Mộng Phù Kiều

Lượt đọc: 1345 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
42.

42.

Xem như tôi may mắn được ở hầu các tiểu thư thay vì lang thang một mình.

Nhưng thú thật là cuộc đời tôi kết thúc vào ngày hôm đó – ngày hai mươi bốn tháng Năm năm 1583, ngày Phu nhân Oichi qua đời.

Không bao giờ tôi được hạnh phúc như hồi ở Odani và Kiyosu.

Các tiểu thư dường như nghe nói chính tôi là kẻ châm lửa đốt tháp lâu đài và để cho bọn phản bội lọt vào – thế là họ càng lúc càng lạnh lùng đối với tôi hơn.

Đặc biệt là tiểu thư Ochacha mấy lần nói với nhiều người, cố ý cho tôi nghe:

- Tên mù này cứu tôi trái ngược với ý định của tôi và giao tôi cho kẻ tử thù.

Ở gần họ cũng tựa như ngồi trên chông gai. Thà chết khi còn cơ hội, tôi cảm thấy như thế về số phận bi đát của mình.

Dĩ nhiên, tôi đáng bị trừng phạt. Không ai có lỗi ngoài chính tôi.

Tuy nhiên, đã một lần không chết vào lúc thích hợp tôi đâu dám theo Phu nhân Oichi về thế giới bên kia mà đứng trước mặt nàng?

Cứ thế tôi sống trong hổ nhục, ô danh, bị mọi người xa lánh.

Không bao lâu, các tiểu thư chỉ gọi những người hầu khác lên đấm bóp hay đệm đàn Koto theo họ. Cuối cùng, tôi thấy mình không còn biết làm gì.

Dạo đó, Ochacha và các em gái đến lâu đài Azuchi sống và chỉ vì có lệnh của Chúa Hide mà họ còn để tôi theo hầu. Biết cảm nghĩ của họ, tôi thấy nếu tiếp tục chịu đựng, bám vào ân huệ của Hide thì đáng buồn biết mấy.

Thế rồi tôi không chịu nổi nữa. Một hôm, không một lời từ biệt ai, tôi lặng lẽ lẻn ra khỏi lâu đài mà ra đường dù không biết đi đâu.

À, đó là năm tôi ba mươi mốt. Dĩ nhiên, nếu tôi đi Kyoto, xin yết kiến Thái chính đại thần Hide và giải thích mọi điều với ông, có thể tôi sẽ được một món thù lao lớn đủ sống suốt đời.

Nhưng tôi đã quyết chuộc lỗi lầm bằng cách sống nghèo khổ như ông đang thấy.

Từ ngày ấy đến nay tôi lang thang từ châu quận này sang châu quận khác, đấm bóp cho những người mỏi mệt hay an ủi họ bằng chút tài mọn hát đàn... hơn ba mươi năm qua tôi sống thế này, trải qua bao nhiêu biến cố mà số phận bắt tôi vẫn còn phải sống.

« Lùi
Tiến »