Mộng Phù Kiều

Lượt đọc: 1341 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
40.

40.

Tôi không phải là người độc nhất cố thoát thân.

Người người ùa ra khỏi lâu đài dưới trận mưa tia lửa khốc liệt. Tôi chạy cùng họ, bị đám đông sôi sục đẩy tới trước. Khi băng qua cầu hào, có một tiếng nổ ầm khủng khiếp kéo dài.

Tôi kêu lên:

- Nổ tháp à?

Một người chạy bên tôi đáp:

- Vâng! Có một cột lửa vọt lên trời. Chắc là lửa bén thuốc súng.

Tôi hỏi hắn:

- Phu nhân Oichi và các tiểu thư ra sao?

Hắn đáp:

- Các cô bé bình yên. Nhưng thật tội cho phu nhân.

Sau này tôi mới nghe thêm chi tiết về những gì đã xảy ra. Còn người đàn ông đi bên tôi chỉ biết rằng Choroken là người đầu tiên leo tới tầng tháp chót. Hiểu ngay âm mưu hắn, Bunkasai quát: “Phản bội! Mi lên đây làm gì?”. Và ông chém chết hắn trong nháy mắt, đoạn đá xác hắn xuống thang.

Thế là người của Choroken chùn bước. Những người bảo vệ lâu đài càng xông lên đông hơn. Chẳng những không cướp Phu nhân Oichi đi được mà bọn tấn công còn bị chém gục hay chết thiêu trong lửa.

Trong lúc đó, ba cô con gái vẫn còn bám chặt mẹ. Nhưng Bunkasai cố kéo họ ra nhanh, rồi đẩy họ vào giữa đám chiến sĩ mà kêu lên: “Ai cứu các tiểu thư đem đến trại đối phương sẽ là người trung thành nhất!”.

Các samurai đứng gần mỗi người ôm một tiểu thư mà chạy đi.

Người đàn ông đi bên tôi kể tiếp:

- Hẳn là Chúa Katsuie và phu nhân tự sát trong lửa. Tôi không ở lại lâu hơn để xem!

Tôi hỏi:

- Còn hai tiểu thư ấy đâu?

Hắn đáp:

- Chắc người của chúng ta đã đem họ đi. Cô mà anh đang cõng là cô bướng nhất đấy! Cô ôm chặt tay áo mẹ không buông. Nhưng rồi cũng giằng được cô ra và giao cho một võ sĩ. Y chuyền tiểu thư cho anh rồi quay trở vào vòng lửa. Phải cảm phục một samurai như thế dù y không thuộc phía mình.

Tôi không biết y muốn nói “phía mình” nào. Và rồi rõ ra rằng quân Hide đã vào đến tận chân tháp, sẵn sàng áp đến Phu nhân Oichi ngay khi có mật hiệu từ Choroken. Thế thì những người mà tôi nhập bọn hoặc là quân phản bội hoặc là quân thù!

Hắn nói tiếp:

- Dù sao đi nữa. Chúa Hide dốc sức thắng trận mà vẫn không chiếm được phu nhân. Ngài không chấp nhận cái lối mà Choroken làm hỏng việc đâu! Choroken chết đi là hay hơn.

Hắn ngừng lại một chốc, đoạn nói:

- Nhưng anh sẽ có công trạng vì đã cứu được tiểu thư này. Tôi cần phải sát cánh với anh.

Nương vào cánh tay hắn, tôi tiếp tục ra sức đi nhanh dù đã thở hổn hển và mệt nhoài.

« Lùi
Tiến »