4.
Nhưng sau đó, hễ có cuộc hội nghị nào về chiến tranh thì Naga và cha đều bất đồng ý kiến và rất khó hòa thuận với nhau.
Dù Naga là một tướng lĩnh lỗi lạc, can trường, táo bạo, chàng vẫn thấy rằng khi đã đối địch với Nobu là tay thao lược thì thận trọng quả cũng chẳng ăn thua gì. Tốt hơn hết là cứ nắm lấy thế công mà buộc y vào trận.
Nhưng cha chàng lại có khuynh hướng thủ thế của người già, và thật tình đã chuốc lấy tai họa.
Khi Nobu rút khỏi Echizen về Kyoto, Chúa Naga đã nghĩ ra chiến lược này: “Tôi định hợp lực với Asakura kéo quân vào Mino và tấn công lâu đài của Nobu ở Gifu. Y sẽ vội vàng quay về, nhưng sẽ gặp khó khăn khi qua miền nam Sasaki của vùng hồ. Trong khi đó, tôi từ Gifu trở lại mai phục giữa đường mà lấy đầu y”. Và chàng gởi sứ giả trao kế hoạch này cho bên Asakura.
Nhưng họ không sẵn lòng hành động. Không ai thích kế hoạch của chàng, nhất là Chúa Asakura. Họ nói rằng kéo quân đến tận Mino là nguy hiểm, sẽ lọt vào giữa kẻ thù phía trước và phía sau.
Phúc thư của họ viết: “Chúng tôi cho rằng tốt hơn hết là chờ đợi Nobu tiến về lâu đài Odani mà sớm muộn gì y cũng thực hiện. Rồi chúng tôi sẽ huy động lực lượng toàn thể lãnh quốc chúng tôi mà hỗ trợ ngài!”.
Và cứ thế, rủi thay, chiến lược của Naga không bao giờ được đón nhận.
Dường như khi nghe lời phúc đáp ấy, Chúa Naga trở nên trầm ngâm: “Thì ra Asakura cũng e dè! Giờ thì ta biết hắn ra sao rồi. Với thứ gà mờ đó thì mong gì đánh bại được người quyền biến như Nobu. Số phận chúng ta coi như đóng dấu rồi. Ta đã nghe theo lời cha, và giờ đây có một đồng minh vô giá trị”.
Từ đó chàng cứ mang mối ám ảnh rằng cả chàng lẫn gia đình sẽ không còn sống sót bao lâu nữa.
Sau đấy xảy ra các chiến trận khác, và rồi có những cuộc thương thuyết hòa bình.
Nhưng cuộc hưu chiến lại tan vỡ và đất đai Asai cứ bị lực lượng Oda thôn tính dần dần một cách chắc chắn.
Vị tướng dũng cảm của chúng tôi thật không lầm, lời khuyến dụ của chàng đáng nhớ biết bao.
Chỉ trong vòng vài năm, tất cả đồn lũy của chúng tôi mất hết. Chỉ còn lại lâu đài Odani đứng một mình trần trụi bơ vơ và kẻ thù đã đến tận chân tường.