Mộng Phù Kiều

Lượt đọc: 1228 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
5.

5.

Một lực lượng công đồn hơn sáu vạn kỵ binh vây hãm lâu đài kín như một con rắn quấn siết.

Đích thân Sứ quân Nobu làm thống lĩnh, có anh hùng nổi danh Katsuie phò trợ. Chúa Hide bấy giờ là phó thống lĩnh cho xây một pháo đài nhỏ trên quả đồi chỉ cách lâu đài chúng tôi nghìn thước mà giám sát chúng tôi chặt chẽ.

Trong số bộ tướng nhà Asai cũng có các chiến sĩ lỗi lạc nhưng cả những người tin cậy đứng trước cái chết cũng đâm ra thay lòng đổi dạ và lần lượt trốn sang hàng phục Oda khiến cho càng ngày sức mạnh chúng tôi càng sút giảm.

Ban đầu chúng tôi còn giữ được nhuệ khí, và lâu đài Odani còn đông đảo hơn cả thường lệ với các phụ nữ và trẻ em ở làm con tin, với các samurai từ đồn lũy thoát trận chạy về.

Ngày đêm chúng tôi đua lòng can đảm bằng cách hát những bài ca đại loại như:

Đau buồn sẽ qua mau

Chỉ khi nào hồn ta thức giấc

Mới hay hạnh phúc là mơ.

Nhưng chẳng bao lâu thì có hai gia thần Asai chỉ huy vòng thành giữa (giữa thành ngoài của Hisa và vòng trong của Naga) mật ước với tướng Hide đưa quân thù vào trong vòng cai quản của họ giữa lâu đài mênh mông.

Hốt nhiên, tất cả những người đang bảo vệ lâu đài đều mất tinh thần.

Bấy giờ Nobu phái sứ giả đến nói rằng mối bất hòa của ông đối với chúng tôi xảy ra là do Asakura. Giờ đã hạ sát hắn và chinh phục xong Echizen, ông không thù gì với chúng tôi hết và chắc chắn chúng tôi cũng không còn nghĩa vụ nào khác đối với Asakura. Nếu chúng tôi chịu rời bỏ lâu đài đến chỗ khác thì vì tình thân giữa hai gia đình, ông sẽ hoàn toàn mãn nguyện. Và nếu chúng tôi đi theo lá cờ của nhà Oda và trung thành thì ông sẽ ban cấp cho vùng đất Yamato. Đó là một sứ điệp rất lịch sự.

Ở lâu đài, một số người hân hoan nói rằng mọi điều sẽ diễn ra êm thắm đúng thôi, nhưng có người lại bảo: “Không đâu, làm sao mà tin được – có thể ông ta chỉ muốn cứu em gái và buộc chủ tướng ta tự sát”.

Có đủ thứ ý kiến về chuyện ấy nhưng khi Naga cuối cùng chịu tiếp sứ giả thì chàng đã từ chối ngay. Chàng rất biết ơn lòng độ lượng của Sứ quân Nobu, chàng nói, nhưng đã thất cơ lỡ vận rồi, chàng không thiết sống nữa, chỉ muốn chết danh dự trên chiến trường.

Nobu gửi sứ giả khác để trấn an Naga vì ông có vẻ không tin câu trả lời ấy là thành thật. Ông thuyết phục chàng chớ tìm cái chết giữa chiến trường mà hãy lặng lẽ rút khỏi lâu đài, chắc chắn sẽ được đối xử tử tế.

Naga không muốn nghe, bảo rằng chàng đã nhất quyết thế rồi.

« Lùi
Tiến »