Mộng Phù Kiều

Lượt đọc: 1226 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
3.

3.

Trong khi đó Sứ quân Nobu và Chúa Naga lần lần trở nên bất hòa đến nỗi đôi bên lâm chiến.

Chuyện ấy xảy ra năm nào nhỉ? Phải chiến cuộc Anegawa năm 1570, năm đầu thời Genki không? Hẳn một bậc học thức như ông biết rõ hơn tôi nhiều.

Đại khái, tôi phục vụ chưa bao lâu thì xích mích xảy ra. Lý do là Sứ quân Nobu, không cho chủ tôi biết, ngang nhiên xâm chiếm lãnh quốc của Chúa đại danh Asakura ở Echizen.

Từ thời ông nội của Naga gầy dựng sự nghiệp, nhà Asakura luôn hỗ trợ, thế nên dòng Asai mang ơn nghĩa nặng. Điều đó khiến cho chủ tôi khi liên minh bằng hôn ước với nhà Oda đã khéo léo buộc Nobu cam kết rằng ông ta sẽ không bao giờ đụng chạm đến lãnh quốc Echizen.

Người đầu tiên nổi cơn cuồng nộ là lão đại danh Hisa. Ngài kêu lên: “Thật không tin được tên đểu Nobunaga ấy! Chưa đầy ba năm, hắn đã xem tờ cam kết như giấy vụn mà tiến quân vào Echizen. Quân trâng tráo đê tiện!”

Và ngài đến phủ đường Naga triệu tập mọi người, không sót một samurai nào. Ngài tuyên bố nảy lửa:

- Nobu sắp chinh phục Echizen và tấn công lâu đài của chúng ta! Chúng ta phải hợp với Asakura mà nghiền nát hắn ta trong khi Echizen vẫn còn an toàn.

Nhưng hồi lâu, Chúa Naga và các tùy tướng vẫn im lặng. Dù Nobu sai lầm khi bội ước nhưng sự tình là Chúa Asakura đã lợi dụng cam kết mà quay ra coi thường nhà Oda. Tệ hơn cả là y đã từ chối những lời Nobu mời mọc thảo luận chính sự ở kinh đô. Mà điều đó có khác nào xúc phạm cả Thiên hoàng.

Chính vì thế mà các tùy tướng đề nghị đứng ngoài vòng, chỉ gởi một lực lượng tượng trưng chừng ngàn người tới Echizen giúp Asakura trong khi vẫn cố giữ hòa khí với nhà Oda.

Điều đó càng làm cho Hisa giận dữ hơn trước. Ngài hét lên:

- Bọn hèn nhát các ngươi nói gì vậy? Dù cho Nobu có là quỷ sống đi nữa, làm sao mà ta lại bỏ rơi nhà Asakura trong cơn hoạn nạn? Các người quên mọi điều ơn nghĩa với họ từ thời phụ thân ta rồi sao? Các người tự làm ô danh chiến sĩ của mình mà mang xấu hổ đến cho gia tộc Asai! Nếu ta phải đơn độc đi nữa, ta cũng không hành động như một tên vô lại vô ơn như thế!

Và ngài hung hãn nhìn mọi người trong hội nghị.

Các tùy tướng lão thành vây quanh ngài cố khuyên giải. Họ xin ngài suy nghĩ vấn đề này cho thận trọng không nên quá vội vàng. Nhưng ngài chỉ nghiến răng tức tối, toàn thân run rẩy mà bảo:

- Tất cả các người đều cho rằng ta là chướng ngại và muốn ta mổ bụng tự sát.

Hầu hết mọi người đều dễ xúc động trước vấn đề danh dự nên cũng chẳng có chi lạ. Nhưng từ lâu ngài đã có ấn tượng rằng các tùy tướng cho là ngài điên rồ, và ngài vẫn ác cảm việc Naga lấy Tiểu thư Oichi, khinh bỏ người vợ mà chính ngài đã tốn công sắp đặt cho chàng.

Ngài muốn để cho Naga hiểu biết ít nhiều về cảm giác của mình; ngài như muốn nói: “Ngươi thấy đấy, ngươi lâm vào tình thế này là bởi vì đã bất tuân cha ngươi. Đã đến nước này, tại sao lại cứ phải lịch sự với tên Nobu gian trá đó? Có vẻ như ngươi nuốt nhục ngậm hờn vì ngươi quá yêu vợ, đến nỗi không thể nào giương cung chống lại Oda!”.

Chúa Naga im lặng lắng nghe cuộc tranh luận giữa cha và các tùy tướng, thở dài, rồi quyết định:

- Cha ta đúng đấy. Dù ta là em rể của Nobu thì cũng không thể quên mối ơn nghĩa lâu dài với nhà Asakura được. Ngày mai, ta sẽ gởi sứ giả tới Nobu để trả lại y tờ cam kết. Y có thể tự phụ có sức mạnh hổ lang, nhưng nếu ta hợp lực với bên Echizen trong trận đánh quyết tử thì chắc chắn sẽ hạ được y!

Và thế là mọi người đồng ý.

« Lùi
Tiến »