Mong Manh Hoa Tuyết

Lượt đọc: 1808 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
QUYỂN TRUNG – 16

Đó là đêm đầu tiên của tháng Chín.

Sachiko và Yukiko ăn tối với Tatsuo và Tsuruko, bọn trẻ đã ăn xong ban nãy. Chủ đề đi từ trận động đất vùng Tokyo-Yokohama đúng ngày này năm xưa sang trận lụt ở Ashiya vừa rồi. Khi nhắc tới Taeko và cậu nhiếp ảnh gia trẻ Itakura, Sachiko đã kể lại vài chi tiết. Chị nói bản thân con bé không gặp nguy hiểm, và Taeko thuật lại sao thì cũng chỉ biết vậy. Không biết thế nào mà Tokyo đêm hôm ấy cũng đón trận bão tồi tệ nhất trong mười năm qua. Gần như từ lúc cha sinh mẹ đẻ đến giờ, Sachiko mới biết thế nào là sống trong kinh hoàng suốt hai, ba tiếng đồng hồ.

THƯ Sinh ra ở vùng Osaka, nơi thiệt hại do bão để lại nhẹ hơn, Sachiko chưa hề biết gió có sức tàn phá đến mức nào. Quả là tầm bốn, năm năm về trước, có lẽ là mùa thu năm 1934, tháp chùa Shitennoji đã bị bão quật đổ, quận Higashiyama bị quét trơ trọi và bản thân Sachiko đã hoảng sợ trong khoảng nửa giờ, nhưng vì ở Ashiya không bị tàn phá mấy nên thấy báo đăng bão quật đổ tháp thì mới bàng hoàng. Cơn bão ấy không thể so với cơn bão ở Tokyo này được. Nghĩ đến ngôi tháp chùa Shitennoji bị bão đánh sập, Sachiko càng sợ hãi muôn phần, làm sao ngôi nhà ở Shibuya có thể trụ vững. Ngôi nhà được xây dựng quá sơ sài, thành thử Cơn bão dường như còn ghê gớm gấp năm, mười lần.

Gió đã giật từ trước khi bọn trẻ đi ngủ lúc 8 hay 9 giờ gì đó, và đến 10 giờ thì dữ dội hơn. Như thường lệ, Sachiko lên gác cùng Yukiko và Etsuko. Bé Etsuko ôm lấy mẹ khi ngôi nhà bắt đầu rung lắc. Bé gọi cả Yukiko, rồi hai cánh tay quắp chặt lấy một bên là mẹ, một bên là dì. Mẹ và dì nói không cần phải lo đâu, gió sẽ sớm lặng đi thôi, nhưng hai người cũng ôm bé chặt không kém. Cả ba nằm co ro thành một khối, mặt áp sát vào nhau. Teruo trước đó đi ngủ với Tetsuo trong căn buồng nhỏ đối diện hành lang dòm vào, hỏi mọi người có xuống nhà không. Dưới nhà an toàn hơn chăng? Có nên xuống đó không? Cậu bé có thể nghe tiếng mọi người chạy loanh quanh dưới đó. Sachiko không thấy mặt cậu bé, nhưng giọng nghe căng thẳng và thiếu tự nhiên. Không muốn làm Etsuko sợ hãi, chị chẳng nói chẳng rằng. Nhưng chị bắt đầu sự ngôi nhà sẽ sập. Mỗi khi những thanh rầm kêu kẽo kẹt chị lại nghĩ nhà sập đến rồi, chẳng còn tâm trạng đôi CO với Teruo nữa. “Etsuko, Yukiko, hay chúng mình xuống nhà nhi?” Sachiko bảo, dắt tay Etsuko đi. Bấy giờ ngôi nhà đang lắc lư vì gió quật liên tiếp, ba người nơm nớp lo khéo bay luôn cả cái nhà. Từng bậc thang mỏng manh như tấm tôn cứ muốn thụt xuống dưới chân chị, còn tường nhà thì căng vẹo như cánh buồm. Bụi bẩn và cát len vào qua những khe nứt giữa tường vôi và cột. Sachiko đinh ninh mình sắp bị nhà sập đè chết, chân nọ ríu vào chân kia đến nỗi tí nữa đã ngã xô vào Teruo phía trước. Lúc ở trên gác, họ không để ý thấy ở bên ngoài lá cành, mái tôn, biển hiệu đang bị gió tốc bay vèo vèo, nhưng lúc này họ có thể nghe những tiếng nói hoảng loạn: “Mẹ ơi, con sợ! Con sợ lắm!” Bốn đứa nhỏ, dẫn đầu là Hideo, đang quây quanh cha mẹ chúng. Khi Sachiko bước vào, Yoshio và Masao chạy ra chỗ chị. Etsuko ở lại cạnh Yukiko. Hai tay Tsuruko bế Umeko, Hideo thì nép vào tay áo mẹ (hành vi của thằng bé rất khác thường những lúc gió lặng, nó xoắn tay áo mẹ và chú ý lắng nghe, khi nghe tiếng gió từ xa sắp ào tới, nó bịt tai lại, vừa rên rỉ với cái giọng trầm khàn vừa ép mặt xuống tràn nhà). Bốn người lớn và bảy đứa trẻ con tập hợp lại như một nhóm bè. Bất kể cảm xúc của Tatsuo là gì, thì ba chị em đã buông xuôi chịu chết dưới căn nhà sập. Chỉ cần gió mạnh hơn tí nữa, lâu hơn tí nữa, rất có thể họ đã bỏ mạng. Sachiko nghĩ trong lúc hoảng loạn có lẽ chị đã tưởng tượng linh tinh, nhưng ở dưới tầng một này, chị thấy rõ mỗi đợt gió giật lại làm chỗ nứt giữa cột nhà và bức tường vữa giãn ra thêm một đoạn hai, ba phân - cầm đèn pin quan sát một chỗ nứt chị ước lượng đã phải lên đến mười lăm phân rồi. Những kẽ nứt ấy cứ mở ra khép vào theo từng cơn gió giật, mỗi lúc lại toác ra rộng hơn. Sachiko còn nhớ ngôi nhà ở Osaka đã rung chuyển thế nào trong trận động đất Hachiyama, nhưng động đất chỉ trong chốc lát thôi. Cảnh bờ tường nứt ra khép lại này khá mới mẻ với chị.

Ngay cả Tatsuo nãy giờ cố hết sức để bình tĩnh cũng bắt đầu bất an trước những bức tường đang dịch chuyển. Tatsuo thắc mắc thành lời: “Chỉ có mỗi nhà ta rung lắc thế này à? Quả là mấy căn hàng xóm xây chắc chắn hơn. Nhà ông Koizumi chắc sẽ chống được bão.”

Teruo nói. “Nhà họ một tầng, xây kiên cố. Hay là sang nhà Koizumi lánh nạn hả bố? Không ai muốn nhà sập xuống đầu đâu bố ơi.” Tatsuo trả lời: “Sập thế nào được, nhưng nên ra khỏi đây thì hơn, có điều làm thế thì phải kéo gia đình Koizumi ra khỏi giường.”

Tsuruko bảo: “Đến nước này còn bày đặt lịch sự, đang bão đùng đùng, nhà Koizumi chắn chắn không thể ngủ được.”

Đột nhiên tất cả mọi người đều muốn thoát khỏi đây. Nhà Koizumi là hàng xóm ở ngay lưng, cổng chỉ cách bếp nhà Makioka một bước chân. Ông Koizumi là công chức về hưu, Có vợ và một đứa con trai, ông thỉnh thoảng vẫn giúp đỡ Terus vốn đi học cùng trường cấp hai với cu cậu nhà ông. Tatsuo và Teruo đã tới nhà đó một, hai lần.

Trong lúc ấy O-Haru và O-Hisa đang nói chuyện trong phòng của người giúp việc; chỉ lát sau đã thấy O-Haru chạy vào nói sẽ sang nhà Koizumi xem tình hình ra sao. Nếu được, cô sẽ nhờ họ cho cả nhà Makioka vào lánh nạn, O-Haru dĩ nhiên không biết nhà Koizumi, song cô rất tự tin và rõ ràng muốn chứng tỏ bản lĩnh ngay khi 0-Hisa chỉ cho Cô ngôi nhà ấy.

“Chúng ta đi thôi, O-Hisa.”

“Cẩn thận kẻo gió thổi bay cả người.”

Không cần đợi ai cho phép, O-Haru dẫn 0-Hisa đi qua cửa sau. Vài phút sau cô trở lại nói nhà Koizumi không ngần ngại chút nào đâu. Cậu Terus nói đúng, nhà Koizumi thậm chí chẳng hề rung lắc, bảo ngay đây mà tưởng là ở đâu ấy. Vừa nói, O-Haru vừa quay sang cổng Etsuko lên vai.

“Bé Etsuko không thể tự đi được đâu. Hai lần chị bị gió tạt, phải bò đấy. Lại còn đủ thứ bị gió cuốn theo nữa. Bé lấy chăn trùm lên đầu đi nào.”

Tatsuo vẫn không tỏ vẻ sẽ rời đi. Anh nói ở lại trong nhà, còn Teruo, Tetsuo, Sachiko, Yukiko và Etsuko hãy đi cùng M-Haru.

Tsuruko dùng dằng mãi, nhưng đến lúc O-Haru đi với Masao (O-Haru nói: “Cậu Masao, đi thôi, chúc ta ra khỏi đây!) và chuẩn bị đem theo cả Yoshio, chị mới không chịu được nữa. Trao Yoshio cho O-Hisa, chị bồng Umeko trên tay và ra khỏi nhà. O-Haru là người hiên quay trở lại lần thứ hai, xém tí nữa cô đã bị một cái ban công rơi xuống đường đè vào. Sau khi O-Hisa đưa Yoshio đi rồi, O-Haru quay sang nhìn bé Hideo đang khiếp sợ bèn cõng bé trên vai, bỏ ngoài tai lời Tsuruko rằng cậu bé đã đủ lớn để tự đi một mình. ngang nhất,

Và thế là tất cả, kể cả cô hầu gái 0-Hisa, đã ra đi. Nửa tiếng sau, đến lượt Tatsuo xuất hiện ở cửa sau nhà Koizumi, trông có vẻ ngượng ngùng. Gió giật khủng khiếp hơn bao giờ hết, nhưng những bức tường, cây cột nhà Koizumi quá vững vàng đến nỗi chẳng ai thấy nguy hiểm. Ngôi nhà được xây kiên cố tạo ra sự khác biệt đến kì lạ. Đến 4 giờ sáng thì gió yếu dần, và gia đình Makioka run rẩy quay về căn nhà nhỏ bé ọp ẹp của mình.

Nam Tử (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 19 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »