26.
Có một lời đồn cho rằng ngay khi Hide nghe tin hôn lễ, ông ta thề sẽ không để Katsuie về tới Echizen, và ông đã mang quân tới Nagahama định phục kích đoàn rước dâu.
Nhưng có người lại nói ông đã nghe lời can ngăn mà bỏ ý định đó.
Cũng có người bảo rằng cả câu chuyện ấy chỉ là bịa đặt.
Sự thật là, Hide gởi con nuôi là Hidekatsu tới Gifu để chúc mừng. Hidekatsu nói:
- Cha tôi tiếc rằng không đến dự được. Cha chờ khi nào Chúa Katsuie trở về Echizen, ông mong được đón tiếp ngài và uống chén rượu sakê với ngài để tỏ bày niềm vui trước chuyện mừng này.
Về phần mình, Katsuie chào đón lời mời ấy và hứa chấp nhận lòng hiếu khách của Chúa Hide.
Lúc đó, một đội quân lớn từ Echizen phi ngựa xuống đón chúng tôi. Dường như sau một cuộc thảo luận rất trang nghiêm, một sứ giả được gởi tới Hidekatsu chối từ lời mời. Đêm đó, chúng tôi vội vã lên miền bắc.
Hide có ý gì trong tâm hồn đi nữa, tôi cũng không biết.
Nhưng Phu nhân Oichi cảm thấy những gì trong chuyến đi dạo đó? Dù lễ lạc có huy hoàng đến đâu, một hôn lễ thứ hai vẫn thoáng gợn nét buồn.
Khi Phu nhân Oichi Vu quy lần đầu, lễ nghi vô cùng trọng thể. Bây giờ nàng đã là người đàn bà qua tuổi ba mươi và đã đau khổ nhiều, cùng ba cô con gái lên đường vào miền tuyết giá phương bắc.
Định mệnh thật trớ trêu, con đường chúng tôi đang đi băng qua Omi dọc theo cùng con đường mà nàng đã đi trước đây: nàng phải đi qua lâu đài Odani với tất cả kỷ niệm của nó.
Tôi nhớ rằng lần đầu nàng đến Odani là vào mùa xuân 1568. Bây giờ, hơn mười lăm năm qua, và dù vẫn còn mùa thu, các tỉnh thành phương bắc dường như đã sang đông. Ngoài ra, đây là chuyến đi vội vã về đêm, chẳng có gì vui tươi hay hào hứng. Vài tỳ nữ của nàng còn hoảng sợ vì tin đồn Hide định bắt cóc nàng trên đường.
Hơn nữa, chuyến đi hết sức khó nhọc. Ngay mùa gió lớn thổi xuống từ đỉnh Ibuki, và chúng tôi càng đi xa càng lạnh buốt. Quanh Yanagase, mưa tuyết bắt đầu rơi. Hơi thở đông giá, người và ngựa cố leo đường núi dốc.
Tôi có thể tưởng tượng được các tỳ nữ trong đoàn hẳn phải tuyệt vọng ra sao. Du hành đối với tôi là khó khăn, tôi phải khổ sở hơn người khác rất nhiều, nhưng điều làm tôi lo lắng nhất là những gì đang chờ đợi nữ chúa của tôi. Nàng phải băng đồi vượt núi dưới bầu trời mùa đông này, đi về một nơi nàng chưa bao giờ nhìn thấy.
Tôi cầu nguyện cho cuộc hôn nhân lần này của nàng sẽ hạnh phúc, nàng cùng chồng sống bên nhau trọn đời và gia đình họ mãi mãi thịnh vượng.
May thay, Chúa Katsuie là một người đàn ông tử tế dịu dàng hơn tôi tưởng. Không những chàng luôn luôn đối đãi với nàng xứng với em gái của cố chủ tướng mà chàng còn đặc biệt quý trọng nàng do sự kiện chàng chinh phục được nàng là chiến thắng một tình địch đầy quyền lực.
Ngay từ ngày đầu bước chân đến lâu đài Kitanosho của chàng, phu nhân bắt đầu trút bỏ vẻ âu sầu. Nàng trở nên nồng nàn trong hơi ấm tình yêu của chồng.
Cứ thế đời sống trôi qua vô cùng thú vị. Ngoài trời lạnh buốt mà trong các nữ phòng của lâu đài như có mùa xuân.
Các thị nữ cũng cảm thấy dễ chịu sau mười năm dài lo âu, và mừng rằng cuộc hôn nhân thật là tốt đẹp.
Nhưng đó chỉ là tạm thời.