Sachiko không còn lòng dạ xem triển lãm tranh, nhưng một chút nghệ thuật có thể phần nào làm nguội đi những lo toan của chị. Buổi chiều, ba người sửa soạn đi công viên Ueno. Xem xong hai triển lãm, Sachiko đã mệt phờ nhưng Etsuko thì không, cô bé còn đi vườn bách thú. Rốt cuộc mãi 6 giờ hai mẹ con mới lê về nhà trọ. Sachiko ngại đến mức chẳng nghĩ đến việc ra ngoài ăn tối. Chị rủ Yukiko sang dùng bữa tại quán trọ luôn. Hai chị em đã tắm xong, đang ngồi chờ Cơm thì O-Haru chạy vào, mặt đỏ bừng, mồ hôi nhễ nhại, chiếc váy mùa hè nhàu nhĩ. Con bé và 0-Hisa vừa đi tàu điện từ Asakusa về, nó tự mình từ Ginza tới đây để cám ơn Sachiko. Nó chìa ra mấy cái kẹo và vài tấm bưu thiếp, bảo là quà cho cô chủ nhỏ Etsuko.
“Cám ơn em nhé. Nhưng em nên tặng đằng Shibuya mới phải chứ.”
“Em vẫn còn nhiều mà bà chủ. Em đã nhờ 0-Hisa đưa dùm.”
“Thực ra không nên mua nhiều như thế đầu O-Haru.”
“Chị có xem thác nước chưa?” Etsuko đang xem những tấm bưu thiếp.
“Có, cám ơn cô chủ, O-Haru xem hết rồi. Đền này, thác nước này, hồ này”
Mọi người nói chuyện về Nikko một lúc. Lúc O-Haru nói đã thấy núi Phú Sĩ, con bé bị vặn lại.
“Có phải núi Phú Sĩ đâu!”
“Chắc chắn mà.”
“Từ đâu mà thấy?”
“Từ trên tàu đó ạ.”
“Đi tuyến Tobu mà cũng thấy núi Phú Sĩ cơ à?”
“Chắc nhìn cái núi nào nhầm thành núi Phú Sĩ thôi.”
“Không, chắc chắn núi Phú Sĩ luôn. Mọi người trên tàu đều chỉ trỏ mà."
“Có chắc là núi Phú Sĩ không đấy? Đến đoạn nào trên tuyến Tobu thì thấy?”
Sachiko từ sáng đã nghĩ đến việc đi khám chỗ bác sĩ Sugiura, bèn sai O-Haru gọi đến phòng mạch từ nhà trọ. Ông bác sĩ mới về thành phố, có thể gặp hai mẹ con vào sáng hôm sau là ngày mồng 6. Đã tính đến khả năng ông bác sĩ về mồng 5 nhưng còn nghỉ ngơi độ hai, ba bữa, nên khi biết tin Sachiko rất nhẹ nhõm. Chị yêu cầu nhà trọ đặt dùm ba vé nằm cho đêm hôm sau, nếu được thì ba vé cùng khoang. Yukiko giật nảy: “Chị về ngay ngày mai ư?” Sachiko đáp: Sáng đi khám thì cũng hơi cập rập, nhưng nếu chiều tranh thủ mua sắm thì đi tàu đêm cũng không quá tệ. Mặc dù bản thân chị không có lý do đặc biệt nào để về gấp, nhưng Etsuko lỡ khai giảng rồi. Mọi người có thể cùng nhau mua sắm nếu Yukiko và O-Haru ghé nhà trọ vào buổi trưa. Sachiko biết mình nên quay lại Shibuya thêm một lần nhưng không có thời gian, chị nói lúc tiễn Yukiko và O-Haru sau bữa ăn tối. Chị hy vọng Yukiko sẽ thay mặt mình xin lỗi chị cả.
Ngày hôm sau Sachiko đúng là chạy vắt chân lên cổ. Sau khi tới phòng khám của bác sĩ Sugiura, rồi đến hiệu thuốc mua các loại thuốc ông đã kê toa, chị và bé Etsuko bắt taxi ở Đại học Tokyo về nhà trọ thì thấy Yukiko và O-Haru đang chờ. Yukiko muốn biết trước hết kết quả thăm khám thế nào. Nhìn chung bác sĩ Sugiura đồng tình với chẩn đoán của bác sĩ Tsuji. Bác sĩ Sugiura nói căn bệnh này đặc biệt thường gặp ở những đứa trẻ có năng khiếu thiên bẩm. Không có gì phải lo lắng cả. Tùy vào cách nuôi dạy, Con bé có thể trở nên xuất chúng trong lĩnh vực nào đó. Điều quan trọng là cần khám phá xem tài năng của bé nằm ở đâu. Ông đưa ra lời khuyên về dinh dưỡng và kê một toa thuốc, chỉ có toa thuốc này là khác những gì bác sĩ Tsuji đã khuyến nghị.
Buổi chiều, bốn người đi mua sắm. Trời đã nóng trở lại, mặc dù có gió nhẹ nhưng vẫn oi bức. Họ thỉnh thoảng phải dừng chân ăn cho đỡ buồn miệng: nào là ở tiệm bánh ngọt Đức, ở tiệm Colombin, trên tầng bảy của Trung tâm bách hóa Mitsukoshi. Lại như hôm trước, O-Haru người đẫm mồ hôi đi theo hai bà chủ, chỉ thấy cái đầu lấp ló trên những gói hàng. Hai người kia cũng cầm hai, ba túi. Đã đến giờ ăn tối lúc họ trở về Ginza để mua sắm nốt. Sachiko tiến cử khách sạn New Grand thay vì quay lại nhà hàng Đức (như chị nói là để đổi gió). Ăn ở New Grand đỡ mất thời gian so với ăn ở nhà trọ, vả lại dành những giờ phút cuối cùng này bên Yukiko - cùng với một ly bia và các món Tây mà chị thích - chẳng tốt hơn sao, biết bao giờ mới được gặp em nó lần sau? Họ vội vàng về khách sạn, đóng gói hành lý và ra ga. Sau khi có đôi lời với chị cả Tsuruko - chị đã ra ga tiễn hai mẹ con - Sachiko và Etsuko lên một toa giường nằm của chuyến tàu nhanh lúc 8 giờ rưỡi.
Tsuruko tranh thủ lúc Etsuko đã bước xuống sân ga bên Yukiko còn Sachiko đang đứng nơi cửa toa tàu; chị bảo:
“Kiếm thêm được mối nào cho Yukiko chưa?” Tsuruko nói rất khẽ.
“Kể từ mối em kể với chị lần trước thì chưa. Nhưng em hy vọng sẽ Sớm thôi.”
“Năm nay à? Năm sau là năm hạn đấy nhé.”
“Em biết rồi. Em đi hỏi khắp nơi ấy chứ.”
“Chào chị Yukiko.” Etsuko vẫy chiếc khăn tay lụa georgette qua của tàu. “Khi nào chị lại về?”
“Chị chưa biết.”
“Chị phải về sớm nhé!”
Yukiko không trả lời.
“Yukiko sẽ về sớm thôi đúng không? Nhớ về sớm nghe.” B Có hai giường tầng một, một giường tầng hai. Sachiko để O-Haru và Etsuko nằm ở hai giường đối diện nhau, còn chị thì lên tầng trên. Chị mặc chiếc áo kimono lót và nằm xuống nhưng không gắng ngủ. Hình ảnh của Tsuruko và Yukiko với đôi mắt rưng rưng cứ vương vấn mãi. Mới có ngày thứ mười một từ khi chị đến Tokyo, chị nghĩ mình chưa bao giờ trải qua một chuyến đi đầy lo lắng và day dứt thế này. Đầu tiên là bọn trẻ ầm ĩ ở nhà chị cả, sau đó là cơn bão, vừa lánh nạn sang nhà trọ Hamaya thì bị ngay lá thư của Okubata đập vào mặt. Ngày duy nhất chị thực sự tự tại tận hưởng là hôm đi ăn trưa với Tsuruko. Nhiệm vụ chính đúng là đã hoàn thành: đi khám ở chỗ bác sĩ Sugiura. Nhưng vẫn chưa được đi xem tuồng. Hôm qua lẫn hôm nay, Sachiko phải bon chen khắp những con phố của Tokyo trong cái nóng gay gắt. Hai ngày vừa qua thật chóng hết cả mặt. Chỉ có đi du lịch mới phải nghĩ đến việc nhồi thật nhiều địa điểm trong thời gian ngắn đến vậy. Ký ức về chuyến đi thôi đã đủ làm chị kiệt sức. Chị cảm thấy như mình chẳng phải đang nằm nghỉ, mà như vừa bị rơi từ trên cao nằm thẳng cẳng, không thể ngủ nổi. Biết rõ là một, hai hớp brandy có thể dỗ giấc ngủ, nhưng Sachiko không còn hơi sức nhổm dậy lấy rượu nữa. Trong đầu cứ đau đáu mãi cái câu hỏi bất hạnh cần phải được trả lời ngay khi trở về nhà. Nó hiện ra, biến mất rồi lại hiện ra, bao trùm bởi nghi vấn và sự mờ ám. Okubata nói đúng chăng? Nếu đúng chị nên làm gì? Etsuko có nghi ngờ không? Nó có nói gì với Yukiko về bức thư không?