Mong Manh Hoa Tuyết

Lượt đọc: 1813 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
QUYỂN TRUNG – 18

Sau bữa trưa họ về nhà trọ, ở đó hai chị em lại nói chuyện đến tối. Tsuruko gợi ý để O-Haru đi ngắm cảnh ở Nikko cùng O-Hisa, vì con bé đã giúp chăm mấy đứa nhỏ. Để giữ chân không cho O-Hisa về Osaka, Tsuruko đã hứa cho con bé đi Nikko chơi, nhưng vì còn đợi có bạn đi cùng nên cứ lần khát mãi, giờ không phải cơ hội mà chị đã chờ đợi đó sao? Tuy không biết nhiều về Nikko nhưng chị nghe nói có thể vừa thăm ngôi đền, thác Kegon lẫn hồ Chuzenji rồi về Tokyo chỉ trong một ngày. Tatsuo cũng nhiệt tình lắm, và dĩ nhiên sẽ chi trả cho chuyến đi. Sachiko thầm nghĩ O-Haru lại láu cá rồi đây. Nhưng vìO-Hisa không thể đi chơi một mình, mà O-Haru hình như đoán được sự việc rồi, nên làm hỏng chuyện của tụi nó thì cũng không ra gì. Hai ngày sau, Tsuruko gọi điện buổi sáng bảo: tối hôm trước vừa thông báo với hai đứa nó, thế là tụi nó sướng quá không ngủ được, sáng tinh mơ hôm nay đã đi rồi. Chị nói với tụi nó là có thể chuẩn bị để nghỉ qua đêm, nhưng chị tính là tụi nó sẽ về độ 7, 8 giờ tối thôi, và Yukiko sẽ sớm qua thăm nhà trọ.

Sachiko gác máy, đang nghĩ đến chuyện lát Yukiko tới thăm và ba chị em có thể đi đến Triển lãm Mỹ thuật thì một cô hầu gái đẩy một lá thư hỏa tốc qua khe cửa cho Etsuko, con bé có biểu hiện là lạ lúc nhận thư và đặt phong bì trước mặt mẹ. Thư để trong phong bì kiểu Tây, được ghi người nhận là Sachiko ở nhà trọ Hamaya. Chữ viết tay không phải là của Teinosuke, trong khi chỉ Teinosuke biết vợ đang ở đâu.

Chị lật phong bì lại. Người gửi là Okubata.

Cố gắng không cho Etsuko thấy tên người gửi, chị vội xé bì thư. Ba tờ giấy cứng kiểu Tây viết chi chít chữ cả hai mặt, được gấp làm tư, khi Sachiko mở ra kêu loạt xoạt nghe như hiệu ứng âm thanh trong phim ảnh.

Nội dung thư khiến chị bàng hoàng.

Ngày 13 tháng Chín

Chị Sachiko kính mến,

Xin chị thứ lỗi vì thư cho chị quá đột ngột. Chắc chị sẽ phật lòng khi nghe tin từ em, em biết lắm, nhưng em không thể để cuột cơ hội này.

Quả thực em đã đợi có thời gian để viết, và em sợ cô Út sẽ chặn thư này. Hôm nay lần đầu trong suốt mấy hôm em mới gặp cô ấy ở xưởng búp bê và biết được chị đang ở Hamada với bé Etsuko. Tình cờ em biết được địa chỉ, vì bạn em cũng đang ở Tokyo, và em muốn chắc chắn lần này thư em sẽ tới được tay chị. Em buộc phải xin chị tha thứ.

Em sẽ nói ngắn gọn hết mức. Có lẽ nên bắt đầu với những nghi ngờ đã khiến em bất an. Hoàn toàn chỉ là suy nghĩ của em thôi, nhưng em đang thắc mắc hình như giữa cô Út và Itakura có vấn đề. Vì thương út nên em cũng muốn nghĩ đó là một mối quan hệ trong sạch, nhưng em ngờ rằng họ đã bắt đầu dan díu với nhau.

Em bắt đầu để ý từ trận lũ. Itakura tới giải cứu cô ấy, xem chừng khá lạ lùng, không thể chỉ vì lòng tốt mà hắn bỏ nhà bỏ cửa, bỏ cả em gái để liều mạng cứu cô ấy được.

Trước hết, tại sao Itakura lại biết được cô Út đang ở trường may, tại sao hắn lại thân quen với cô Tamaki? Hẳn hắn đã qua lại trường mấy bận, chắc là có gặp cô Út và lén thư từ rồi. Em đã điều tra và tìm thấy những bằng chứng khiến em vô cùng nghi hoặc, nhưng chưa cần nói chuyện đó oội. Em thấy chị tự điều tra thì hơn. Chắc chắn chị sẽ tìm thấy nhiều điều khiến chị ngạc nhiên.

Em đã từng chất vấn cô Út và Itakura, họ một mực phủ nhận tất cả. Và lạ lắm, cô Út giờ chủ động tránh mặt em. Cô ấy hiếm khi đến xưởng búp bê, mà khi em gọi đến Ashita thì bao giờ O-Haru cũng nói chung chung là cô Út ra ngoài rồi, chẳng biết thực hư thế nào. Itakura nói những điều chị có thể đoán được: rằng hắn gặp cô Út không hơn hai, ba lần sau trận lụt, không làm điều gì khiến em phật ý. Nhưng em có thăm dò hắn. Ngày nào hắn cũng lảng vảng tới nhà chị từ sau trận lũ, đúng không nào? Và không phải hắn đã mấy lần cùng cô Út đi bơi, chỉ hai người với nhau đấy à? Em có cách điều tra của em, hắn có chối bỏ sự thật cũng vô ích. Có thể hắn nói với chị, là em sai hắn gửi thư đến cho cô Út, nhưng em không hề sai bảo gì như vậy. Việc duy nhất hắn có thể làm với cô Út là chụp hình, nhưng vì em đã cấm hắn làm việc cho cô ấy, nên hắn không còn viện cớ này được nữa. Thế mà hắn lại còn năng đến nhà chị hơn trước, mà cô Út thì không còn đến xưởng búp bê. Có lẽ khi chị ở nhà trông nom cô ấy thì không việc gì, nhưng bây giờ em không muốn nghĩ đến những chuyện có thể đang xảy ra, khi mà ban ngày thì anh Teinosuke đi vắng, còn chị, bé Etsuko, ngay đến cả O-Haru cũng đều ở Tokyo mất rồi. (Dĩ nhiên chị không biết rằng rất có thể lúc này đâu Itakura dẫn đến nhà chị mỗi ngày. Cô Út là người đáng tin cậy, chắc sẽ không làm gì sai quấy nhưng Itakura hoàn toàn không đáng tin. Hắn đã lang bạt khắp nước Mỹ, nếm đủ trò chơi bời, như chị biết, hắn cũng giỏi lấy lòng và biết cách chen chân vào bất cứ gia đình nào hắn chọn. Còn nói về chuyện vay tiền mà lừa gạt phụ nữ thì hắn là đại cao thủ. Em đã biết Itakura từ hồi hắn còn chân tướt chân ráo vào làm ở của tiệm gia đình, em có thể cho chị biết mọi điều cần biết về hắn.

Có nhiều điều em muốn đòi hỏi vì quyền lợi của mình, nhưng để sa đã; giờ phải ưu tiên tách họ ra. sau Kể cả giả sử cô Út có ý định phá vỡ hôn ước với em (mà cô ấy nói là không), thì cô Út sẽ thân bại danh liệt nếu những tin đồn về cô ấy cà Itakura lọt ra ngoài. Em không thể tin được, là một tiểu thư nhà Makioka lại có ý định nghiêm túc với Itakura, nhưng em là người giới thiệu bọn họ với nhau nên em phải có trách nhiệm nói ra tất cả với người có bổn phận xem chừng cô ấy.

Em tin chắc chị đã có những suy nghĩ của riêng mình. Nếu có việc gì chị cho rằng em có thể làm được, chị cứ nói, em sẽ sẵn sàng làm.

Em buộc phải yêu cầu chị không được tiết lộ với cô Út những điều em biết. Chẳng may út biết được thì lợi bất cập hại.

Em đang viết rất nội để đảm bảo bức thư này có thể đến tay chị ở Hamaya. Có lẽ chị sẽ rất buồn bực khi phải đọc nó, nhưng em hi vọng chị hiểu được sự đường đột này. Bởi có gì biết nấu nên hẳn em đã buông những lời dại dột và thô lỗ. Xin chị tha thứ cho em.

Trân trọng,

Okubata Keisaburo

Chống cùi chỏ lên bàn, hai bàn tay khum khum che đi bức thư, Sachiko đọc đi đọc lại mấy đoạn quan trọng. Sau đó, để né tránh ánh mắt hiếu kì của Etsuko, chị nhét lại bức thư vào trong phong bì, gấp làm đôi, rồi dúi vào đại obi và ra ngoài, ngồi trên ghế mây ngoài hiên.

Thật quá bất ngờ. Sachiko không thể nghĩ gì cho đến khi tiếng trống ngực lắng xuống. Mấy phần trong đó là sự thật? Những lời buộc tội của Okubata đã rành rành, chị buộc phải thừa nhận mình đã dung túng cho Cô Út. Chị đã để Itakura làm thân quá mau lẹ. Chị đã bất cẩn, cho phép anh ta muốn đi muốn đến tùy ý bất kể có việc hay không, và cũng chẳng lấy làm lạ tại sao anh ta qua lại quá thường xuyên. Với Okubata - ứng viên hôn phu của Taeko, họ rất thận trọng dè chừng, vậy mà họ lại chẳng thắc mắc gì về Itakura cả. Không ai biết lai lịch anh ta. Tất cả những gì mọi người biết, là anh ta từng phụ việc trong cửa hiệu của gia đình Okubata. Từ đầu họ đã không xem Itakura cùng đẳng cấp với mình. Không phải anh đã đùa đùa gợi ý rằng gia đình xem xét gả O-Haru cho mình ư? Ai ngờ anh ta đã âm mưu nhắm đến chính cô Út kia chứ? Vẻ xởi lởi đó chỉ là thủ đoạn thôi sao?

Song Sachiko không thể tin rằng cô Út lại có ý định nghiêm túc với Itakura, bất kể anh ta có tham vọng đến đâu. Không thể tin được những lời buộc tội ấy còn nhắm đến cả Taeko. Cứ cho là con bé từng phạm sai lầm trong quá khứ, chẳng nhẽ nó không còn chút sĩ diện nào ư? Dẫu lâm vào cảnh cơ hàn, sa ngã, nó vẫn phải là tiểu thư dòng họ Makioka chứ? Mắt Sachiko ngấn lệ. Okubata đã chẳng ra gì, nhưng ít ra vẫn còn có thể châm chước chuyện hôn nhân giữa cậu ta và cô Út. Nhưng sao cô Út có thể qua lại với một gã trai khác nữa? Mà cung cách của con bé, cách nó nói chuyện với Itakura không phải đã thể hiện anh ta không thể với tới con bé ư? Phải chăng anh ta cũng chấp nhận, hay gần như là thích thú chuyện đó?

Sự nghi ngờ của Okubata có cơ sở gì không? Cậu ta nói đến bằng chứng, nhưng còn chẳng bóng gió được bằng chứng đó là gì, vậy cũng có thể cậu ta chỉ đang ngờ vực vô căn cứ. Để dè chừng việc Út lại phạm sai lầm, có lẽ cậu ta đã răn đe theo cách cường điệu nhất. Sachiko không biết Okubata đã điều tra” kiểu gì, nhưng rõ ràng những việc như cô Út và Itakura đi bơi riêng cùng nhau hoàn toàn không phải sự thực. Sachiko dẫu chiều em cũng không bao giờ cho phép mình hoàn toàn lơ là như thế. Chỉ có Etsuko đi một mình với Itakura thôi. Lúc nào cô Út đi bơi, Etsuko và Sachiko chẳng đi cùng, cô Út và Itakura có quá ít thời gian ở riêng với nhau. Hai cô chị không có ý giám sát cô Út, nhưng Itakura nói chuyện có duyên nên bao giờ họ cũng xuất hiện để góp vui. Sachiko chưa bao giờ nhận thấy hành vi của anh ta hay cô Út đáng ngờ. Nhẽ nào Okubata tự tưởng tượng ra dựa trên những lời đồn đại không căn cứ?

Sachiko rất muốn nghĩ như vậy nhưng có cái gì đó chị không thể cắt nghĩa được cứ dấy lên khi đọc xong bức thư. Chị từng nghĩ Itakura thuộc tầng lớp xã hội khác với gia đình mình, nhưng chị không thể mạnh miệng rằng mình chưa bao giờ có những mối nghi ngại như Okubata đã nhận xét. Chị đã mơ hồ cảm nhận được có cái gì đó phía sau sự tận tụy Itakura dành cho cô Út và việc anh ta cứ đến Ashiya liên tục. Chị có thể tượng tượng được tấm lòng sâu nặng của người con gái được cứu thoát trong cảnh ngàn cân treo sợi tóc. Nhưng nhận thức về địa vị luôn chen vào giữa, khiến chị gạt phắt đi, cho là chẳng đáng để tâm. Nói thẳng ra là Sachiko chủ động né tránh. Chị bứt rứt vì điều chị không muốn thấy hay sợ phải thấy đã bị Okubata phơi bày trước mắt mình, chẳng cần lớp lang hay rào đón.

Sachiko đang nhớ nhà, đọc xong bức thư chị càng thấy mình không thể phí hoài thêm một ngày ở Tokyo nữa. Phải về thật nhanh để tìm hiểu sự thật càng sớm càng tốt. Nhưng phải bắt đầu từ đâu? Làm thế nào để tránh làm cô Út và Itakura nổi giận? Có nên nói chuyện với chồng? Hay là gánh vác toàn bộ trách nhiệm, giữ bí mật hoàn toàn việc điều tra và giấu cả Teinosuke lẫn Yukiko? Nếu cáo buộc của Okubata là đúng, thì chia rẽ đôi trẻ làm sao để chúng không tổn thương và không tiết lộ cho ai có phải là khôn ngoan nhất không? Sachiko nghĩ mông lung hết khả năng này đến khả năng kia. Việc cấp bách hơn cả là ngăn không cho Itakura đến Ashiya nữa. “Dường như rất có thể lúc này đây Itakura vẫn đến nhà chị mỗi ngày - đây là câu khiến chị lo ngại nhất. Nếu tình cảm giữa hai đứa đã nảy nở, thì đây là cơ hội để tiến triển và bùng phát. “Bây giờ em không muốn nghĩ đến những chuyện có thể đang xảy ra, khi mà ban ngày thì anh Teinosuke đi vắng, còn chị, bé Etsuko, ngay đến cả O-Haru cũng đều ở Tokyo mất rồi.”

Chị đã quá bất cẩn! Còn ai ngoài Sachiko đã nảy ra cái ý tưởng đưa Yukiko, Etsuko và O-Haru lên Tokyo, để Taeko ở lại một mình? Có lẽ chính chị đã ươm mầm cho hạt giống yêu đương, hay vô tình tay chị đã gieo những hạt giống ấy xuống mà nay đã nảy mầm, nếu giả dụ trước đó hai đứa chẳng có gì. Chị nên đổ lỗi cho em gái và Itakura, hay nhận lỗi về mình đây? Nói gì thì nói, không được phí thời gian nữa. Ngay khi chị ngồi đây, thời gian vẫn đang trôi. Sachiko bị rơi vào trạng thái bồn chồn không thể chịu nổi. Nếu phải đợi thêm một, hai hôm nữa trước khi về Osaka với Etsuko thì nên có biện pháp phòng ngừa gì bây giờ? Giải pháp nhanh gọn hơn cả dĩ nhiên là gọi cho Teinosuke và nhờ chồng ngăn Taeko gặp Itakura. Nhưng không làm thế được. Chị không muốn cho Teinosuke biết chuyện. Có thể kể cho Yukiko tất cả, nhờ em nó về Osaka đêm hôm sau và kín đáo để mắt tới Taeko. Yukiko sẽ dễ nói chuyện hơn Teinosuke. Song giả sử Yukiko đồng ý, thì Sachiko cũng không có lý nào yêu cầu Yukiko gói ghém quay lại Osaka trong khi em nó vừa về nhà chính. Vậy biện pháp gây ít nghi ngờ nhất là cử O-Haru về ngay lập tức. Không cần nói gì với con bé cả. Chỉ cần O-Haru có mặt ở nhà Ashiya là sẽ ít nhiều hãm cô Út, ngay cả khi con bé không cản trở Taeko gặp Itakura.

Nhưng Sachiko lại đắn đo lần nữa. O-Haru là đứa lắm mồm. Không thể lường được con bé sẽ ba hoa gì một khi nó sinh nghi. Con bé này rất tinh ranh, bị đẩy về nhà sớm như thế ắt sẽ đoán già đoán non. Vả lại, nó có thể chấp nhận bị mua chuộc. Tuy láu cá nhưng O-Haru lại dễ bị mua chuộc. Nó sẽ chẳng thể làm khó được loại người mồm mép như Itakura. Sachiko kết luận rằng chị chẳng giao phó được nhiệm vụ này cho ai cả. Phải tự về Osaka thôi. Sau khi đưa con gái đi khám, hôm nay hoặc mai, chị nhất định phải đi tàu đêm về bất kể muộn đến đâu.

Nhìn thấy chiếc dù của Yukiko trên cây cầu bên cạnh nhà hát tuồng kabuki, chị lặng lẽ về phòng, ngồi xuống bàn trang điểm và thoa phấn lên mặt. Rồi như chợt nhớ ra điều gì, chị mở hộp đồ mỹ phẩm, cố gắng không để Etsuko thấy - và đổ rượu brandy đầy một phần ba nắp bị đông rượu bỏ túi.

Nam Tử (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 19 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »