Etsuko trở lại trường học sau một ngày nghỉ ở nhà. Nhưng Sachiko thì về rồi lại càng thấy mệt. Chị thường gọi thợ tẩm quất, nằm ngủ trưa vào giữa ngày, hoặc ra ngoài hiên ngồi.
Khu vườn không có mấy nét hấp dẫn, có lẽ nó phản ánh tính cách của chủ nhân vốn ưa chuộng mùa xuân: chẳng có gì đáng chú ý ngoài cây dâm bụt cô độc nép dưới bóng mô đất và một khóm hoa đậu trắng đang rủ xuống bên kia hàng rào nhà Stolz. Những cây đàn hương và tiêu huyền sum suê mùa hạ giờ đã héo hon, rệu rã. Màu xanh của thảm cỏ vẫn như lúc Sachiko ra đi, nhưng ánh mặt trời dịu hơn một chút. Khu vườn chỉ gợi chút cảm giác mát mẻ, mùi hoa mộc dịu ngọt nhắc Sachiko rằng thu sắp về nơi Ashiya. Mái hiên kết bằng lau sẽ sớm bị dọn đi. Hai, ba ngày vừa rồi chị cảm nhận một tình cảm mãnh liệt với khu vườn thân quen. Thỉnh thoảng đi xa cũng tốt. Có lẽ bởi không quen du lịch nên Sachiko tưởng mình xa nhà đã ít nhất một tháng. Chị nhớ Yukiko đã nâng niu từng giây phút, đi bộ quanh vườn, dừng lại chỗ này chỗ kia khi sắp phải về Tokyo. Sachiko biết không chỉ có Yukiko là người con của đất Osaka. Khu vườn nhỏ này nào có gì đáng kể, nhưng ngửi hương tùng, nhìn cảnh núi non, bầu trời trong vắt, Sachiko nghĩ không có nơi nào đáng sống hơn ngoại ô Osaka. Tokyo mới ngột ngạt làm sao: toàn bụi bặm, xám xịt và bon chen. Yukiko thích nói rằng cảm giác không khí ở Osaka khác hẳn, em nó nói đúng. Sachiko sẽ không chuyển đi đâu cả. Chị không thể nói hết mình may mắn hơn Tsuruko hay Yukiko đến mức nào. Thỉnh thoảng chị bảo O-Haru:
“Em đi Nikko thì sướng đấy, nhưng với chị thì ở Tokyo chẳng có gì hay cả. Thế giới rộng lớn nhưng không đầu bằng nhà mình.”
Taeko thông báo là sẽ lại bắt tay làm búp bê (cả mùa hè Taeko đã bỏ bằng chúng rồi), nhưng cô chưa muốn rời khỏi nhà trong lúc chị Sachiko đi vắng. Một ngày sau khi Sachiko quay về, cô lên xưởng luôn. Trường dạy may chẳng biết bao giờ mới mở cửa lại, và bà giáo dạy múa thì không còn nữa. Bấy giờ chẳng biết làm gì cho hết rảnh ngoại trừ làm búp bê, Taeko tính học tiếng Pháp. Từ khi Yukiko lên Tokyo, Sachiko đã bỏ ngang tiếng Pháp, nên chị gợi ý sao không thuê Madame Tsukamoto. Nếu cô Út thích thì hai chị em học chung. Không được đầu, Taeko cười, cô bảo em ở trình độ vỡ lòng, không thể học cùng chị được, vả lại bà người Pháp ấy lấy học phí mắc quá.
Lúc Taeko ra ngoài thì Itakura đến. Anh ta chỉ ghé chào. Sau khoảng hai mươi phút hay nửa tiếng loanh quanh ngoài hiên, anh ta vào trong nhà hóng chuyện đi chơi Nikko.
Đúng là Sachiko muốn nghỉ cho bõ trước khi đi vào giải quyết vấn đề, nhưng quả thực mối nghi ngờ chị mang từ Tokyo về, lạ thay, ngày qua ngày lại tan dần. Cơn bàng hoàng khi đọc bức thư, nỗi sợ hãi giày vò trái tim chị ngày hôm sau, cơn ác mộng ám ảnh chị trên tàu - từ lúc chị trở về nhà vào buổi sáng quang đãng hôm ấy, sự bức bối không chịu được đã bắt đầu tan biến. Sachiko lần hồi thấy không cần thiết phải lúng túng vội vàng. Giả sử là chuyện liên quan tới Yukiko, thì từ đầu chị đã bỏ ngoài tai. Chị sẽ xem là chuyện đồn thổi vô căn cứ bất kể ai nói ra nói vào, nhưng Taeko thì cơ bản không giống Sachiko và Yukiko, con bé đã từng bị bêu tên trên báo. Nói chung Sachiko không hoàn toàn tin được cô Út nên bức thư của Okubata mới gây choáng váng như vậy.
Trong khi đó, Taeko vẫn vô tư như thường lệ. Làm gì có chuyện con bé có thể giấu giếm một bí mật đen tối như vậy - Sachiko nghĩ. Nỗi lo trước đó bắt đầu thành ra buồn cười, chắc ở Tokyo, Sachiko bị lây chứng lo âu của Etsuko chăng. Cái thành phố mệt mỏi, bon chen ấy hẳn là gây ảnh hưởng đến thần kinh một người mong manh như chị. Phải chăng lúc ấy nỗi sợ của Sachiko là do tâm bệnh, còn nhận định của chị về tình hình lúc này mới đúng?
Khoảng một tuần sau khi trở về, chị mới có cơ hội hỏi Taeko.
Taeko từ xưởng về sớm, đang ở trong phòng nhìn ngắm một con búp bê cô mang theo. Đó là một con búp bê mà cô đã mất nhiều công sức thực hiện: nó mang hình hài một cụ bà trong bộ kimono màu sắc nghiêm trang, đi dép cỏ, đang cúi người trước đèn đá. Có thể tưởng tượng rằng bà đang lắng nghe tiếng côn trùng mùa thu.
“Em làm đẹp quá Út à.”
“Em cũng thấy được lắm.”
“Đẹp quá. Đẹp nhất trong số búp bê em làm gần đây. Em làm ra hình bà си rất khéo. Nhìn có chút buồn buồn trong đó.”
Sau khi khen con búp bê xong, Sachiko dừng lại. “Út này, chị nhận được một lá thư kì lạ lúc ở Tokyo.”
“Hử?” Taeko vẫn đang nhìn chăm chú vào con búp bê.
“Từ Okubata.”
“Vậy hả?” Cô Út quay sang chị gái.
“Đây này Sachiko đưa lá thư cho Taeko, vẫn nằm trong phong bì kiểu Tây. “Em có biết thư viết về cái gì không Út?”
“Có lẽ em đoán được rồi. Về Itakura chứ gì?”
“Phải. Nếu muốn em cứ đọc.”
Vào những tình huống cần thiết, Taeko đều có thể ra bộ bình thản, từ tốn khiến cho người khác gần như không thể biết cô đang nghĩ gì. Cô lặng lẽ mở bức thư và đọc hết cả ba tờ, mặt trước lẫn mặt sau, hai hàng lông mày còn chẳng nhúc nhích.
“Đúng là gã ngốc. Anh ta đã dọa em là sẽ kể với chị.”
“Chị bàng hoàng thực sự. Em có tưởng tượng được chị choáng cỡ nào không.”
“Nhẽ ra chị nên phớt lờ anh chàng chứ.”
“Cậu ta yêu cầu chị không được kể với em về việc cậu ta viết thư. Nhưng đơn giản nhất là nên thẳng thắn nói cho em biết. Có phải ý em là những điều trong đó không hề có thật?”
“Toàn suy bụng ta ra bụng người, bản thân không đáng tin nên anh ta nghĩ người khác cũng vậy thôi.”
“Nhưng thực sự em có cảm nhận ra sao về Itakura?”
“Cảm nhận? Em không hề có cảm nhận gì, hay chí ít là cái cảm nhận mà Okubata ám chỉ. Nhưng em mang ơn Itakura. Anh ấy đã cứu mạng em."
“Chị hiểu. Chị cũng nghĩ vậy.”
Theo như bức thư của Okubata thì anh chàng bắt đầu sinh nghi sau trận lụt mặc dầu không nói năng gì với Taeko, song về sau Taeko khám phá ra rằng kỳ thực trước trận lụt một thời gian, Okubata đã đối xử thiếu thiện chí với Itakura rồi. Lúc đầu Itakura nhẹ nhàng bỏ qua những lời càu nhàu của Okubata, cho rằng đó chỉ là quạu quọ kiểu trẻ con trước sự thực hiển nhiên là Itakura có thể tự do tới Ashiya trong khi Okubata thì không. Tuy nhiên sau trận lụt, những lời càu nhàu ấy trực diện và gay gắt hơn, còn nhắm cả vào Taeko nữa. Okubata bảo chỉ muốn làm rõ chuyện với Taeko chứ không thèm đếm xỉa đến Itakura, và hy vọng Taeko đừng nói gì với thằng cha kia, còn Taeko nằm mơ cũng chẳng nghĩ đến việc Okubata ngạo mạn lại hở ra điều gì với Itakura nên quả thực không hề đả động tới. Phần Itakura, anh chẳng hề nhắc đến những khó khăn của chính mình.
Kết quả cho công sức của Okubata là một trận cãi nhau với Taeko. Rồi cô không chịu nghe máy khi Okubata gọi và cố tình không cho anh chàng gặp mặt. Nhưng anh ta khốn khổ quá nên rốt cuộc Taeko lại thương tình. Mãi đến gần đây cô mới đồng ý gặp anh ta vào ngày mồng 3, như thư đã nói. (Có vẻ như Taeko có thói quen gặp Okubata trên đường đến xưởng hoặc từ xưởng về. Mặc dù thư viết họ gặp nhau ở xưởng những chi tiết cụ thể địa điểm và gặp gỡ ra sao thì không rõ ràng. Taeko nói mơ hồ rằng họ đi dạo trong rừng thông gần đó.) Okubata bấy giờ tuyên bố là có bằng chứng, buộc tội Taeko những điều đã nói trong thư với Sachiko, và đề nghị Taeko phải cắt đứt mọi quan hệ với Itakura. Khi cô trả lời rằng không thể cạn tàu ráo máng với ân nhân cứu mạng thì anh ta ép cô hứa rằng sẽ gặp Itakura ít nhất có thể, phải ngăn không cho Itakura đến nhà Ashiya thường xuyên, và sẽ không có bất kỳ quan hệ làm ăn nào với Itakura nữa, đồng nghĩa với việc Itakura sẽ không còn chụp hình quảng cáo cho Taeko. Để thực hiện lời hứa này, Taeko đành phải giải thích sự thật với Itakura – lúc ấy cô mới biết rằng Itakura cũng bị ép phải hứa những điều tương tự, đồng thời thề sẽ giữ im lặng.
Nhìn chung chuyện từ phía Taeko là vậy. Kể từ hôm mồng 3 đó, cô chưa gặp Itakura và anh cũng không đến tìm cô. Anh đến gặp Sachiko vì sợ rằng nếu đột ngột không đến nữa thì Sachiko sẽ nghi ngờ, và cố ý chọn thời điểm Taeko không có nhà để đến - Taeko bảo vậy.
Giải thích như vậy thì có lợi cho Taeko, nhưng Itakura thì sao? Ngay cả khi Okubata không có lý do nghi ngờ người này thì vẫn còn có thể nghi ngờ người kia. Okubata vặn lại là Taeko làm gì phải mua dây buộc mình. Itakura làm chuyện anh hùng là có lý do của hắn. Một người đàn ông ranh mãnh như hắn làm gì có chuyện dám liều mình mà không đòi hỏi có qua có lại? Miệng nói là tình cờ lang thang gần khu vực đó, nhưng Itakura đã có kế hoạch cả rồi. Tại sao phải làm ơn một kẻ đa đoan quỷ kế không biết thân biết phận, một gã vô liêm sỉ dám cả gan cướp vợ chưa cưới của chủ cũ?
Itakura phản kháng mạnh mẽ. Okubata đã lầm to. Chính bởi Taeko là vợ chưa cưới của Okubata nên anh mới nghĩ đến cô vào thời điểm lũ về. Anh giải cứu cô vì trách nhiệm, và hết sức khổ tâm khi bị hiểu lầm. Anh cũng là người biết điều, nào có hão huyền mơ được cưới cô Út trong khi gia cảnh nhà mình như thế.
Và cô Út đã cân nhắc lí luận của hai bên thế nào? Nói thật, cô không chối bỏ việc đã cảm nhận được động cơ thực sự của Itakura. Anh ta đủ thông minh để không công khai, nhưng dĩ nhiên phía sau sự dũng cảm của anh ta không chỉ có ơn nghĩa với gia đình Okubata. Dù ý thức được hay không, thì anh ta đã dành cả ngày hôm ấy vì Taeko chứ không phải vì chủ cũ. Nhưng như thế cũng chẳng tạo ra khác biệt gì. Miễn là Itakura giữ khoảng cách thì Taeko có thể nhắm mắt cho qua. Itakura rất hữu ích. Anh ta thường làm những việc vặt Taeko sai bảo, Taeko cũng nên tận dụng anh ta nhất là khi anh ta có vẻ thấy rằng được cô sai bảo là một đặc ân. Nói gì thì nói, quan điểm của Taeko về quan hệ giữa cô và Itakura là như vậy. Nhưng Okubata là loại đàn ông nhỏ mọn, lắm lời, đã hoàn toàn hiểu sai. Vì thế cô và Itakura đã quyết định gặp nhau càng ít càng tốt. Rồi những nghi ngờ của Okubata sẽ tan biến, anh ta khéo còn hối hận vì đã viết thư cho Sachiko ấy chứ.
“Nhưng anh ta cũng thật kì quặc. Lờ Itakura đi chẳng phải hơn à.”
“Này Út, những thứ em thấy chẳng đáng, với Okubata lại không đơn giản đâu.”
Taeko không còn giấu chuyện hút thuốc nữa. Cô lấy hộp đựng thuốc lá bằng đồi mồi và bật lửa từ trong đai obi và châm một điếu thuốc đầu lọc ánh vàng nhập khẩu, vốn là của hiếm lúc bấy giờ. Im lặng một lúc, cô chu đôi môi đầy đặn thành hình chữ “O” và nhả ra vài vòng khói.
“Về chuyện đi Pháp.” cô quay mặt sang một bên, “chị tính việc đi Pháp của em chưa?”
“Chị vẫn đang nghĩ đây.”
“Chị đã trao đổi với chị Tsuruko chưa ạ?”
“Bọn chị nói đủ thứ chuyện, chị đã chuẩn bị nhắc đến rồi. Nhưng sau đó lại quyết định là thôi. Chuyến đi cần nhiều tiền, phải thận trọng. Chị nghĩ có lẽ nên nhờ anh Teinosuke nói chuyện.”
“Vậy anh ấy nói sao?”
“Anh ấy nói nếu em thực sự nghiêm túc thì anh ấy sẽ xem xét cần phải làm gì. Nhưng anh ấy nghĩ thể nào cũng có chiến tranh.”
“Theo chị là sẽ có chiến tranh hả?”
“Ai biết được. Anh ấy nghĩ chờ thêm chút nữa thì hơn.”
“Có lẽ anh Teinosuke nói đúng. Nhưng cô Tamaki sẽ sang Pháp, cô ấy nói sẽ cho em đi cùng.”
Sachiko đang nhận định rằng vấn đề sẽ được giải quyết nếu Taeko giữ khoảng cách với Itakura và cả Okubata, một trong các phương án sẽ là gửi Taeko ra nước ngoài. Tình hình Châu Âu hiện đang biến động khó lường, chị lấn cấn vì một là gửi em gái đi một mình, hai là chắc chắn nhà chính sẽ không bao giờ chấp thuận. Nếu có cô Tamaki đi kèm, có lẽ mọi việc sẽ sáng sủa hơn.
Taeko nói cô Tamaki không định ở lâu. Lần cuối cô ở Paris đã lâu lắm rồi, và ngay lúc cô có ý định đi để cập nhật xu hướng thời trang mới nhất thì cơn lũ lại xảy đến, khiến cô cần chú tâm phục dựng trường học. Cô định tận dụng thời điểm gián đoạn này để sang đó chừng sáu tháng. Theo cô Tamaki, Taeko học ở Pháp chừng một, hai năm được thì tốt, nhưng nếu Taeko sợ phải lủi thủi một mình thì cả hai về cùng nhau một đợt cũng được. Ở đó sáu tháng thôi cũng không hại gì. Cô Tamaki sẽ sắp xếp để Taeko có thể trở về với danh hiệu hoành tráng nào đó. Chiến tranh chắc gì nổ ra ngay - cô Tamaki tính đi vào tháng Giêng rồi trở về tháng Bảy hay tháng Tám, nhưng ngộ nhỡ đánh nhau thật thì cứ để con tạo xoay vần. Người này sẽ làm chỗ dựa của người kia, vì cô Tamaki có bạn ở cả Đức và Anh nên họ luôn luôn có thể tìm được nơi lánh nạn. Taeko bảo, cơ hội không dễ đến lần hai đâu. Cô đã chuẩn bị để đương đầu với chút hiểm nguy rồi.
“Với lại còn bạn trông chừng Itakura nên cậu Kei đã quyết định để em đi cũng được.”
“Chị cũng nghĩ thế. Nhưng vẫn phải nói chuyện với anh Teinosuke đã."
“Để xem chị có xúi anh ấy đối đầu với đằng Tokyo không nào.” “Chẳng có gì phải vội đúng không, nếu mãi tháng Giêng cô Tamaki mới đi?”
“Nhưng càng sớm càng tốt chị ạ. Bao giờ anh Teinosuke lại lên Tokyo đấy?”
“Trước khi hết năm anh ấy còn lên đó thêm hai, ba lần nữa thì phải. Út phải chịu khó học tiếng Pháp đấy nhé.”