39.
Nhưng thật tình là có một điều khác, một cảm thức mãnh liệt hơn làm tôi muốn cứu nàng.
Khoảnh khắc mà Ochacha áp chặt vào lưng tôi và tôi quàng tay ra sau ôm chặt đùi nàng, tôi có một cảm giác thân mật êm ái kỳ lạ.
Nhục cảm thanh xuân ở nàng gợi tôi nhớ lại nồng nàn thân hình của mẹ nàng mà tôi cảm thấy dưới đôi bàn tay mình nhiều năm về trước.
Thế nào mà một nhận xét như vậy nẩy ra trong trí vào một lúc chỉ sơ sẩy một chút là có nguy cơ bị thiêu sống? Con người vẫn có ý tưởng kỳ lạ vào giây phút kỳ lạ này!
Tôi xấu hổ mà thú nhận điều đó.
Nhưng tôi bất ngờ nhớ lại khi đến lâu đài giúp việc và được gọi lên đấm bóp cho Phu nhân Oichi lần đầu, hai cánh tay và đôi chân nàng cũng có làn da tươi trẻ, mềm dịu và chắc nịch như thế này. Vâng, dù diễm lệ như nữ chúa của tôi, cũng không tránh được dấu hằn năm tháng.
Ký ức về những ngày hạnh phúc ở Odani bắt đầu trở lại với tôi, tiếp nối nhau mải miết.
Không chỉ thế, khi cảm thấy thân thể Ochacha áp lên người mềm dịu dường như tôi trở lại tuổi trẻ của mình mười năm trước.
Thật đáng ghê tởm cho tôi, nhưng lòng khát sống lại bùng cháy khi tôi nhủ rằng phụng sự tiểu thư sẽ tựa như phụng sự Phu nhân Oichi.
Tất cả chuyện này nghe như tôi trù trừ lâu lắm vậy, nhưng thật ra, tất cả vụt lóe trong tâm hồn tôi nhanh lạ lùng.
Và ngay khi quyết định xong, tôi bắt đầu chạy băng qua khói mù, cố sức lách qua những người khác.
- Tôi đang cõng tiểu thư!
Tôi la hét lạc giọng.
- Tránh đường cho chúng tôi!
Vì mù lòa, tôi phải chen lấn ngang tàng, xô đẩy hay đạp bừa khi xuống thang.