Mộng Phù Kiều

Lượt đọc: 1225 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
2.

2.

Tôi không biết gì về người vợ trước của chàng, người mà chàng đã nhanh chóng ly hôn. Còn Tiểu thư Oichi thì nổi danh vì sắc đẹp từ trước khi lấy chàng.

Hôn lễ lần này thì vô cùng hạnh phúc. Con cái hầu như ra đời năm một. Vào hồi tôi mới đến lâu đài thì họ đã có đâu chừng hai ba con.

Con gái đầu lòng tên gọi là Ochacha mới là một cô bé dễ thương, ai biết sau này trở thành Phu nhân Yodo, được thái chính đại thần Hide sủng ái kia chứ? Thật là khó thấy trước tương lai thế nào.

Nhưng ngay hồi đó, thiên hạ vẫn kháo nhau rằng Ochacha rất đẹp, giống mẹ như đúc ở chiếc miệng và đôi mắt, ở dáng mũi thanh tú và ở các đường nét khác. Tuy mù, tôi vẫn cảm nhận được sự tương tự ấy phần nào.

Làm sao mà một hạ dân như tôi lại có được diễm phúc phụng sự các tiểu thư quyền quý đó? À, vâng, tôi chưa kịp kể rằng thoạt tiên công việc của tôi là đấm bóp cho các samurai. Khi nào buồn chán, họ liền gọi: “Đến đây, chơi đàn samisen đi nào!” Lời đồn là tôi biết ca và tấu các bài dân ca mới nhất hẳn đã làm cho các tiểu thư chú ý.

Một hôm, có một người hầu do họ phái đến đòi gặp gia nhân có tài ca diễn.

Sau đó, tôi thường được các tiểu thư gọi đến hầu đàn nhiều lần. Khởi sự là thế. Tất nhiên là một lâu đài rộng lớn cỡ ấy có đủ loại người phục vụ ngoài các samurai.

Chà, họ có cả một đám hát, chẳng cần gì đến tôi giúp họ giải trí. Nhưng đối với giới quyền quý cao sang thì các bài dân ca là một cái gì mới lạ khác thường. Hơn nữa, vào thời đó, cây đàn samisen ba dây chưa phổ biến như bây giờ mà chỉ mới được một số người hiếu kỳ tập luyện. Chắc hẳn cung điệu là lạ của nó đã lôi cuốn họ.

Thật tình là tôi chưa được dạy một bài học nào về đàn samisen trong đời. Tôi luôn luôn yêu thích âm nhạc. Vừa nghe điệu nào mới là tôi bắt lấy mà ca hát và tấu lên theo, tự nhiên như thở khí trời. Tôi khởi sự chơi samisen theo lối đó, chỉ để giải trí, và chẳng bao lâu tôi đã có được một trình độ đáng kể.

Tất nhiên tôi chỉ là một tài tử, chẳng đáng chơi trước một đám đông khán giả. Vậy mà, có lẽ do sự ngượng nghịu của tôi có vẻ hấp dẫn, các cuộc trình tấu của tôi được hoan nghênh nồng nhiệt. Hễ khi nào hầu đàn cho các tiểu thư, tôi đều được ban thưởng các món quà tuyệt diệu.

Bấy giờ là thời mà cả xứ sở mắc họa binh đao, lúc nào cũng xảy ra một chiến trận đâu đó. Nhưng cũng có một mặt hay ho thú vị; khi mà các chúa bận chinh chiến, các tiểu thư chẳng biết làm gì ngoài việc chơi đàn Koto tiêu khiển. Và vào thời bị vây hãm, vẫn thường có các đám người huyên náo vui nhộn đi quanh lâu đài để gây hào hứng. Chẳng phải lúc nào cũng tệ như người thời nay tưởng đâu.

Nhã thú của Phu nhân Oichi là đàn Koto mà nàng chơi rất khá. Có hôm nàng đang chơi, tôi cầm lấy cây samisen và họa theo bất kỳ cung điệu nào nàng chọn. Nàng có vẻ hân hoan, bảo rằng tôi điêu luyện. Kể từ đó, tôi phục vụ cho các tiểu thư.

Bé Ochacha cũng gọi tôi, muốn tôi chơi đùa với bé luôn luôn. Bằng giọng trẻ con, cứ đòi: “Hát bài quả bầu đi!”.

Vâng, giờ đây tôi vẫn còn nhớ bài ca ấy:

Dưới mái hiên nhà

Dây bầu ta đó

Tha hồ ra hoa

Đu mình trong gió.

Tôi còn thuộc nhiều bài ca khác nữa, nhưng nếu còn nhớ điệu thì cũng quên mất lời. Chà, tuổi tác là thế!

« Lùi
Tiến »