Mộng Phù Kiều

Lượt đọc: 1343 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
41.

41.

May sao, viên chỉ huy bộ binh của kẻ thù đến tìm chúng tôi và có mang sẵn kiệu theo.

Ông lập tức cho đặt Ochacha lên kiệu. Quay sang tôi, ông hỏi:

- Anh người mù, anh cõng nàng suốt đoạn đường đến đây à?

- Vâng, thưa ngài.

Tôi kể lại toàn thể câu chuyện.

Viên chỉ huy nói:

- Hay lắm! Đi theo kiệu nhé.

Thế là tôi theo họ, qua hết trại này đến trại khác cho đến khi đi vào đại bản doanh của đối phương.

Dường như bây giờ Ochacha đã hoàn toàn hồi tỉnh, nhưng nàng còn nghỉ ngơi và được các thị nữ chăm sóc. Khi thuận tiện, Chúa Hide đến gặp nàng và bảo đưa các em gái của Ochacha đến bên nàng.

Dĩ nhiên điều đó dễ hiểu thôi, nhưng ông còn gọi cả tôi đến nữa. Khi tôi phủ phục trong tiền sảnh, tôi nghe ông nói lớn:

- Yaichi! Anh còn nhớ giọng tôi chứ!

Tôi đáp:

- Vâng, thưa ngài, tôi còn nhớ rõ ràng.

Ông nói:

- Thế à? Lâu lắm rồi mới gặp lại anh. Mù như anh mà làm được việc hôm nay thật đáng ngạc nhiên. Anh thích gì tôi sẽ thưởng công cho.

Thật giống như một giấc mơ. Mọi điều xảy ra còn hay hơn những gì tôi mong ước. Tôi đáp:

- Tôi rất biết ơn lòng độ lượng của ngài. Nhưng sao ngài thưởng cho một tên hèn nhát đã trơ tráo bỏ mặc nữ chủ của mình sau bao nhiêu năm được nàng ban ân tin cậy? Tôi đau lòng nghĩ tới những gì đã xảy ra cho Phu nhân Oichi sáng nay. Tôi chỉ xin được phép hầu hạ các tiểu thư như trước, đó là tất cả những điều tôi ước muốn. Đó sẽ là hạnh phúc lớn nhất của tôi.

Chúa Hide đồng ý ngay. Ông nói:

- Một yêu cầu đúng lý lắm. Tôi bằng lòng và cho anh vào đám người hầu hạ của các tiểu thư.

Rồi ông tiếp:

- Tôi lấy làm hối tiếc cho cái chết của Phu nhân Oichi, và từ giờ tôi có ý định trông nom các cô bé này thay cho nàng. Nhưng họ lớn nhanh thật! Còn nhớ Ochacha thường chơi đùa trên đầu gối tôi.

Khi nói thế, ông cười vui vẻ.

« Lùi
Tiến »