9.
Thế rồi sáng hôm sau, ngày hai mươi tám, vào khoảng mười giờ, sứ giả của Nobu đến lần thứ ba hỏi xem Naga có chịu suy xét lại mà quy phục không.
Chúa Naga trả lời:
- Ta không quên các thiện ý của Sứ quân Nobu, nhưng ta đã quyết định tự sát trong lâu đài này. Tuy nhiên, vì vợ và các con gái của ta còn là quyến thuộc của sứ quân, ta muốn gởi họ đến ngài ngay. Ta rất biết ơn nếu ngài độ lượng tha chết cho họ và bảo bọc họ từ đây.
Sau khi đưa sứ giả ra về với lời yêu cầu lịch sự ấy, dường như chàng lại bàn cãi với Phu nhân Oichi rất lâu.
Dĩ nhiên, hai người đã sống với nhau hạnh phúc đến nỗi chàng chẳng có gì phải bực mình khi nàng muốn chết cùng. Thử nghĩ xem, cuộc sống vợ chồng của họ chưa tới sáu năm, và trong các năm ấy thế giới rối ren, thỉnh thoảng Naga phải lên kinh đô hay đóng quân ở miền nam Omi, chẳng mấy khi chàng được hưởng một ngày thư thái trọn vẹn. Có lạ gì khi phu nhân muốn chết theo chàng, để ở bên chàng mãi mãi trên một cánh sen cõi cực lạc.
Nhưng Naga có từ tâm của một chính nhân quân tử. Điềm nhiên hạ sát người vợ trẻ là điều quá sức chịu đựng đối với chàng. Chàng chỉ muốn tìm mọi cách để cứu thoát nàng. Và hẳn chàng bận tâm về tương lai của các con mình.
Đấy, dường như chàng đã hết sức thuyết phục nàng ra đi, đưa ra mọi lý lẽ chàng có thể nghĩ, đến độ cuối cùng nàng bằng lòng. Họ đồng ý là nàng sẽ về nhà cha mẹ ruột, đem các con gái theo.
Dù hai cậu con trai hãy còn nhỏ, Chúa Naga bảo rằng để họ lọt vào tay kẻ thù thì thật là nguy khốn. Vì thế, vào nửa đêm hai mươi tám bé Mampu được bí mật đưa ra khỏi lâu đài. Người hầu cận tên là Kimura đưa cậu về nhà một người bạn thân tín ở Echizen.
Cậu con út hãy còn sơ sinh, được giao phó cho đền Fukuden gần miền, bé được nhũ mẫu và hai samurai bí mật đưa đi cùng đêm đó. Sau này tôi nghe kể họ phải kéo thuyền giữa lau sậy ven bờ hồ và lẩn trốn nhiều giờ trước khi đến được ngôi đền.
Suốt đêm hai mươi tám, Phu nhân Oichi và Chúa Naga trao đổi các chén rượu Sakê vĩnh biệt mà vẫn chưa nói hết nỗi hận chia tay, trong khi đêm thu dài đã tàn. Ánh hồng ửng lên đằng đông khi phu nhân nói lời vĩnh biệt mà bước lên kiệu bên cổng lâu đài. Ba cô con gái cùng các nhũ mẫu lên mấy chiếc kiệu theo sau.
Nhóm người ấy đi giữa đám hộ vệ do samurai chỉ huy, là người của nhà Oda đã theo hầu Phu nhân Oichi từ lúc nàng Vu quy. Thêm vào đó, còn có khoảng hai mươi hay ba mươi tỳ nữ theo nàng rời Odani.
Chúa Naga ra tận bên kiệu tiễn đưa nàng. Người ta kể rằng chàng vận y phục cuối cùng: một bộ áo giáp viền đen, ngoài choàng lễ phục thêu vàng.
Khi kiệu được khiêng lên, chàng còn nói:
- Bây giờ mọi sự ở trong tay phu nhân, chúc phu nhân may mắn!
Giọng chàng rõ ràng, mạnh mẽ đầy can trường.
Dĩ nhiên, phu nhân nén lòng không khóc. Nàng đáp bằng giọng rắn rỏi:
- Tướng công chớ ưu phiền, xin bảo trọng thân danh!
Hai cô bé chưa biết gì, nằm yên trong tay các nhũ mẫu.
Nhưng còn Ochacha thì cứ quay nhìn cha mà khóc miết, không cách nào dỗ được. Chính điều ấy làm những người có mặt cảm thấy đau lòng hơn cả.
Chẳng ai ngờ rằng cả ba cô gái ấy đều có hạnh vận, sau này vươn tới những đỉnh cao. Ochacha trở thành Phu nhân Yodo, được đại thần Hide sủng ái. Ohatsu làm bà Chúa Kyogoku. Cô gái út Kogo là ai khác hơn là phu nhân của tướng quân đương thời?
Thật tình mà nói, tương lai chẳng biết đâu mà ngờ.