Mộng Phù Kiều

Lượt đọc: 1328 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
33.

33.

Thật tình, tôi ngóng đợi một lời nào đó từ Hide gởi tới nay mai. Nếu vẫn còn yêu nữ chúa tôi, hẳn ông sẽ cho người tới nói chuyện hòa bình.

Tôi cứ mong như thế, và quả nhiên có một sứ giả xuất hiện. Thông điệp mà hắn mang tới như sau:

“Từ năm ngoái, do định mệnh an bài, Chúa Hide lâm chiến với Chúa Katsuie và may mắn giành được thế công. Tuy nhiên, vì từng chung chiến đấu dưới cờ chủ tướng xưa kia, Chúa Hide không muốn bạn mình phải chết. Dẫu sao đi nữa, xin nhớ cho rằng thành bại là chuyện thường tình hãy cho qua chuyện cũ, trao lâu đài và lui về rặng đồi dưới chân núi Koya. Nếu được như thế, ngài sẽ có một lãnh địa lớn và một lợi tức đủ sống suốt đời”.

Nhưng Hide có thật tâm muốn thế không? Chẳng ai tin lời ông ta, cả bên chiến tuyến của ông vẫn còn đồn rằng ông đưa ra đề nghị ấy làm phương kế cuối cùng vì muốn bắt sống Phu nhân Oichi.

Dĩ nhiên, Chúa Katsuie thịnh nộ:

- Láo xược bảo ta đầu hàng!

Chàng hét lên với sứ giả, giận điên người:

- Tất nhiên số mệnh bắt ta chiến bại, ai cần hắn giảng dạy? Nếu có cơ may thì đã quật ngã tên Hide mặt khỉ rồi, để xem hắn có mổ bụng không! Nhưng Gemba vì bất tuân lệnh ta mà đại bại ở Shizugatake khiến ta mang nhục trước con khỉ khốn khiếp này. Ta chỉ còn cách phóng hỏa đốt tháp lâu đài và tự sát, phút cuối cùng làm gương cho các thế hệ về sau! Còn điều này nữa: lâu đài có một kho dự trữ thuốc súng trên mười năm nay. Khi bén lửa sẽ làm nhiều người mất mạng. Quay về, nhớ bảo Hide rút quân cho xa. Ta nói thế vì không muốn giết chóc vô ích.

Và chàng đột nhiên rời phòng. Sứ giả thất bại vội ra khỏi lâu đài.

Khi nghe chuyện ấy, mối hy vọng độc nhất của tôi tiêu ma và tôi đau khổ vô cùng. Nhưng rồi tôi nghĩ rằng cuộc đời đáng thương của Phu nhân Oichi sắp kết thúc, tôi cần đưa nàng băng qua dòng sông chết, để vẫn ở bên nàng mãi mãi. Tôi muốn kiếp sau được nhìn thấy dung nhan nàng. Đối với tôi, điều đó quả là sự bừng tỉnh lớn lao. Tâm hồn tôi trở nên thanh thản và tôi có một cảm giác trầm tĩnh sâu xa. Bây giờ thì cái chết dường như nhiều hạnh phúc hơn cuộc sống.

Sau đó, Chúa Katsuie nói:

- Dù cay đắng thế nào đi nữa, hối tiếc số mệnh cũng vô ích mà thôi. Chúng ta hãy dùng đêm cuối cùng này để uống rượu vui vẻ với nhau, rồi tan biến với mây rạng ngày.

Chàng ra lệnh sửa soạn yến tiệc, bảo các người hầu mang hết các thùng sakê ngon nhất ra, và chất cỏ khô trong lầu tháp cùng các điểm chiến lược khác, sẵn sàng phóng hỏa trong chớp nhoáng.

Trước khi những công việc ấy làm xong, trời đã tối. Trong khi quân thù, có lẽ nhận ra quyết tâm của người trong lâu đài, rút dần ra xa, nới lỏng vòng vây.

Chúa Katsuie trầm tĩnh nói:

- Các bạn thấy đó, lửa canh của họ không còn đốt gần nữa. Hide biết rằng tôi nói là làm.

Giọng chàng nghe cao quý hơn bao giờ hết.

« Lùi
Tiến »