Thế là việc đánh bài đã đi vào nếp sống của đôi vợ chồng trẻ. Hằng ngày, sau bữa ăn trưa, Julien vừa hút thuốc tẩu vừa khoái chí uống dần dần sáu hoặc tám chén rượu cô-nhắc vừa đánh với vợ mấy ván bài. Sau đó Jeanne lên buồng, ngồi lỳ bên cửa sổ, mải miết thêu một hình hoa lá vào chiếc váy lót, trong lúc bên ngoài, mưa gõ lộp độp hoặc gió rung mạnh khung cửa kính. Thỉnh thoảng, thấy thấm mệt, nàng ngước mắt lơ đãng ngắm nhìn mặt biển tối đang cuộn sóng ngoài xa và sau vài phút, lại cúi xuống thêu tiếp.
Kể ra nàng cũng chẳng còn có việc gì khác mà làm nữa. Julien đã nắm trọn quyền điều khiển trong nhà, nhằm thỏa mãn nhu cầu về quyền hành và tính hà tiện của mình. Anh tỏ ra keo kiệt một cách dữ tợn; không bao giờ thưởng, thêm tiền cho người hầu kẻ hạ và đã rút khẩu phần ăn xuống mức tối thiểu cần thiết. Từ ngày về đến Bạch Duơng, sáng nào, Jeanne cũng đặt mua một cái bánh ngọt dẹt có bơ và trứng, theo kiểu ăn của người Normandi. Giờ đây, Julien đã cắt khoản chi đó và buộc vợ phải ăn bánh mì nướng.
Để tránh những lời giải thích, tránh tranh luận và cãi cọ, Jeanne chẳng nói một lời, nhưng mỗi lần tính bủn xỉn của chồng có thêm một biểu hiện mới, lòng nàng lại đau buốt như kim châm. Được giáo dục trong một gia đình vốn coi đồng tiền chẳng nghĩa lý gì, nàng thấy thái độ của chồng thấp hèn và đáng ghê tởm. Đã từ lâu, nàng từng nghe mẹ nói: "Tiền bạc làm ra là để chi tiêu chứ, con!". Bây giờ, Julien lại luôn luôn nhắc: "Vậy ra chẳng bao giờ em bỏ được cái thói quen ném tiền qua cửa sổ đó sao?". Và cứ mỗi lần gặm được vài xu vào một khoản tiền lương hay một hóa đơn phải thanh toán, anh đút số tiền bớt được vào túi, tủm tỉm: "Nhiều suối nhỏ sẽ hợp thành sông lớn".
Tuy vậy, cũng có những ngày Jeanne lại quay về với thói quen mơ mộng của mình. Nàng buông lỏng tay, từ từ ngừng thêu thùa, đờ mắt ra ôn lại nội dung một cuốn truyện hồi thơ ấu, thả tâm hồn bay theo những cuộc phiêu lưu đẹp đẽ. Nhưng đột nhiên, tiếng của Julien ra một lệnh gì đó cho lão Simon đã bứt nàng ra khỏi cơn mơ mộng ru mình đó. Nàng lại tiếp tục kiên nhẫn thêu thùa và tự nhủ: "Thôi! Tất cả những cái đó thế là đã hết cả rồi!". Và một giọt nước mắt rơi xuống đúng ngay vào những ngón ta đang đưa đẩy mũi kim.
Cả Rosalie cũng vậy, trước kia vui vẻ và ca hát luôn miệng như thế, bây giờ cũng thay đổi. Đôi má phình nay đã hết hồng, gần như hóp lại và có lúc sạm đi như màu đất.
Jeanne luôn hỏi cô: "Em ốm đấy ư?". Và lần nào cũng vậy, cô hầu đều trả lời: "Thưa chị, không ạ!", rồi cô lẩn đi thật nhanh, hai gò má bừng đỏ lên chút ít.
Trước kia, hễ bước đi là nàng chạy, bây giờ nàng lê bước nặng nề. Ngay việc làm dáng, nàng cũng chẳng thiết đến nữa. Các ông hàng xén uổng công mời mọc những dây lụa buộc tóc, những áo nịch và phấn sáp, nước hoa, một tý gì cô cũng chẳng mua.
Tòa nhà to rộng nay trông như trống rỗng, ủ ê; mặt trước nhà lem luốc những vệt dài nước mưa xám xịt.
Cuối tháng giêng trời xuống tuyết. Xa xa, trên mặt biển tối sẫm, những đám mây to từ phương bắc ùn ùn kéo về; những bông tuyết trắng bắt đầu rơi. Chỉ qua một đêm, toàn bộ cánh đồng đã bị vùi rồi; và sáng dậy, cây cối đã khoác bộ áo tuyết trắng phau.
Julien, mặt hầm hầm, chân mang ủng cao, nằm lỳ trong vạt rừng, núp kín trong cái hố dài trông ra bãi hoang ven biển, rình bắn những con chim trốn lạnh bay qua. Thỉnh thoảng một phát súng nổ phá tan cái yên tĩnh rét cóng của cánh đồng. Từng đàn quạ đen hoảng sợ vụt lên từ những cây lớn, bay lượn vòng tròn.
Buồn chán đến héo cả người, thỉnh thoảng Jeanne lại ra ngoài và bước xuống bậc tam cấp trước nhà. Từ nơi xa thẳm, những tiếng động của cuộc sống vẫn vọng đến và âm vang trên quang cảnh bằng phẳng, nhợt nhạt, ủ ê và im ắng như ngủ say này. Sau đó, Jeanne chỉ còn nghe thấy tiếng rì rầm của sóng biển, tiếng thì thào mơ hồ, triền miên của tuyết đang rơi.
Những bông bọt xốp dày và nhẹ ấy cứ rơi vô tận trên lớp tuyết phủ mặt đất không ngừng cao lên.
Một trong những buổi sáng ảm đạm ấy, Jeanne ngồi im lặng sưởi chân bên lò sưởi, trong khi Rosalie, ngày càng thay hình đổi dạng hơn, đang chậm rãi xếp dọn giường nằm của nàng. Đột nhiên, nàng nghe thấy một tiếng thở dài đau đớn sau lưng. Không quay đầu lại, nàng hỏi: "Em làm sao thế?".
Cũng như mọi lần, cô hầu đáp: "Dạ thưa chị, không có gì đâu ạ", nhưng tiếng cô cứ như vỡ vụn ra và tắt dần đi.
Jeanne bắt đầu nghĩ sang chuyện khác, chợt nhận ra là không nghe thấy tiếng cô hầu động đậy nữa. Nàng gọi: "Rosalie!". Không một tiếng động! Tưởng rằng cô hầu lặng lẽ ra ngoài, Jeanne kêu to hon: "Rosalie!". Nàng giơ tay vươn tới sắp giật chuông thì một tiếng rên não nuột bật ra ngay sát người nàng làm cho nàng phát rùng mình sợ hãi và đứng phắt dậy; Cô hầu đang ngồi bệt xuống đất, mặt tái nhợt, mắt dại hẳn đi, chân sóng sượt, lưng dựa vào thành giường.
Jeanne nhào tới: "Em làm sao vậy, em làm sao vậy?". Cô hầu không nói một lời, không chút cử động, Cô nhìn chằm chằm như điên dại vào mặt cô chủ, miệng thở hổn hển chứng tỏ đang bị một cơn đau ghê gớm vò xé. Rồi đột nhiên, cô ưỡn cả thân mình, trườn ngửa người ra, nghiến chặt hai hàm răng để cho khỏi phải thét lên một tiếng kêu tuyệt vọng.
Thế rồi dưới cái áo dài khít vào đôi đùi dang rộng, bỗng có một vật gì đó động đậy. Và từ chỗ đó, tức thì phát ra một tiếng kêu kỳ lạ, một tiếng nhóp nhép, một hơi thở nghẹn như từ một cái họng bị bóp chặt, đột nhiên bổng bật ra một tiếng oe oe kéo dài như tiếng mèo kêu, một tiếng khóc còn mỏng manh mà đã thấy đau đớn, tiếng gọi thương đau của đứa trẻ lúc chào đời.
Jeanne chợt hiểu ra. Đầu óc rối bời, nàng chạy vội ra cầu thang gào lên: "Julien! Julien".
Từ bên dưới, anh trả lời vọng lên: "Em muốn gì đó?”.
Khó nhọc lắm, cô mới lắp bắp nói được mấy lời: "Rô... Rosalie, nó...".
Julien chồm lên, chạy một bước hai bậc thang, hùng hục xông vào phòng vợ, kéo một cái tuột hết quần áo của cô hầu, phơi bày ra một khúc thịt nhỏ, nhăn nheo, co quắp, nhầy nhụa đang kêu khóc và dãy dụa giữa cặp đùi trần trụi.
Hắn đứng dậy, mặt hung dữ, đẩy người vợ đang cuống cuồng ra ngoài: "Việc này không liên quan gì đến em. Đi ngay! Gọi Ludivine và lão Simon lên đây ngay cho tôi!".
Jeanne run lập cập chạy xuống nhà bếp, rồi, không dám lên gác nữa, nàng vào trong phòng khách đã lâu không còn nhóm lửa sưởi nữa kể từ khi bố mẹ ra về, khắc khoải chờ nghe tin tức.
Chỉ một thoáng sau, nang thấy lão Simon vụt chạy ra ngoài. Năm phút sau, lão trở lại cùng với bà góa Dentu, bà đỡ đẻ ở vùng này. Tiếp theo đó, trên cầu thang bỗng náo động lên dữ dội, cứ như là đang phải khiêng cáng một người nào bị thương vậy. Rồi Julien đến bảo Jeanne là nàng đã có thể trở lại phòng mình.
Run rẩy như vừa mới chứng kiến một tai nạn gì khủng khiếp, nàng ngồi trước lò sưởi, rồi hỏi chồng: "Sức khỏe nó thế nào?”.
Julien, lo lắng và xúc động, đi qua đi lại mãi ở trong phòng. Có vẻ như anh đang nổi nóng vì một chuyện gì đó. Không trả lời vợ ngay, sau một vài giây, anh dừng lại hỏi: "Thế em định làm gì đối với con bé đó?".
Nàng không hiểu, nhìn chồng: "Sao? Anh muốn nói gì vậy? Em ấy à, em chẳng biết".
Julien bỗng hét to lên, vẻ tức giận: ''Dù sao chúng ta cũng không thể giữ một đứa con hoang ở trong nhà cơ mà?".
Jeanne thấy rất phân vân khó xử. Nàng im lặng một lúc lâu rồi nói: "Nhưng anh ạ, ta có thể gửi đứa trẻ cho vú nuôi được chứ?".
Julien không để cho nàng dứt lời: "Nhưng ai sẽ là người trả tiền công? Hẳn là em phải không?".
Nàng lại suy nghĩ thêm hồi lâu, cố tìm cho ra một giải pháp. Cuối cùng, nàng nói: "Nhưng bố của đứa trẻ sẽ phải lo liệu cho nó; và, nếu anh ta cưới Rosalie làm vợ, thì sẽ chẳng có gì khó khăn nửa".
Như đã kiên nhẫn hết mức rồi, Julien lại nổi xung: "Bố đứa trẻ! Bố đứa trẻ!,.. Vậy em có biết bố nó là ai không?... Không chứ gì? Thế thì làm sao bây giờ...".
Jeanne xúc động và hăng hái lên: "Nhưng y không thể bỏ mặc cô gái như vậy được. Chỉ có một thằng hèn mới làm như thế. Ta sẽ hỏi tên họ, sẽ tìm cho ra y và y sẽ phải trả lời về việc y đã làm".
Julien đã bình tĩnh hơn, lại đi qua đi lại: "Con bé đó sẽ không nói tên thằng kia ra đâu, em ạ. Nó sẽ chẳng thú nhận gì với em nhiều hơn với anh đâu... Và nếu như thằng cha kia nó không chịu bằng lòng con bé thì sao? Dù thế nào, ta cũng không thể giữ lại trong nhà một đứa con gái chửa hoang và đứa con hoang của nó, em hiểu chứ?".
Jeanne bướng bỉnh nhắc lại: "Thế thì tên kia chỉ có thể là một thằng khốn nạn. Nhưng ta phải tìm cho ra mặt nó chứ. Lúc đó, phải làm cho nó biết tay!".
Đỏ bừng mặt lên, Julien lại nổi cáu: "Thế trong lúc chờ đợi thì sao?".
Chẳng biết định liệu thế nào, nàng hỏi lại; "Thế anh tính giải quyết cách nào?".
Julien nói ngay ý kiến của mình: "Ồ! Anh ấy à, rất đơn giản thôi. Anh sẽ cho con bé một món tiền và sẽ tống cổ nó đi cùng với thằng nhóc của nó".
Jeanne, bất bình phản đối: "Giải quyết như thế ấy à?. Không đời nào! Cô gái đó là chị em cùng bú một dòng sữa với em. Hai chị em em đã cùng lớn lên với nhau. Dù cô ấy đã phạm lỗi cũng mặc kệ, em không thể vì thế mà đuổi cô ấy đi được. Nếu cần, em sẽ nuôi đứa nhỏ đó".
Cơn giận của Julien lại bùng nổ: "Và thế là bản thân chúng ta, tên tuổi và các quan hệ của chúng ta sẽ tha hồ mà nổi tiếng thơm tho! Khắp nơi, thiên hạ sẽ nói là chúng ta bao che cho thói dâm đãng, nuôi dưỡng trong nhà những đứa con gái hư thân mất nết. Và những người quyền quý sẽ chẳng còn ma nào thèm đặt chân vào cái nhà này nữa. Nhưng nầy, em cứ nói thực đi, em nghĩ gì đấy? Em điên mất rồi!".
Jeanne vẫn bình thản: "Không đời nào em để cho Rosalie bị vứt bỏ đi. Nếu anh không muốn nuôi cô ấy nữa, mẹ em sẽ nhận cô ấy về, và cuối cùng, thế nào chúng ta cũng phải biết cho bằng được bố đứa bé, con của Rosalie".
Julien nổi xung bước ra khỏi phòng, đóng cửa đánh sầm một cái và kêu lên: "Ôi ngu ngốc làm sao, ý kiến của đàn bà!".
Buổi chiều, Jeanne lên phòng thăm người sản phụ. Được bà góa Đentu chăm sóc, cô hầu nằm im trên giường, mắt vẫn mở, trong lúc bà kia bế và ru đứa trẻ.
Vừa mới thấy cô chủ, Rosalie tỏ vẻ hết sức khốn khổ vì tuyệt vọng, giấu vội mặt vào trong chăn và òa lên khóc. Jeanne muốn ôm hôn cô, nhưng cô che mặt chống lại, mãi sau mới chịu để cho hôn, tiếng khóc vẫn còn thút thít.
Một ánh lửa leo lét cháy trong lò sưởi. Trời lạnh. Đứa trẻ khóc. Sợ lại gây nên một cơn kích động khác, Jeanne chẳng dám nói gì về đứa bé cả. Nàng nắm lấy bàn tay cô hầu, nhắc đi nhắc lại như cái máy: "Không làm sao đâu! Không làm sao đâu!". Nhìn trộm bà giữ trẻ, cô gái đáng thương giật bắn mình lên khi nghe tiếng con khóc. Thỉnh thoảng chút đau buồn còn nghẹn lại trong cổ cô lại bật ra thành những tiếng thổn thức và nấc giật; nước mắt cô nuốt trở vào nghe cứ ừng ực trong cổ họng.
Ôm hôn Rosalie một lần nữa, Jeanne thì thầm vào tai cô: "Chúng tôi rất quan tâm đến chuyện này, em cứ yên trí?". Thế là Rosalie lại bắt đầu khóc nức nở, và Jeanne vội bỏ đi thật nhanh.
Ngày nào nàng cũng đến thăm Rosalie và, ngày nào cũng vậy, hễ thấy nàng, Rosalie lại òa lên khóc.
Đứa bé được gửi sang nuôi ở nhà một bà hàng xóm.
Julien rất ít nói năng với vợ; dường như anh vẫn còn giận vợ lắm vì nàng đã không chịu đuổi cô hầu đi. Một hôm, anh lại đem vấn đề đó ra bàn với Jeanne nhưng nàng rút trong túi ra một bức thư của bà nam tước yêu cầu vợ chồng Jeanne gửi ngay cô hầu về cho bà, nếu không muốn giữ cô ta ở lại Bạch Dương nữa. Thế là Julien nổi xung kêu lên: "Ôi, mẹ em cũng điên như em mất rồi!". Nhưng rồi anh cũng bỏ qua dần, không nhấn mạnh thêm nữa.
Mười lăm ngày sau, cô sản phụ đã đứng dậy đi lại được và đã có thể bắt đầu làm việc.
Một buổi sáng, Jeanne mời cô ngồi, cầm lấy tay cô và nhìn cô bằng một cái nhìn xuyên suốt:
- Nào em, hãy kể tất cả cho chị nghe đi nào!
Nhưng Rosalie bắt đầu run lên và ấp úng:
- Thưa chị, gì cơ ạ?
- Đứa nhỏ đó là con ai?
Một cơn tuyệt vọng ghê gớm lại xâm chiếm tâm hồn cô hầu; cô cuống cuồng gỡ bàn tay ra để che dấu mặt mình đi.
Mặc cho Rosalie không muốn, Jeanne vẫn ôm hôn và an ủi cô: "Đó thật là một tai họa, em thấy chứ?. Em đã mềm yếu đấy. Nhưng điều đó cũng đã đến với nhiều chị em khác, không riêng mình em đâu. Nếu bố đứa bé chịu cưới em làm vợ thì sẽ không còn ai nghĩ gì đến chuyện ấy nữa. Và chúng tôi sẽ tuyển anh ta vào đây cùng phục vụ với em trong nhà này”.
Rosalie bỗng rên lên một tiếng như bị ai kìm kẹp vậy. Thỉnh thoảng cô lại vùng mạnh mình một cái, mong tuột được ra khỏi bàn tay Jeanne và bỏ chạy đi.
Jeanne nói tiếp: "Chị hiểu là em xấu hổ. Nhưng em thấy đấy, chị có giận em đâu, chị đang nói chuyện dịu dàng với em đây thôi. Nếu chị hỏi em để biết tên người đàn ông đó thì đó chỉ là vì lợi ích của em mà thôi. Chị thấy trước nỗi đau khổ của em nếu như em bị anh ta bỏ rơi. Chị muốn ngăn chặn không để cho việc ấy xảy ra. Julien sẽ đi tìm gặp anh ta, em thấy chứ, và chúng tôi sẽ buộc anh ta phải cưới em. Vì sử dụng cả hai vợ chồng em, nên chúng tôi sẽ có điều kiện để buộc anh ta phải làm cho em có hạnh phúc".
Lần này, Rosalie vùng một cái mạnh đến nỗi cô đã giật được tay mình ra khỏi tay cô chủ rồi bỏ chạy đi như một người điên.
Bữa cơm tối hôm đó, Jeanne bảo Julien: "Em đã cố thuyết phục để Rosalie nói ra tên cái thằng cha chài gái kia mà không thể được. Vậy anh cũng xem nên tìm cách nào để chúng ta có thể buộc thằng khốn nạn ấy phải cưới cô bé chứ!".
Julien nổi cáu ngay: "A, em phải biết là anh, anh không muốn nghe nói gì về câu chuyện đó nữa đấy nhé. Em muốn giữ cô ấy lại thì cứ giữ, nhưng xin đừng quấy rầy anh mãi về vấn đề đó".
Từ hôm xảy ra sự việc trên kia của Rosalie, Julien càng có vẻ dễ cáu kỉnh hơn. Đã thành một thói quen là không nói với vợ thì thôi, hễ nói là anh phải hét lên, cứ như là anh thường xuyên nổi điên vậy. Ngược hẳn lại, Jeanne càng hạ thấp giọng nói, càng ăn ở dịu hiền và tìm cách làm lành với anh hơn để tránh mọi chuyện làm cho vợ chồng phải cãi nhau. Nhiều đêm, nàng nằm khóc một mình trên giường.
Mặc dù luôn luôn nổi cáu, Julien đã quay trở lại với cái thói quen, tình dục của anh một thời gian từng bị xao lãng, kể từ hôm đi xa trở về. Hiếm hoi mới có chuyện quá ba đêm anh không vào với vợ một lần.
Chẳng bao lâu, Rosalie đã hoàn toàn bình phục và đã ít buồn hơn, mặc dù vẫn còn có vẻ hoảng hốt vì một nỗi lo sợ nào đó không ai biết được, nó vẫn đeo đuổi cô. Thêm hai lần nữa, khi Jeanne tìm cách hỏi về câu chuyên kia, cô đều bỏ chạy cả.
Thật không ngờ, Julien đã tỏ ra có phần dễ thương hơn. Người vợ trẻ lại thấy lòng mình gắn bó với những hy vọng mơ hồ và thấy vui trở lại, mặc dù đôi lúc, nàng cảm thấy khó ở trong người vì những chứng đau kỳ lạ mà nàng không hề nói ra cho ai biết.
Băng tuyết vẫn chưa tan. Đã gần năm tuần lễ rồi, bầu trời cứ trong vắt như pha lê, ban ngày xanh biếc, ban đêm đầy sao, tưởng như phải có sương giá vậy. Khoảng không bao la, lạnh khắc nghiệt, trải rộng trên mặt đất phẳng lỳ, rắn đanh và lấp lánh tuyết.
Các ấp trại nằm lẻ loi giữa những sân hình vuông, sau rặng cây lớn đọng trắng sương băng, trông như những người đang yên ngủ với chiếc sơ mi trắng toát trên mình vậy. Người và súc vật đều không dám ra ngoài. Chỉ có những ống lò sưởi, nhô lên trên mái rạ và tuôn thẳng lên bầu trời lạnh giá những tia khói mảnh dẻ, báo hiệu là có sự sống còn ẩn náu ở bên trong.
Cánh đồng, hàng rào, rặng cây du ngoài rìa, tất cả đều như đã bị cái rét giết chết hết. Thỉnh thoảng lại nghe tiếng cây cối kêu răng rắc, dường như gỗ cành cũng đang vỡ ra dưới lớp vỏ. Đôi lúc, một cành cây to tướng rơi ra và rụng xuống, vì cơn băng giá không gì cưỡng lại nổi đã làm cho nhựa cây phải đông cứng lại như đá và đã bóp vụn những thớ gỗ trong cành.
Jeanne khắc khoải chờ đợi những cơn gió ấm trở về vì cho rằng mọi chứng đau mơ hồ đang dày vò nàng đây đều do cái rét khắc nghiệt kia mà ra cả.
Lúc thì nàng chán ngấy mọi thức ăn; một chút cũng không động đến; lúc thì mới ăn một tý vào đã thấy buồn nôn ngay, mạch máu đập dồn dập như điên; lúc thì thần kinh căng thẳng cứ run lên không ngừng làm cho nàng phải sống trong một trạng thái thường xuyên xao xuyến không sao chịu nổi.
Một buổi tối, nhiệt kế càng xuống thấp hơn nữa. Ăn xong, Julien lạnh run người. Anh rất tiết kiệm củi nên gian phòng không bao giờ được đốt lửa sưởi đủ ấm cả. Anh vừa xoa tay, vừa thì thầm: "Em yêu của anh, đêm nay ngủ chung thì ấm lắm nhỉ?".
Rồi anh cười, nụ cười như của một đứa trẻ ngoan ngoãn trước kia. Jeanne nhảy lên, ôm lấy cổ anh nhưng đúng tối hôm đó, nàng bỗng cảm thấy khó chịu, đau đớn và nôn nao, xao xuyến khác thường, đến nổi nàng phải vừa hôn môi anh, vừa thì thầm yêu cầu anh hãy để cho nàng được ngủ một mình. Nàng nói đôi lời, kể qua cho anh biết nàng đau như thế nào, rồi tiếp: "Anh yêu quý, em van anh. Em đoán chắc với anh là em không được khỏe. Hẳn ngày mai thôi, em sẽ khá hơn".
Anh không nằn nì thêm: "Tùy em thôi, em yêu của anh ạ. Nếu em ốm thì chăm sóc, giữ gìn là phải".
Rồi hai người nói qua chuyện khác.
Anh đi ngủ sớm. Khác lệ thường. Julien cho đốt lửa sưởi trong phòng riêng của Jeanne.
Khi được báo là: "Lửa đã cháy đều", anh hôn lên trán vợ và đi ra.
Toàn bộ tòa nhà như bị khốn khổ vì rét. Trong các vách tường cũng nghe thấy những tiếng động khe khẽ tưởng như chúng cũng đang rùng mình vì thấm lạnh vậy. Jeanne nằm run lập cập trên giường.
Hai lần nàng phải dậy chất thêm củi vào lò và tìm thêm quần áo để mặc trong đống quần áo cũ nàng đã xếp sẵn bên giường, nhưng chẳng có gì có thể sưởi ấm nàng được. Nàng thấy chân mình tê buốt và những cơn giật trong bắp chân lan dần lên đến đùi làm cho nàng cứ phải trăn trở mãi. Nàng thấy trong người căng thẳng đến cực độ.
Chẳng mấy chốc, hai hàm răng nàng cũng gõ vào nhau lập cập, đôi tay run lên, ngực đau thắt lại. Tim nàng đập chậm, tiếng âm vang to, đôi lúc tưởng như ngừng lại và không khí chẳng lọt vào đến đó được nữa.
Trong lúc cái lạnh không gì cưỡng nổi thâm nhập vào tận xương tủy nàng như vậy, một nỗi khắc khoải dễ sợ đã tràn ngập tâm hồn nàng. Chưa bao giờ nàng có cảm giác ấy, chưa bao giờ nàng thấy mình bị đời br rơi, xa lánh đén thế này. Nàng thấy như đã sẵn sàng thở hắt ra hơi thở cuối cùng.
Nàng nghĩ: "Mình sắp chết đây... Mình đang chết đây...”.
Hoảng sợ quá, nàng vọt ra ngoài giường, rung chuông
gọi Rosalie và chờ đợi; lại rung chuông, lại chờ đợi. Toàn thân nàng run rẩy và lạnh giá.
Nhưng cô hầu vẫn không đến. Chắc cô ta đang ngủ li bì trong cái giấc ngủ đầu giờ không gì phá vỡ nổi ấy.
Cuối cùng, Jeanne để chân không, chạy ra ngoài cầu thang.
Không một tiếng động, nàng leo lên, mò mẫm tìm ra được cánh cửa phòng cô hầu, mở ra và gọi: "Rosalie!". Nàng bước tới nữa và đụng phải giường. Nàng lấy tay sờ soạng lên trên và nhận ra là chiếc giường trống không, nó lạnh ngắt như chưa có ai nằm qua.
Ngạc nhiên, nàng tự nhủ: "Sao nó lại có thể đi đâu giữa đêm hôm giá buốt này!".
Nhưng tim nàng đột nhiên trở nên bị thác loạn và rạo rực, làm cho nàng rất khó thở. Đôi chân gần như quỵ hẳn xuống, nàng vội đi xuống phòng Julien để đánh thức anh dậy.
Kích động vì ý nghĩ chắc chắn là mình sắp chết, vì ý muốn được gặp lại chồng trước khi ngất đi, nàng bước vào vào phòng Julien.
Dưới ánh sáng lờ mờ của ngọn lửa đang tàn trong lò sưởi, nàng nhìn thầy đầu Rosalie đang đặt trên gối, bên canh đầu chồng mình.
Nàng kêu thét lên một tiếng. Hai người bổ choàng dậy. Nàng đứng sững một giây, hoảng loạn với sự phát hiện này. Rồi nàng vụt bỏ chạy về phòng mình. Nghe tiếng Julien cuống quýt gọi theo: "Jeanne!", nàng thấy lòng tràn ngập nỗi sợ khủng khiếp sẽ phải nhìn thấy anh, phải nghe tiếng anh nói, anh giải thích, anh dối trá và phải mặt đối mặt bắt gặp cái nhìn của anh. Thế là nàng nhào ra phía cầu thang và lao xuống tầng dưới.
Nàng chạy bừa đi trong bóng tối, bất chấp cả nguy cơ có thể bị lộn nhào trên các bậc thang, bị gãy chân tay trên nền đá. Bị lôi cuốn bởi một đòi hỏi cấp thiết là phải lánh cho xa nơi này, phải không hay không biết gì nữa hết, phải không gặp bất kỳ ai nữa cả, nàng cứ lao về phía trước mà chạy.