấy, Sachiko thấy buồn vì chẳng có thời giờ tâm sự. Sau hai, ba ngày đầu Etsuko được Yukiko đưa đi thăm đền Yasukuni, chùa Sengakuji và những thắng cảnh khác, hai dì cháu thấy trời quá nóng để đi ngắm cảnh. Chẳng mấy chốc Etsuko đã chán. Một lý do khác để không ở trọ là Sachiko đã hi vọng Etsuko vốn là con một thì biết đâu sẽ thích chơi với em gái nhỏ hơn, và sẽ làm thân với các anh chị họ, nhưng Umeko hoàn toàn chỉ bám mẹ, đến dì Yukiko cũng không theo, và con bé cũng quá sức chịu đựng của Etsuko. Etsuko bảo sắp phải nhập học rồi, nếu không về sớm thì Rumi sẽ đi Manila mất. Etsuko được nuôi dạy nhẹ nhàng tình cảm hơn nên thường ghé mắt xem cảnh Tsuruko đánh đòn bọn trẻ con trong e dè, sợ hãi. Sợ Etsuko đâm ghét Tsuruko - người chị tốt nhất trong bốn chị em trên nhiều phương diện, và việc tét đít có thể gây ảnh hưởng tâm lý tiêu cực cho con gái, Sachiko kết luận rằng nên để Etsuko về nhà với O-Haru. Tuy nhiên, bác sĩ Sugiura ở Đại học Tokyo, người mà bác sĩ Kushida đã giới thiệu cho họ, lại không ở Tokyo lúc này và mãi đầu tháng Chín mới về. Nếu không gặp được ông thì chuyến đi xem như công cỐC.
Nếu định ở lại, có nên tìm nhà trọ hay không? Thật ra bản thân Sachiko chưa đến nhà trọ Hamaya bao giờ, nhưng quản lý của nơi này là người đàn bà xưa kia làm phục vụ trong nhà hàng Harihan ở Osaka, vốn chỗ quen biết với cha Sachiko mà chính chị vẫn còn nhớ (hồi ấy Sachiko Còn là “tiểu cô nương"). Tức là không đến nỗi đi ở trọ một nơi hoàn toàn xa lạ. Với lại Teinosuke nói thêm rằng, nhà trọ ấy nhỏ thôi, vốn là nhà hàng tân trang lại, hầu hết khách khứa là dân Osaka hào sảng, phục vụ cũng nói giọng Osaka, là nơi để người ta quên đi mình đang ở Tokyo. Vì vậy, chuyển ra ngoài có hơn không? Nhưng thấy chị Tsuruko đã nhọc lòng tiếp đãi mình, Sachiko lại không dám lên tiếng. Tatsuo cũng hết sức chiều chuộng em vợ. Anh nói ăn ở nhà không thể nào thoải mái được, nên đã đưa mọi người đến một tiệm cơm ngoại quốc nghe nói rất có tiếng ở Tokyo, và mở một buổi tiệc nho nhỏ ở một nhà hàng Tàu tên là Bắc Kinh cùng cả bọn con nít để Etsuko đỡ lủi thủi. Nghe nói Tatsuo tồn tiện đủ điều, thế mà anh ta lại có vẻ thích đãi khách. Hay anh ta vẫn còn giữ thói sĩ diện trước mọi người? Sachiko không biết nữa. Chắc Tatsuo bức xúc vì chuyện người ta phong thanh rằng anh ta bất hòa với các cô em vợ. Anh ta nói thẳng rằng, Sachiko chỉ biết mỗi nhà hàng Harihan, Tsuruya với mấy nhà hàng đắt đỏ khác. Gần nhà Shibuya này, anh ta bảo, có vô số nhà hàng nhỏ chuyên phục vụ xóm ăn chơi, đồ ăn ngon hơn hẳn những chỗ tiếng tăm, hoành tráng, mà cũng bởi các bà vợ và các thiếu nữ đứng đắn chẳng nề hà bị trông thấy ở đó, khéo Sachiko cũng sẽ thấy thú vị. Nếu chị thích, anh sẽ cho chị thử phong vị Tokyo đích thực. Để vợ ở lại trong nhà, anh vui vẻ dẫn Sachiko và Yukiko đến một nhà hàng ưa thích của mình. Sachiko thích thú nhớ lại cái hồi Tatsuo là chàng rể mới, chị em đã có những lúc dè chừng anh ta, rồi thấy anh thỉnh thoảng tiễn họ mà rơm rớm, bây giờ khi chứng kiến anh rể hiền lành, yếu đuối ra sao, anh cố gắng làm đẹp lòng họ thế nào - thậm chí hơn cả Tsuruko - Sachiko không nỡ lòng nào làm anh phật ý. Chị kết luận rằng cứ ở ngôi nhà Shibuya thôi. Gặp bác sĩ Sugiura xong thì về ngay lập tức.