Mộng Phù Kiều

Lượt đọc: 1327 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
32.

32.

Chắc ông muốn biết tôi thoát thân bằng cách nào.

Dĩ nhiên, tôi chẳng cần giả vờ là mình có góp phần phòng vệ, nhưng dù sao tôi đã ở lại. Cuộc đời tôi đã thoát chết một lần trong trận bao vây Odani; giờ đây tôi sẵn lòng chết mà không hối tiếc chi. Thật tình, tôi muốn chờ xem chuyện gì xảy ra cho Phu nhân Oichi trước khi không bận tâm gì nữa đến chuyện sống sót của mình.

Tôi có vẻ hèn nhát đấy nhưng tôi không biết nàng sẽ làm gì. Cuộc sống gia đình của nàng ở Odani kéo dài sáu năm, song vì còn trẻ, nàng bằng lòng từ biệt Naga. Có thể lần này nàng cũng ra đi, làm sao Chúa Katsuie chịu để nàng ở lại? Họ là chồng vợ, hẳn rồi, nhưng họ lấy nhau không đầy một năm. Sau khi buông tha ngay cả con tin của kẻ thù, chàng lại chịu đem em gái và cháu gái của chủ tướng mình đến cái chết sao?

Hoặc vì kiêu hãnh, chàng quyết định không để cho người vợ yêu quý lọt vào tay Hide? Nhưng chắc hẳn chàng thúc giục nàng ra đi từ lâu. Một người đàn ông như thế lẽ nào lại ích kỷ vào phút giây này?...

Tôi cứ nghĩ ngợi lan man. Đâu phải chỉ vì tôi muốn cứu cuộc đời mình. Tôi quyết định tham dự số mệnh của nữ chúa tôi.

Vào rạng sáng ngày hai mươi hai, lúc gà gáy, những kẻ tấn công bắt đầu thắt chặt vòng vây. Tôi nghe rằng họ đã phóng lửa khắp các châu quận trên đường đi, và một đám mây khói bao la phủ đầy trời, che tối cả vầng dương. Lâu đài như bị bao vây trong một biển sương mù.

Dường như dưới bóng tối ấy, lực lượng phương nam bắt đầu tiến quân lặng lẽ đến gần lâu đài. Mỗi người lính mang một khiên tre hay bất kỳ thứ gì có thể dùng làm mộc che thân.

Khi trời sáng hơn, có thể nhìn thấy họ bám vào bờ rào, bò giống như đàn kiến. Nhưng trận mưa hỏa mai liên tục từ lâu đài dội xuống tàn sát những ai đến gần. Và mỗi đợt tiến công mới đều bị đánh bật trở lại.

Những người giữ thành tỏ ra rất hùng mạnh. Xem thế, lâu đài không dễ gì thất thủ.

Tàn ngày, cả hai bên đều thu quân sau khi chịu nhiều tổn thất nặng nề.

Nhưng rạng đông hôm sau, ngày hai mươi ba, một sự yên lặng bao phủ chiến tuyến kẻ thù, chẳng nghe vang trống xuất quân. Chúng tôi nhanh chóng nhận ra điều này. Còn đang ngạc nhiên thì có năm sáu lính kỵ xuất hiện trước hào, kêu lớn:

- Chúng tôi rất tiếc phải báo cho các vị biết rằng đêm qua chúng tôi đã bắt giữ con trai của Chúa Katsuie là Gonroku.

Nghe tin này, tất cả chúng tôi đều nao núng. Sau đó, chúng tôi hầu như bỏ cả cổng thành chẳng giữ giàng, cả hỏa mai cũng chểnh mảng.

« Lùi
Tiến »