Mộng Phù Kiều

Lượt đọc: 1266 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
27.

27.

Chưa hết năm, chiến tranh đã bắt đầu.

Thoạt tiên, Chúa Katsuie muốn hòa giải với Hide. Sau hôn lễ không lâu, chàng gởi các phái viên đến gặp ông với sứ điệp:

“Nếu chúng ta bất hòa thì điều đó sẽ xúc phạm hương hồn của cố chủ tướng chúng ta. Tôi rất mong được hòa hiếu với ngài”.

Hài lòng trước cử chỉ ấy, Chúa Hide phúc đáp bằng sự lịch thiệp cố hữu của ông:

- Tôi hoàn toàn đồng tình với ngài và vô cùng cảm động trước biểu hiện thân hữu này. Vì ngài là trọng thần của Sứ quân Nobu, làm sao tôi có thể chống lại ngài chứ? Tôi mong ngài sẽ chỉ bảo tôi những điều ngài cho là tốt đẹp nhất.

Rồi ông đãi đằng các sứ giả một cách hào phóng và tiễn họ về.

Tất cả chúng tôi – cả một người hầu thấp hèn như tôi – đều thở ra khoan khoái trước tin hai nhà hòa giải. Ai cũng cho rằng bây giờ chẳng còn gì lo buồn nữa và Phu nhân Oichi sẽ sống yên lành.

Nhưng chỉ trong vòng một tháng. Hide đưa một đoàn người mười lăm ngàn kỵ binh vào Omi và dàn một vòng vây rộng quanh lâu đài Nagahama, lâu đài mà mới đây ông ta vừa nhường cho một người con trai của Katsuie.

Người ta bảo rằng chuyện này có nguyên do. Hide đã thấy chiến lược Kitanosho. Theo lời đồn thì Katsuie chỉ muốn hòa bình tạm thời khi mà suốt mùa đông tuyết phương bắc dày đến nỗi không thể động binh được. Họ đồn rằng trong khi thông đồng với lâu đài Gifu, chàng đã thảo kế hoạch cho cuộc nam tiến về kinh đô ngay khi mùa xuân tan băng giá.

Tôi không rõ điều đó có thật hay không. Dù sao, con trai của Katsuie từ lâu đài đã bất bình chống lại cha, đã đồng tình với Hide nên giao lâu đài Nagahama cho ông ta.

Thế rồi quân của Hide tràn vào Mino như sóng triều và đổ tới lâu đài Gifu.

Tin tức cuộc xâm chiếm ấy lan đến Kitanosho dồn dập nhưng vì đang là mùa lạnh nhất trong năm và tấm chăn tuyết nặng nề bao phủ đất đai, Chúa Katsuie chỉ còn biết trừng mắt giận dữ nhìn bầu trời mùa đông mà kêu lên:

- Tên đểu mặt khỉ đó đã lừa ta! Nếu không có tuyết này, ta đã đập tan đội quân của hắn như đập trứng!

Đoạn chàng nghiến răng và đạp tuyết trong vườn thịnh nộ đến nỗi phu nhân run rẩy và các thị nữ khiếp vía.

Trong khi đó, quân của Hide đã thắng khắp Mino. Chỉ trong hai tuần lễ lâu đài Gifu bị cô lập, và người con trai thứ ba của Nobu phải quy hàng. Vì là con trai của Nobu nên y được tha. Hide chỉ giữ người mẹ già làm con tin. Hide đưa bà lão đến lâu đài Azchịu và rồi rút quân về nam giữa tiếng reo khải hoàn.

Lúc này, năm 1582 sắp kết thúc và chúng tôi đón chờ năm mới. Nhưng trời phương bắc vẫn còn lạnh buốt, chẳng có dấu hiệu gì là băng tan. Chúa Katsuie luôn luôn bực tức, hết nguyền rủa “Con khỉ xấc láo!” đến “Thứ tuyết khốn nạn!”.

Trong hoàn cảnh đó, lễ mừng năm mới chỉ là hình thức, mà nào chúng tôi có mừng lễ gì đâu.

Dường như Hide có ý định chinh phục tất cả đồng minh của chúng tôi trước mùa tuyết tan. Năm mới vừa đến chúng tôi đã nghe ông đưa đại quân khác ra trận, xâm chiếm Ise và đoạt mất các vùng đất của một vị chúa theo phía chúng tôi. Cứ thế ông đánh hết trận này đến trận khác.

Do đó, dù lãnh địa chúng tôi hãy còn yên ổn, chúng tôi biết chắc sẽ phải đương đầu với ông ta ngay khi băng tan mùa xuân.

Toàn thể lâu đài xôn xao chuẩn bị chiến tranh. Mọi người náo động.

Tôi thì vô dụng vào mấy lúc này cho nên suốt ngày thu mình bên lò sưởi, cảm thấy chán chường.

Nhưng đêm ngày tôi lo cho phu nhân. Trời ơi, nàng chẳng có lấy một dịp được trò chuyện lặng lẽ với chồng. Nếu biết hôn nhân đưa đến cơ sự này thà nàng ở lại Kiyosu.

Dĩ nhiên tôi hy vọng bên tôi chiến thắng. Nhưng liệu lâu đài có rơi vào cảnh đẫm máu và chịu chung số phận như Odani?

Tôi không phải kẻ duy nhất nghĩ thế. Các thị nữ chẳng nói gì khác khi họ cố an ủi nhau:

- Đừng sợ! Chắc chắn chúa công của chúng ta sẽ không bại trận! Lo nghĩ chuyện tương lai chẳng ích lợi gì!

« Lùi
Tiến »