37.
Sau đó, mọi người lui về nơi của mình, sửa soạn tự sát. Các thị nữ và tôi đưa các vị chủ nhân cuối cùng đến tháp lâu đài.
Tuy nhiên, chúng tôi được lệnh dừng lại ở tầng thứ tư. Chỉ có Bunkasai và ba cô con gái trẻ tiếp tục lên tới đỉnh.
Đã đến giờ hành động tôi lẻn lên tầng năm. Ở đó, tôi nín thở lắng nghe, và nghe hết mọi điều đang diễn ra trên đầu tôi.
Trước hết, Chúa Katsuie và Bunkasai mở cửa sổ bốn phía. Khi gió ban mai tràn khắp phòng, chàng nói rằng trời thật là tươi mát. Ngồi xuống, chàng trịnh trọng nói:
- Chúng ta hãy uống chén sakê vĩnh biệt.
Chàng bảo Bunkasai bày rượu và trao đổi các chén rượu một lần nữa với Phu nhân Oichi và các con gái của nàng.
Uống xong, chàng nói với vợ những lời này:
- Tình yêu thủy chung của em đã làm tôi hạnh phúc rất nhiều. Nếu biết trước cơ sự thế này thì mùa thu năm rồi tôi đâu lấy em. Nhưng bây giờ mà nói thì cũng chẳng ích chi. Mong ước độc nhất của tôi là chúng ta lúc nào cũng có nhau như vợ chồng. Nhưng sau khi suy nghĩ kỹ, tôi tin rằng bổn phận thật sự của tôi là cứu em. Bởi vì em là em gái cố chủ tướng của tôi, hơn nữa các cô gái nhỏ này là con Chúa Naga. Một chiến sĩ chết đi, không cần phải đem vợ con theo. Nếu tôi giết em ở đây, người ta sẽ nói là tôi kiêu hãnh, quên bổn phận lẫn lòng nhân. Xin hiểu cho mà rời khỏi lâu đài. Có lẽ đây là điều bất ngờ cho em, nhưng tôi đã suy nghĩ rất kỹ.
Lời chàng làm tôi kinh ngạc. Chắc lòng chàng bất an khi nói thế, nhưng không có dấu hiệu gì trong giọng nói trầm tĩnh của chàng.
Nghe chàng nói, tôi nghĩ: A, tuyệt diệu quá! Đúng như người ta nói một chiến sĩ chân chính có một tấm lòng hiền hòa. Chính là do tính xấu của mình mà tôi có ác cảm với chàng, không nhận ra chàng là người cao quý! Ứa nước mắt xúc động, tôi hướng về phía giọng nói mà chắp tay nghiêng mình tôn kính.
Nhưng liền đó, tôi nghe Phu nhân Oichi đáp:
- Đã đến nước này, anh lại đòi hỏi em điều quá sức chịu đựng.
Nàng vừa khóc vừa nói tiếp:
- Hồi chú Nobu còn sống, em đã tự xem mình là người thuộc gia đình chồng chứ không phải gia đình Oda. Còn ngày nay, khi không còn anh để nương tựa, em biết đi đâu nếu anh lìa bỏ em? Qua kinh nghiệm cay đắng, em biết rằng nếu không chết thì sẽ chịu đựng mối ô nhục còn tệ hơn cái chết. Đó là lý do khiến cho ngay từ ngày lấy anh, em đã quyết tâm rằng lần này sẽ không bao giờ để mình chia biệt khỏi chồng. Đời sống gia đình của ta tuy ngắn ngủi, nhưng nếu ta chết bên nhau như chồng vợ, thì nửa năm hôn lễ cũng là một đời sống tựa trăm năm. Anh tàn bạo mới bảo em đi. Xin anh đừng bắt em làm thế!
Giọng nàng nức nở nghẹn ngào, dường như nàng đang giấu mặt vào tay áo.
Chúa Katsuie bảo:
- Nhưng em không thương hại các cô con gái của em à? Nếu họ chết thì dòng Asai tận diệt. Như thế không phải là em thiếu bổn phận với người chồng trước hay sao?
Nàng kêu lên:
- Anh quá độ lượng với nhà Asai!
Và nàng bắt đầu khóc dữ dội hơn bao giờ hết.
- Em muốn ở lại với anh. Nhưng em sẽ lợi dụng lòng tốt của anh mà cứu các đứa trẻ để họ có thể cầu nguyện cho hương hồn cha họ, và cũng cầu nguyện cho em sau khi em chết.
Song đến đây Ochacha kêu lên:
- Không, không, mẹ ơi! Con cũng muốn chết!
Ohatsu và Koyo cũng kêu lên, níu chặt bên mẹ.
Cả bốn mẹ con đều khóc, nức nở với nhau.
Hồi ở Odani, các cô con gái còn bé, không hiểu bi kịch diễn ra quanh mình. Nhưng giờ đây, khi mà cả bé Koyo cũng đã lên mười, không còn cách nào an ủi họ được.
Chính Phu nhân Oichi, vốn vững vàng là thế, trước nước mắt của đám con yêu dấu, nàng xúc động khóc vùi. Chưa bao giờ tôi thấy nàng bi thương đến thế.
Nhưng thời gian sắp hết, sẽ kết thúc ra sao?
Tiếng Bunkasai trách mắng đám trẻ, phá ngang dòng tư tưởng của tôi.
- Nào, nào đừng hư thế!
Dường như ông chen vào giữa Phu nhân Oichi và các cô gái, cố tách họ ra khỏi nàng:
- Lại đây, đừng làm cho mẹ khó làm bổn phận.
Khi nghe những lời ấy, tôi biết không còn có thể trù trừ được nữa.