36.
Thế thì, khi nghe những “nhạc tiết kỳ lạ” của Choroken, các âm dường như nói thế này: “Phần thưởng đang chờ đấy. Có cách nào cứu nữ chúa của ngươi không?”.
Tôi e rằng mình nghe lầm. Lẽ nào một người bên chúng tôi lại nói một điều như thế? Mà dẫu cho nghe đúng đi nữa thì các âm tiết tạo thành những lời ấy có thể chỉ là tình cờ. Nhưng trong khi các ý tưởng này còn lan man thì Choroken lại bắt đầu hát:
Tôi có thể làm gì
Khi tình yêu bị che đường chắn lối
Người canh cổng thành không để tôi đi!
☆
Dù khúc đầu lần này khác trước, thỉnh thoảng ông ta vẫn đưa các nhạc tiết kỳ lạ ấy vào.
Chợt tim tôi nẩy mạnh. À, tôi nghĩ, thế ra Choroken là một tên gián điệp của giặc, hoặc là một tên phản bội! Lẽ nào thì hắn cũng đang theo lệnh Hide cố đưa Phu nhân Oichi về cho bên ấy.
Cơ hội đến với tôi thật bất ngờ. Tôi ngạc nhiên trước tình yêu khốc liệt của Hide khi ông ta chưa chịu để mất nàng.
Thế rồi Choroken trả samisen lại cho tôi mà bảo:
- Chơi đi, Yaichi. Cho chúng tôi nghe bài ca khác!
Tại sao hắn quá chú tâm đến một người mù đàn hát khốn khổ như tôi. Có lẽ hắn nhìn thấu trái tim tội lỗi của tôi và nhận ra rằng tôi sẵn sàng đi qua lửa hay nước để cứu nữ chủ của mình?
Hẳn nhiên tôi có ưu thế của người hầu nam giới duy nhất được ra vào các nội thất phụ nữ. Tôi còn biết mọi nẻo và xó góc lâu đài, biết mọi phòng ốc và hành lang hơn cả người sáng mắt nhất. Nếu cần kíp, tôi có thể vượt qua họ dễ dàng như một con chuột!
Càng nghĩ tôi càng thấy rằng Choroken đã khôn ngoan đặt niềm tin nơi tôi. Chính bởi vì muốn hoàn thành một công việc như thế mà tôi còn kéo dài đời sống vô dụng. Giờ thì tôi sẽ làm hết sức mình để cứu Phu nhân Oichi. Nếu thất bại tôi sẽ chết cùng nàng trong lửa loạn!
Trong chớp mắt, tôi vạch ra kế hoạch của mình. Không ngần ngừ, tôi cầm lấy samisen và bắt đầu ca hát:
Làm sao tôi nói hết
Những gì trong tim mình
Và cho ai xem lệ đầm tay áo.
☆
Khi tôi nhấn dây với những ngón tay run rẩy, giả vờ sửa đổi khúc dạo giữa mới của mình, tôi dùng mật mã trả lời Choroken như thế này: “Khi nhìn thấy khói, thì hãy đến ngay chân tháp”.
Dĩ nhiên, chẳng ai hiểu điều chúng tôi trao đổi. Trong khi đó, tôi dự trù một kế hoạch cứu đời sống Phu nhân Oichi.
Nàng và Chúa Katsuie sẽ leo lên đỉnh tháp lâu đài vào lúc rạng đông để tự sát, sau đó cỏ khô chất sẵn để được đốt cháy. Vì thế tôi định rằng sẽ đốt lửa trước khi họ kịp tự sát. Giữa hỗn loạn, tôi sẽ đưa Choroken và đồng bọn vào. Có thể, nhờ vào số đông áp đảo, nữ chúa của tôi sẽ được đem đi khỏi chồng.
Đến đây, tôi phải thú nhận rằng mình là một tên hèn nhát bẩm sinh và tôi không có tài lừa bịp ai. Tôi không thể tránh được cảm giác khiếp đảm trước kế hoạch hỏa thiêu lâu đài và bắt cóc nữ chúa bằng cách thông đồng với một tên gián điệp của kẻ thù. Nhưng điều xui tôi thực hiện là ý nghĩ rằng cứu sống cuộc đời nàng sẽ là một hành động trung thành.
Bữa tiệc đêm vẫn tiếp tục. Nhưng đêm ngắn đầu mùa hạ chẳng bao lâu đã tàn. Tiếng chuông đến từ xa vọng tới và tiếng chim quyên hót vang trong vườn.
Nghe thế, Phu nhân Oichi bảo đem giấy bút tới và viết một bài thơ theo phong cách cổ:
Ta còn chưa kịp ngủ
Trong đêm mùa hạ này
Tiếng chim quyên gợi nhớ
Lời vĩnh biệt từ đây.
☆
Chúa Katsuie họa theo:
Những giấc mơ mùa hạ
Trong đêm tàn đang bay
Lên trời chim quyên núi
Còn tuổi tên sau này.
☆
Bunkasai đọc hai bài thơ ấy lên cho chúng tôi nghe, đoạn bảo:
- Tôi cũng soạn một bài.
Bài thơ của ông như sau:
Những dây đời ràng buộc
Tôi xin theo đến cùng
Trên đường lên cõi phúc
Đời sau cũng tận trung.
☆
Tôi chỉ còn biết hết lòng cảm phục phong độ ung dung cao nhã của họ, cả lúc đau thương đến mấy.