Mộng Phù Kiều

Lượt đọc: 1350 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
45.

45.

Ông bảo sao ạ? Ông hỏi xem tôi có còn nhớ giọng nói của Phu nhân Oichi không à? Tôi nhớ rõ lắm chứ! Tôi nhớ âm điệu du dương ấy khi nàng nói với tôi, và tiếng hát tuyệt diệu của nàng khi nàng chơi đàn Koto. Nàng có giọng thanh tao, trong ngần, nhưng lại ấm nồng và phong phú, một giọng pha hòa điệu lảnh lót họa mi và điệu êm đềm chim cu.

Giọng Ochacha cũng như thế. Các người hầu thường nghe nhầm, không rõ ai đang nói. Thật dễ hiểu vì sao Hide tôn thờ nàng.

Mọi người đều thấy ông là một con người phi thường, chỉ có tôi ngay từ đầu đã nhìn thấy những gì trong tim ông.

Nghĩ rằng mình là một người biết rõ bí ẩn thầm kín của ông, mình là người có vinh dự cứu thoát Phu nhân Yodo, tôi thấy thế cũng đủ, không cần sống cho điều gì khác nữa.

Không, cảm ơn ông, đủ rồi ạ – tôi đã uống quá nhiều, đã rầy rà ông bằng những hồi ức buồn chán của một lão già – tôi đã có vợ nhà, nhưng chẳng bao giờ kể hết những điều này cho mụ nghe như tôi đã kể hầu ông đêm nay. Chỉ mong ông vui lòng viết lại để các thế hệ mai sau sẽ biết câu chuyện của tôi.

Giờ thì xin ông nằm lại chút nữa. Để tôi xoa bóp lưng ông thêm chút nữa, trước khi đêm đã quá khuya.

HẾT (*)

« Lùi
Tiến »