Mộng Phù Kiều

Lượt đọc: 1229 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
6.

6.

Vì thế, vào buổi tối ngày hai mươi sáu tháng Chín năm 1573, Chúa Naga chịu lễ nhận pháp danh làm tên gọi sau khi chết. Chàng cho khắc pháp danh ấy trên một tấm bia.

Sau đó, vào những giờ tinh mơ ngày hai mươi bảy, Chúa Naga họp tất cả samurai đang bị vây khốn với chàng và sửa soạn tổ chức nghi lễ cuối cùng của đời chàng, do sư trưởng Yuzan ở Bồ đề tự chủ trì.

Ngồi cạnh tấm bia mộ của mình, chàng yêu cầu các tùy tướng đốt hương và cầu nguyện cho linh hồn chàng. Tất nhiên là họ không muốn làm thế, nhưng chàng khẩn thiết đến nỗi họ phải hoàn thành cuộc lễ.

Sau đó, phiến đá được bí mật đem ra ngoài thành và thả xuống đáy hồ Biwa, cách đảo Chikubu ngàn thước về phía đông.

Mọi người ở lâu đài đều biết chuyện này và quyết tâm chiến đấu đến cùng.

Phu nhân Oichi đã hạ sinh một ấu chúa vào tháng Sáu năm ấy và đã nằm cữ hơn một tháng rồi. Tôi hầu hạ nàng liên tục, khi thì đấm bóp lưng hay vai nàng, khi thì tán chuyện cho nàng được vui.

À, dù Chúa Naga là một dũng tướng, nhưng chàng lại rất tế nhị và đôn hậu. Suốt ngày vào sinh ra tử trong chiến đấu với quân thù, nhưng khi quay về nội thất, chàng vui vẻ uống rượu sake và đủ cách làm vui lòng vợ. Chàng đùa cả với các tỳ nữ và với tôi, như thể chàng hoàn toàn quên hết trăm ngàn kẻ thù đang vây hãm lâu đài.

Dĩ nhiên, ngay cả những người thân tín của gia đình một vị chúa vĩ đại cũng khó mà biết rõ họ cảm nghĩ gì về nhau. Nhưng tôi thấy dường như phu nhân đau nỗi đau bị cấu xé giữa một bên là anh, một bên là chồng. Còn Chúa Naga thì hối tiếc cho nàng và cố hết sức làm cho nàng vui để quên cảm giác hổ nhục.

Có lần, trong khi tôi đang hầu hạ họ, Chúa Naga bảo tôi:

- Đừng chơi samisen nữa, uống rượu thì phải có trò gì sống động hơn kia? Thử “điệu múa giặt áo” xem?

Chiều ý, tôi múa điệu múa vụng về và hát:

Dịu dàng mười sáu

Ra sào lấy áo

Yêu biết bao nhiêu

Bàn tay huyền ảo

Yêu biết bao nhiêu

Nhưng mà

Lưng ong nàng đấy

Tay anh ôm lấy

Đáng yêu hơn nhiều!

Đó là một điệu múa hài hước do tôi bịa ra. Những dáng điệu quàng xiên khi tôi hình dung cho mọi người thấy “lưng ong nàng đấy, tay anh ôm lấy” làm mọi người cười muốn đứt hơi.

Khi nghe giọng cười của Phu nhân Oichi giữa trận vui đùa ồn ào này, tôi hân hoan nghĩ rằng nàng có vẻ tươi tỉnh hơn đôi chút. Tôi cảm thấy như được ban thưởng xiết bao trọng hậu.

Song, tôi buồn rầu nhận thấy càng ngày tôi càng chẳng nghe được gì ngoài một tiếng cười mong manh yếu ớt ở nàng dù tôi có trổ tài gì đi nữa.

Chẳng bao lâu, ngay cả điều đó cũng hiếm nốt.

« Lùi
Tiến »