Bà Stolz, Fritz và Rosemarie đang sửa soạn đi Manila trên chuyến tàu mang tên Tổng thống Coolidge, dong buồm ngày 15. Rosemarie sốt ruột vì chuyến đi Tokyo của Etsuko quá lâu nên cứ bám riết Taeko và các cô giúp việc mỗi ngày. “Bạn ấy chưa về ạ? Sao lại chưa về ạ?” Rồi khi Etsuko đã về thì Rosemarie lại ngóng giờ tan học mỗi ngày. Etsuko sẽ ném sách vở qua một bên, chạy ngay ra hàng rào.
“Rumi, k omm! 13 ” Rosemarie sẽ trèo qua hàng rào, và hai cô bé nhảy dây chân trần trên bãi cỏ. Thỉnh thoảng Fritz, thậm chí cả Sachiko và Taeko cũng tham gia.
“Ein, zwei, drei, vier 14 .” Etsuko có thể đếm bằng tiếng Đức đến hai mươi hoặc ba mươi, con bé cũng có những từ yêu thích: “Schnell! Schnell! Bitte, Rumi. Noch nicht. 15 "
Một hôm, giọng Rumi vang vọng qua những tán cây rậm rạp bên hàng rào: “Etsuko bảo trọng nhé!”
“ Auf Wiedersehen , Rumi. Đến Hamburg nhớ viết thư cho tớ.”
“Cậu cũng viết nha.”
“Tớ sẽ viết mà. Hứa đó. Gửi lời chào anh Peter nhé!”
"Etsuko!"
"Rumi! Fritz!"
Fritz và Rosemarie chợt đồng thanh hát quốc ca Đức. Sachiko đi ra ngoài xem có chuyện gì. Hai em bé người Đức đang vắt vẻo trên cây tiêu huyền, vẫy khăn tay với Etsuko và con bé vẫy lại. Bọn trẻ rõ ràng đang diễn cảnh chia tay.
“Rumi! Fritz!” Sachiko cũng chạy ra và bắt đầu vẫy khăn tay của mình.
“ Auf Wiedersehen nhé mẹ Etsuko."
“ Auf Wiedersehen . Các bé bảo trọng. Sau này nhớ về Nhật chơi nghe.”
“Etsuko và mẹ, mọi người nhớ sang Đức ạ!”
“Ừ, ừ, cô hứa. Khi nào Etsuko đủ lớn nhé. Bé Rumi bảo trọng.” Mắt Sachiko nhòe đi vì trò chơi ngốc nghếch của bọn trẻ.
Gia đình Stolz rất nghiêm khắc với con cái, bên kia hàng rào lúc nào cũng vang lên tiếng gọi “Rumi” nếu cô bé đi chơi quá lâu, nhưng bà Stolz hiểu được những ngày cuối cùng có ý nghĩa như thế nào với hai đứa trẻ. Không bị mẹ gọi về như trước, Rumi chơi với Etsuko đến tối, hai bé xếp những con búp bê đầy phòng khách, thay quần áo cho chúng và rốt cuộc còn bắt cả mèo Bell để mặc quần áo cho nó nữa. Khi thay phiên nhau chơi piano, Rosemarie nói: “ Làm thêm đi , Etsuko!”
Ý cô bé là “Chơi một bài nữa đi, Etsuko.”
Ông Stolz rời đi quá đột ngột, chỉ còn bà Stolz ở lại gói ghém tư trang và chốt cửa nẻo. Mỗi ngày Sachiko đều thấy bà đang cặm cụi. Từ ban công tầng hai nhìn xuống phía sau nhà Stolz, dù vô tình hay hữu ý thăm dò thì Sachiko đều thấy hoạt cảnh bà Stolz và các cô giúp việc tất bật thế nào. Chị thường phục lăn trước những món đồ làm bếp được sắp xếp theo kích cỡ quanh bếp lò và bàn chế biến lúc nào cũng bóng loáng, sáng choang như binh khí trong kho. Những việc dọn dẹp, giặt giũ, nấu nướng luôn luôn thực hiện theo giờ giấc, đến mức nhà Makioka chỉ cần liếc sang nhà hàng xóm là biết bây giờ là mấy giờ.
Có một chuyện từng xảy ra liên quan tới hai cô giúp việc trẻ người Nhật làm cho nhà Stolz trước hai cô hiện nay. Với Sachiko, hai cô gái có vẻ như là mẫu mực của sự siêng năng nhưng bà Stolz thì không đồng tình. Thỉnh thoảng các cô lại than thở với mấy cô giúp việc của Sachiko là bà Stolz khó tính quá. Quyết tâm lấy mình làm gương cho người giúp việc không được phí hoài một giây phút nào, bà Stolz làm xong việc gì là liền tay làm việc khác. Các cô công nhận tiền lương ở đây hậu hĩnh hơn gia đình người Nhật và còn học thêm được nhiều điều bổ ích, nhưng cả ngày các cô phải luôn tay làm không kịp thở. Bà Stolz là một người nội trợ đáng nể nhưng chẳng dễ làm việc cho bà đâu.
Một buổi sáng nọ O-Aki quét vỉa hè, nhân tiện quét cả phía vỉa hè nhà Stolz. Cô nghĩ mình chỉ làm vậy để trả ơn đằng đó hay quét cả vỉa hè phía nhà Makioka. Chẳng may bà Stolz trông thấy, bèn mắng người giúp việc sa sả: cái gì thế này, sao lại để nhà người ta làm việc của nhà mình? Mấy cô giúp việc cãi lại. Chúng em đâu có trốn việc, cũng đâu có bảo O-Aki quét vỉa hè. Chỉ là cô ấy tử tế, tự nguyện làm mỗi buổi sáng nay thôi. Chúng em sẽ không để cô ấy làm nữa. Có lẽ bà Stolz không hiểu các Cô muốn nói gì, nên không sẵn sàng tha thứ. Rốt cuộc các cô bảo tốt hơn hết chúng em nên tìm việc mới. Bà Stolz quát lại là đi đâu cứ đi. Sachiko nghe 0-Aki kể định tìm cách can thiệp, nhưng các cô giúp việc cũng cương quyết lắm, họ trân trọng lòng tốt của Sachiko nhưng mong rằng chị đừng nói gì cả. Các cô ấm ức đâu phải chỉ vì mỗi việc sáng hôm ấy. Các cô đã hết lòng chăm chỉ mà bà Stolz chẳng ghi nhận tí nào, thở ra là chế các cô dốt nát. Các cô nghĩ ừ thì mình chẳng được tháo vát như bà chủ, nhưng đến khi bà Stolz thuê người giúp việc khác thì bà lại khen lấy khen để người cũ chịu khó. Nếu bà biết đường cải chính và xin lỗi, khéo họ đã cân nhắc lại. Nhưng mặt khác đây cũng là cơ hội tốt để họ ra đi. Bà Stolz chẳng buồn níu giữ, thế là hai cô giúp việc cùng cuốn gói với nhau luôn. Sau khi hai cô giúp việc mới đến, xem chừng các cô kia tức giận là có lí do. Một lần bà Stolz đã phải công nhận với Sachiko là để các cô đi là sai lầm.
Vụ việc ấy bộc lộ nhiều điều về tính nết bà Stolz, nhưng sự thực bà không quá khắt khe đến thế, bà cũng có khía cạnh dịu dàng tình cảm mà rõ nhất với Sachiko là vào thời điểm trận lụt, bà Stolz khi nghe tin có đâu một, hai người chạy nạn đuối nước được cứu đang nương náu ở một đồn cảnh sát gần đó thì đã thu vén áo và đồ lót cho họ, giục các cô giúp việc đem cho bớt kimono mùa hè không dùng đến. Mặt bà nhợt nhạt, nước mắt đầm đìa vì lo cho chồng con và cả Etsuko nữa, khi gia đình trở về an toàn vào buổi tối, bà chạy ra đón, mừng quá nói líu cả lưỡi. Sachiko vẫn có thể mường tượng cảnh bà Stolz siết chặt lấy chồng dưới cây đàn hương. Nhiệt tình ấy chẳng phải đáng ngưỡng mộ ư? Rõ ràng mọi người phụ nữ Đức đều đáng nể nhưng trong số phụ nữ Đức thì bà Stolz vẫn nổi bật. Hiếm có người nhân hậu, cao quý như thế. Nhà Makioka thật tốt phước khi có người hàng xóm như bà, mà hai gia đình lại có quá ít thời gian bên nhau. Sachiko từng nghe nói người nước ngoài giữ khoảng cách với người Nhật, song ngay từ đầu nhà Stolz đã cởi mở, khi chuyển đến họ đã tặng nhà Makioka một chiếc bánh ngọt rất đẹp, và Sachiko giờ hối hận sao mình không cởi mở như bé Etsuko. Bà Stolz biết đâu có thể chia sẻ mấy công thức nấu ăn ngon với chị.
Có những người láng giềng khác cũng tiếc nuối khi thấy gia đình Stolz ra đi, và cả những tay buôn hàng sung sướng khi có thể mua lại máy may, tủ lạnh giá hời. Bà Stolz cố gắng chỉ bán những món đồ gia dụng không cần đến cho bạn bè, người quen. Những món không bán được cho ai mới gom chung thành một lô bán cho hàng nội thất.
“Nhà không còn gì. Cứ lấy đồ trong này ăn đến khi dọn đi thôi,” bà nói, chỉ vào một cái giỏ đựng đồ cắm trại.
Biết rằng bà Stolz có ý định thêm một phòng kiểu Nhật vào ngôi nhà ở Đức, hàng xóm đã tặng bà đồ Cổ, tranh treo tường, vân vân. Sachiko tặng bà một túi xách bằng gấm bên ngoài có thêu hình chiếc xe ngựa của bà ngoại chị ngày xưa. Còn Etsuko tặng Rosemarie một tấm ảnh màu của chính mình ở buổi biểu diễn múa và bộ kimono bé mặc hôm ấy (bằng lụa hồng trang trí họa tiết những chiếc dù hoa).
Rosemarie được phép ngủ qua đêm ở nhà Ashiya với Etsuko ngày cuối cùng trước khi lên đường, và từ “ồn” không thể nào tả hết được đêm đó. Etsuko nhường Rosemarie giường của mình và mượn tràng kỉ của Yukiko. Hai bé chẳng vội ngủ ngay.
“Đến bao giờ mới thôi đây?” Teinosuke kéo chăn qua đầu hai cô bé chạy rầm rầm xuống sảnh. Cuối cùng anh bật đèn bên gối, “2 giờ sáng”. trong lúc “Không thể nào!”
“Này, em nghĩ mình có nên cho tụi nó chơi khuya thế không? Chị Stolz sẽ giận vợ chồng mình đấy.”
“Nhưng đêm cuối rồi mà. Chị ấy sao nỡ để bụng kia chứ?”
“Con ma!” Có tiếng bước chân ngoài phòng ngủ. “Bố ơi, ma tiếng Đức là gì thế?”
“Anh bảo con bé từ 'ma' tiếng Đức đi.”
“Gespenst.” Teinosuke ngạc nhiên vì mình lại nhớ ra. “Con ma tiếng là gespenst nhé.”
“Gespenst.” Etsuko thử nhắc lại. “Rumi ơi, gespenst đây này.”
“Tớ cũng làm gespenst nhá!” Trò chơi lại náo động hơn bao giờ hết.
"Con ma!"
"Gespenst!"
Hai cô bé chạy qua chạy lại và la om sòm ở tiền sảnh. Rosemarie đầu têu chạy vào phòng ngủ của Sachiko. Hai bé trùm ga giường trên đầu chạy quanh phòng rồi lại chạy xuống sảnh. “Gespenst! Con ma!” 3 giờ sáng mới lên giường nhưng bọn trẻ vẫn quá kích động không ngủ được. Và Rosemarie nhớ nhà. Bé quay về nhà mẹ, Teinosuke và Sachiko phải thay nhau dỗ Etsuko. Đến khi ngôi nhà hoàn toàn yên ắng thì đã bình minh tự lúc nào.
Etsuko cầm theo một bó hoa ra bến cảng cùng Sachiko và Taeko. Tàu khởi hành lúc 7 giờ. Chỉ có vài đứa bé đến tiễn Rosemarie và Fritz, trong số các bạn của Rosemarie chỉ có một bé gái người Đức tên Inge (Etsuko thỉnh thoảng gặp Inge ở nhà Stolz, con bé thích gọi cô bé là Ingen-mame hay “đậu que”) Nhà Stolz đã lên tàu từ sớm và gia đình Makioka lên đường sau bữa ăn tối. Khi xe taxi đi qua cửa hải quan, con tàu Tổng Thống Coolidge bất chợt sừng sững phía trên họ như một thành phố không ngủ tắm trong ánh đèn pha. Những bức tường và trần của khoang tàu nơi nhà Stolz ở có màu xanh bạc hà, giường nằm như một một luống hoa. Bà Stolz cho Rosemarie đi dẫn Etsuko tham quan tàu. Nhưng vì chỉ có mười lăm phút nên Etsuko về sau chẳng nhớ gì mấy ngoại trừ việc mọi thứ trên tàu đều nguy nga tráng lệ và bé đã lên xuống bao nhiêu là cầu thang. Bé quay về tìm mẹ thì thấy mẹ và bà Stolz đang khóc. Một lúc sau, tiếng cồng thông báo vang lên.
“Đẹp quá, cứ như một trung tâm thương mại di động.” Taeko mặc chiếc áo cánh mùa hè mỏng manh, đang run rẩy trong gió thu thổi từ bến cảng. Trong một lúc họ không thể phân biệt được đâu là bà Stolz và bọn trẻ đứng trên boong, và đến khi không nhìn được ai với ai nữa họ vẫn còn nghe giọng nói cao vút và rõ ràng của Rosemarie gọi: “Etsuko! Etsuko!"