Mộng Phù Kiều

Lượt đọc: 1230 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
7.

7.

Một hôm phu nhân than thở là vai nàng cứng đờ, vì thế tôi ngồi sau lưng nàng khởi sự đấm bóp. Nàng chống tay ngồi trên giường. Tôi cứ tưởng nàng đang thiếp ngủ.

Nhưng không phải thế vì thỉnh thoảng tôi nghe nàng thở dài. Trước đây, trong khi đấm bóp tôi thường trò chuyện với nàng, nhưng bây giờ nàng không nói gì cả vì thế tôi lặng lẽ làm việc, dù cảm giác câu thúc ấy tôi thấy thực khó mà chịu nổi.

Dĩ nhiên, người mù phát triển một trực giác bén nhạy. Và tôi càng đặc biệt nhạy cảm với tâm trạng của nàng, bởi lẽ tôi có bổn phận hầu hạ nàng đêm ngày.

Tôi biết thân thể nàng rõ đến nỗi ngay cả những phần tinh tế nhất dường như cũng truyền cảm qua các đầu ngón tay tôi. Vì thế, khi tôi im lặng đấm bóp nàng, những ý nghĩ đau buồn chất đầy tâm hồn tôi.

Dạo đó, Phu nhân Oichi đã quá tuổi hai mươi và đã năm con. Tuy vậy, nàng vẫn là một giai nhân và sống một đời kín cổng cao tường, một cuộc sống lánh xa nắng gió khiến cho làn da êm dịu cực độ. Làn da ấy dưới ngón tay tôi, xin mạn phép kể ra, không giống bất kỳ làn da phụ nữ nào mà tôi từng được biết.

Nàng mới lâm bồn lần thứ năm và không còn đầy đặn như thường lệ, nhưng dù có phần hao gầy, nàng càng làm tôi ngạc nhiên vì vẻ hoàn mỹ của tấm thân ngà ngọc.

Tôi đã suốt đời hành nghề này, tôi đã đấm bóp vô số phụ nữ, nhưng chưa bao giờ, kể cả đêm nay, tôi chạm vào thân thể mềm mại hơn, yêu kiều hơn. Vẻ mịn màng tao nhã của làn da ấy, vẻ tươi mát như hoa của tứ chi thon thả ấy đúng là những gì ta cảm thấy khi nghe nói “làn da của sương mai”.

Tóc nàng, đã rụng bớt nhiều từ khi ở cữ, vẫn còn tuôn chảy phong nhiêu xuống tận gót chân. Nó dày đến nỗi hầu như nặng trĩu nhưng hoàn hảo từng sợi một như từng sợi tơ. Nó phủ kín lưng nàng mù mịt đến nỗi đấm bóp vai nàng rất khó.

Nhưng chuyện gì sẽ xảy ra cho tiểu thư quyền quý này nếu lâu đài sụp đổ? Làn da sương mai, mái tóc nhung dài và vóc thân thon dịu này, sẽ tan trong khói lửa cùng với những lầu tháp lâu đài?

Dù mạng người có ra chi trong thời chiến, những lẽ nào tàn sát một tiểu thư mong manh kiều diễm đến thế? Có lẽ chính Sứ quân Nobu ngay lúc này đang tìm cách cứu em gái mình.

Ồ, một người như tôi chỉ hoài công lo hão. Nhưng số phận đã đưa tôi đến hầu hạ nàng, sự mù lòa đã làm cho tôi được phép sờ vào một tiểu thư tuyệt thế, đấm bóp nàng sớm tối. Và riêng công việc ấy đủ làm đời sống trở nên đáng quý vô cùng.

Giờ đây, khi tôi tự hỏi mình còn phụng sự nàng bao lâu nữa, tương lai có vẻ đen tối. Lập tức ngực tôi phập phồng đau khổ.

Thế rồi Phu nhân Oichi lại thở dài, và gọi tên tôi. Mọi người trong lâu đài gọi tôi bằng nhiều biệt danh khác nhau, hoặc chỉ gọi “Này anh!” nhưng nàng quyết định rằng tôi cần có một tên thích hợp cho riêng mình và đặt cho tôi cái tên Yaichi. Nàng nhắc lại:

- Yaichi, sao thế?

Tôi bối rối, rồi ấp úng mấy lời không rõ. Vì vậy, nàng nói:

- Bữa nay hình như anh mất hết sức lực – xoa mạnh hơn nữa đi nào.

- Tôi xin lỗi, thưa bà.

Không biết có phải những ưu phiền vô vọng đã làm bàn tay tôi đờ đẫn. Tôi bắt đầu đấm bóp mạnh mẽ hơn, nhanh nhẹn hơn. Nhưng hôm đó vai nàng đặc biệt cứng đơ. Khó mà làm tan biến trạng thái căng thẳng đã làm cho bắp thịt ở gáy nàng co thắt nhọc nhằn.

Ôi, tôi thầm nhủ, hẳn tiểu thư bị giày vò ghê gớm lắm. Hẳn nàng đã chịu đựng mối lo âu kinh khiếp và mất ngủ mất bao đêm. Lòng tôi dâng lên mối đồng cảm vô hạn đối với nàng.

Ngay lúc đó, nàng lại hỏi:

- Yaichi, anh định ở lại lâu đài bao lâu nữa?

Tôi đáp:

- Ước muốn của tôi là phụng sự lệnh bà mãi mãi. Tôi biết mình vụng về và chẳng làm gì ích lợi cho bà, nhưng tôi rất biết ơn nếu lệnh bà thương xót mà cho tôi ở lại.

Nàng nói:

- Thế ư?

Lộ vẻ buồn rầu, nàng im lặng trong chốc lát.

- Dù thế, như anh đã biết, các người đàn ông của ta đã chuồn khỏi lâu đài, chẳng còn mấy ai ở lại bây giờ. Ngay cả các võ sĩ còn bỏ chủ tướng trốn đi, thế thì ai không là samurai cần gì giữ lễ? Hơn nữa anh có nhìn thấy gì đâu, nếu ở lại quá muộn e rằng sẽ tổn thương!

Tôi đáp:

- Lệnh bà lo cho tôi thật vô cùng nhân hậu. Nhưng có những kẻ thích bỏ lâu đài và có những người thích ở lại. Có lẽ tôi có thể bỏ đi trong bóng tối nếu tôi còn nhìn thấy, chứ giữa vòng lâu đài này, nếu lệnh bà đuổi đi, tôi cũng không có đường trốn thoát. Tôi biết mình chỉ là một nô bộc mù lòa vô giá trị. Nhưng tôi không muốn mình lọt vào tay kẻ thù.

Phu nhân Oichi không đáp. Dường như nàng đang lau một giọt lệ vừa ứa ra. Tôi nghe tiếng khăn giấy sột soạt khi nàng lấy ra từ ngực nàng.

Mối bận tâm sâu xa nhất của tôi không phải là chính tôi mà là nàng. Nàng sẽ làm gì? Trong thâm tâm, tôi vô cùng lo lắng không biết nàng sẽ ở lại với chồng đến cùng không. Hay biết đâu vì thương năm đứa con, nàng có thể có ý định nào khác.

« Lùi
Tiến »