Mộng Phù Kiều

Lượt đọc: 1330 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
34.

34.

Khoảng chừng bảy giờ thì yến tiệc bắt đầu.

Các thùng sakê đưa tới tất cả các tháp canh cũng như đại sảnh và nhà bếp sửa soạn các thứ ngon nhất. Nhiều cao lương mỹ vị được nấu. Mọi người trong lâu đài ăn uống thỏa thuê.

Dĩ nhiên, tiệc thịnh soạn nhất được bày trong đại sảnh. Ở đấy, trên bệ phủ lông thú, Chúa Katsuie ngồi với Phu nhân Oichi và các cô con gái. Ngồi phía dưới họ là các chiến sĩ lừng danh như Bunkasai và Chúa Wakasa.

Chúa Katsuie trao cốc sakê đầu tiên cho phu nhân. Vì chàng độ lượng cho phép tất cả các hầu cận dự tiệc, tôi cũng ngồi không xa.

Tôi nghe nói tất cả các vị ăn mặc y trang lộng lẫy, vì đây là đêm cuối cùng của họ. Chúa Katsuie và các tùy tướng mặc áo bào rực rỡ. Họ đua nhau ăn vận huy hoàng cả trang phục lẫn vũ khí và rất trang trọng. Cả các thị nữ cũng không bỏ lỡ dịp, quyết mặc đẹp nhất.

Tuy nhiên, người ta nói Phu nhân Oichi vượt xa mọi người. Nàng son phấn hơn lệ thường một chút. Làn da sữa đọng của nàng phủ một áo lụa trắng vẽ hoa, thắt đai lưng kim tuyến, ngoài khoác áo choàng Trung Quốc lộng lẫy, lấp lánh vàng bạc.

Ngay khi tuần sakê đầu tiên vừa xong, Chúa Katsuie lên tiếng:

- Chúng ta không thể ngồi im mà uống rượu. Quân thù sẽ chê chúng ta từ biệt thế gian một cách âu sầu quá. Tôi muốn suốt đêm nay ta hào hoa hoan lạc cho bọn chúng tha hồ sửng sốt ngạc nhiên.

Đúng lúc đó, từ một tháp canh xa vang lên tiếng trống con, và chúng tôi có thể nghe tiếng hát của ai đó vang lên hào hứng, dường như có nhảy múa kèm theo. Chúa Katsuie kêu lên:

- Đó! Đúng là những người có hào khí! Ta phải theo gương họ!

Và chàng cất lên bài ca của Atsumori:

Cõi đời ta ngắn ngủi năm mươi năm.

Bài ca này rất được Nobu ưa thích, người ta nói ông ta hay hát nó ở Okehazama, nơi ông đã thắng một trận oanh liệt, và bài đó đã luôn luôn là điềm lành cho nhà Oda. Nhưng lần này mọi người cảm thấy đau buồn nghe Chúa Katsuie hát nó bằng giọng ngân vang hùng tráng của chàng:

Cõi đời ta ngắn ngủi năm mươi năm.

Có khác nào như giấc mộng không.

Có ai mong sống đời mãi mãi?

Mọi người thấy nhớ những ngày vị chúa cũ còn sống, và buồn rầu nghĩ về cuộc bể dâu của thế giới lao đao này. Tất cả những chiến sĩ can trường mặc nhung y đều xúc động rơi nước mắt.

Sau đó Bunkasai và Ichirosai mỗi người hát trích đoạn một vở tuồng Nô, trong khi Wakadayu nhảy múa. Trong đám cũng có nhiều người có tài và khi sakê đầy chén, ai cũng muốn phô diễn tài năng – múa một điệu múa cuối cùng, hát một khúc hát cuối cùng trước khi chết.

Đó là một bữa tiệc hào hứng tuyệt diệu, và càng khuya càng hào hứng tưng bừng, tưởng như tiệc kéo dài vô tận.

« Lùi
Tiến »