Mộng Phù Kiều

Lượt đọc: 1325 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
31.

31.

Trong lâu đài, mọi người đang sửa soạn chết nên cả khi nhìn thấy vòng vây quân thù cũng chẳng ai đâm hoảng.

Đêm trước, Chúa Katsuie đã tụ tập các tùy tùng lại mà bảo:

- Tôi muốn đối đầu với kẻ thù ở đây, đánh trận cuối cùng, và rồi tự sát. Ai muốn ở lại với tôi thì mời ở lại. Nhưng một số các bạn còn có cha mẹ hay vợ con, nếu như về nhà sớm thì tốt hơn. Tôi không muốn nhìn thấy người vô tội nào đau khổ.

Vì ai ra đi cũng được, kể cả các con tin, nên các chiến sĩ nào còn ở lại lâu đài đều là những người đánh giá danh dự cao hơn đời sống dù họ khá ít ỏi. Không cần nhắc đến một samurai sáng chói như Chúa Wakasa, hãy nhớ đến đứa con một của ông là Shingoro.

Đau yếu không đi nổi, Shingoro ngồi kiệu tới lâu đài và dâng tờ tuyên thệ trên cổng lớn: “Tôi, Shingoro, mười bảy tuổi, con trai Chúa Wakasa, vì đau yếu không thể đi chiến đấu ở Yanagase. Bây giờ tôi vào lâu đài, và sẽ làm tất cả để hoàn thành nghĩa vụ của mình”.

Một thanh niên còn trẻ hơn nữa là Juzo, chỉ mới mười bốn. Bởi vì cậu đã là con rể của Toshiio, và còn quá trẻ, các tùy tòng của cậu khuyên cậu ra đi:

- Ngài không nhất thiết phải chiến đấu trong cuộc bao vây này, Chúa Toshiio sẽ thu nhận ngài. Hãy rời bỏ lâu đài mà đi tới Fuchu!

Nhưng cậu từ chối, giải thích rằng:

- Hãy nhớ cho là tôi mang ơn Chúa Katsuie rất nặng. Ông trông nom tôi từ tấm bé và còn dành cho tôi một lãnh địa lớn. Tôi cũng có thể đào thoát để lo chăm sóc mẹ tôi, nhưng sống nhờ cha vợ tôi là hèn nhát. Hơn nữa, nếu để ô danh gia đình, tôi sẽ làm tổ tiên mang nhục. Vì những điều ấy, tôi muốn ở lại lâu đài.

Và cậu chuẩn bị chết trong chiến đấu.

Lại thêm Roku muốn giữ chỗ trong lâu đài khoác áo tang. Khi được lệnh đưa em gái của Chúa Katsuie là Suemori cùng con gái nàng ra đi, ông yêu cầu giao việc ấy cho ai khác. Nhưng Chúa Katsuie nói:

- Không. Tôi muốn chính ông làm chuyện này. Đấy là cách ông bày tỏ lòng trung thành đối với tôi tốt nhất.

Và vì thế, Roku miễn cưỡng đi với hai người phụ nữ tới làng lân cận. Nhưng vào bốn giờ chiều ngày hai mươi hai, họ nhìn thấy khói cuộn lên từ tháp lâu đài; cả ba tự sát.

Đấy là bấy nhiêu điều tôi nhớ, nhưng chắc ông cũng từng nghe nói về những người ấy, vì tên họ ở trên môi mọi người thời đó.

Trên đời này có nhiều người tuyệt diệu biết bao.

« Lùi
Tiến »