Một Cuộc Đời

Lượt đọc: 2051 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG IV (tt)

Đến tối, mọi người mới ngồi vào bàn ăn.

Bữa cơm đơn giản và khá ngắn, trái ngược với phong tục xứ Normandie. Có một cái gì ngượng ngùng làm cho khách ăn lặng lẽ. Chỉ có hai vị linh mục, ông xã trưởng và bốn bác tá điền được mời đến dự là còn tỏ rõ chút ít cái vui nhộn sỗ sàng thường gặp trong các lễ cưới.

Tiếng cười vừa như chết thì một câu bông phèng của ông xã trưởng lại làm cho nó sống lại. Lúc đó đã khoảng chín giờ tối. Mọi người sắp uống cà-phê. Ngoài kia, dưới những cây táo, trong cái sân thứ nhất, cuộc vũ hội nông thôn bắt đầu. Qua khung cửa sổ mở, có thể nhìn thấy toàn bộ cuộc vui. Dưới ánh sáng của những cây đèn nhỏ treo trên cành, lá cây trở thành màu xanh xám. Các nam nữ nông dân cục mịch nhảy thành vòng tròn, miệng hát ầm ĩ một bản vũ khúc hoang dã có tiếng nhạc yếu ớt đệm theo của hai người chơi đàn viôlông(violons) và một người thổi clarinet, cả ba đều đứng trên một cái bàn làm bếp to được đem dùng làm bục. Tiếng hát sôi nổi, cuồng nhiệt của các nam nữ nông dân đôi khi át hẳn và xé nát tiếng nhạc đệm, tưởng chừng như đã biến nó thành từng mảnh, từng mẩu của một vài nốt nhạc tản mát từ trên trời rơi xuống.

Hai thùng rượu to, có đuốc cháy rừng rực cắm xung quanh, cung cấp rượu cho mọi người. Hai cô phục vụ luôn tay rửa cốc và bát trong một thùng gỗ nhỏ, và mặc dù nước trên cốc, trên bát cồn chảy rồng rồng, hai cô đã lại đưa ra hứng dưới vòi. Từ hai cái vòi đó, chảy ra một dòng rượu vang đỏ và một dòng rượu tần nguyên chất vàng óng. Những người nhảy múa khát nước, những ông già lặng lẽ, những cô gái nhễ nhại mồ hôi chen chúc nhau, đợi đến lượt mình là vớ ngay lấy cái cốc hoặc cái bát đựng đầy thứ rượu mình ưa thích rồi ngửa đầu ra, trút ừng ực vào trong họng.

Trên một cái bàn, có bày bánh mì, bơ; fomát và xúc-xích, thỉnh thoảng mỗi người lại ăn vài miếng.

Dưới vòm lá cây rực sáng, cuộc vui lành mạnh và sôi nổi ấy làm cho các vị khách rầu rĩ ở trong phòng kia phải phát thèm; họ cũng muốn được ra nhảy, được uống rượu từ trong những thùng rượu to ấy, và được ăn một khoanh bánh phết bơ với một củ hành sống như bà con ngoài ấy.

Ông xã trưởng, tay cầm dao ăn bắt nhịp cho bản nhạc, miệng hét to: "Mẹ kiếp! Thú vị thật, cứ y như đám cưới ở Ganasơ  (Ganache) vậy!".

Một tiếng cười cố nhịn lan ra. Nhưng vị cha xứ Picot, kẻ thù theo lẽ tự nhiên của giới quyền lực dân sự, không nhịn được, đã cãi lại: "Chắc ông muốn nói đám cưới ở Cana?". Ông xã trưởng chẳng muốn bị lên lớp:

"Không, thưa ông linh mục, tôi tự hiểu mình chứ! Khi tôi nói Ganache thì đó là Ganache!.(1)

(1). Viên xã trưởng lầm. Cana là một thành phố thuộc xứ Galilê cổ, gần Jéruzalem. Theo truyền thuyết thiên chúa giáo, đó là nơi chúa Giêsu đã biến nước uống thành rượu nho.

Mọi người đứng dậy, đi sang phòng khác. Rồi họ đi ra, nhập vào và vui chơi chút ít với đám bình dân đang rượu vào lời ra. Sau đó, các vị khác ra về.

Ông bà nam tước có vẻ như đang có chuyện gì cãi nhau, giọng hạ thấp. Bà Adelaide, chưa bao giờ thở dốc như lúc đó, hình như đang từ chối một lời yêu cầu nào đó của ông chồng, cuối cùng bà đã lớn giọng nói: "Không, mình ạ, tôi không thể và cũng không biết cách gọi vấn đề đó như thế nào".

Thế là ông lão bỗng đột ngột đứng dậy, bước lại gần Jeanne: "Có muốn đi dạo một vòng với bố không, con gái cưng của bố!", cảm động quá, cô gái đáp; "Bố muốn thì con đi ngay, bố ạ". Họ đi ra ngoài.

Hai bố con vừa ra khỏi cửa thì một cơn gió nhẹ và khô bỗng thổi tới, làm cho người thấy hơi ớn lạnh. Một cơn gió dã phảng phất thời tiết mùa thu, thường gặp giữa mùa hè.

Mây lồng lộn bay ngang trời, lúc che khuất, lúc hé ra từng đám sao.

Ông nam tước siết chặt cánh tay con gái, âu yếm bóp vào bàn tay nàng. Ông có vẻ rụt rè, bối rối. Cuối cùng, ông quyết định nói:

- Con gái yêu quý, bố sắp phải làm một việc khó, lẽ ra để mẹ con làm mới phải, nhưng vì mẹ con từ chối, nên bố phải làm thay. Bố không hiểu con đã biết được những gì về cuộc sống. Có những điều bí ẩn mà các bậc cha mẹ thường giấu kỹ con cái, nhất là con gái, là người phải giữ cho tâm hồn trong sạch, trong sạch một cách không chê trách vào đâu được, cho đến giờ phút mà bố mẹ trao gửi con cho một chàng trai, người sẽ chăm lo hạnh phúc cho con. Chính anh ta là người có quyền cất dỡ đi tâm màn bao phủ lên điều bí ẩn êm ái của cuộc đời. Nhưng những cô gái, nếu chưa từng có một chút ý niệm ngờ ngợ nào, lại thường hay phản ứng trước thực tế có phần nào tàn nhẫn đã bị những điều mơ mộng che khuất mất. Bị tổn thương trong tâm hồn, bị tổn thương ngay cả nơi thể xác, các cô thường cự tuyệt với người chồng cái điều mà quy luật, quy luật của con người và quy luật của tự nhiên, đã dành cho anh ta như một thứ uy quyền tuyệt đối. Con gái cưng ạ, bố không thể nói với con nhiều thêm nữa, nhưng con đừng quên điều này: Con, toàn bộ con người con, đã thuộc về người chồng của con rồi.

Nàng đã hiểu chuyện đó đến mức nào? Nàng đã đoán ra được điều gì? Nàng run rẩy cả người, lòng nặng trĩu một nỗi ưu tư giống như một niềm linh cảm đau buồn.

Hai bố con đi vào, Họ, kinh ngạc, dừng lại trước cửa phòng khách. Bà Adelaide đang gục đầu vào ngực Julien khóc nức nở. Tiếng khóc của bà, tiếng khóc vang động như tiếng thổi của một chiếc bễ lò rèn hình như bật ra cùng một lúc từ mũi, từ miệng và cả từ mặt nữa. Chàng trai cứ ngớ ra, vụng về đỡ lấy bà mẹ rũ rượi ngã vào tay anh để căn dặn, trao gửi cho anh cô gái yêu, cô gái xinh, cô gái cưng bé bỏng của bà.

Ông nam tước vội bước tới; "Thôi đi, tôi xin bà đừng có dở cái trò đa sầu, đa cảm ra như thế!". Rồi đỡ lấy vợ, ông dìu bà ngồi vào cái ghế bành, trong lúc bà lau nước mắt trên mặt. Sau đó, ông quay lại Jeanne: "Nào, con gái yêu, con hôn mẹ mau lên rồi đi nghỉ!".

Cũng sắp phát khóc đến nơi, Jeanne hôn nhanh bố mẹ rồi chạy vội đi.

Dì Líon đã về phòng riêng. Còn ở lại với Julien, chỉ có ông nam tước. Cả ba người thấy ngượng ngùng đến nỗi không ai nói được một lời, ông bố và chàng rễ đứng sững trong bộ lễ phục, mặt cứ đực ra. Bà Adelaide ngồi phệt trên ghế, trong họng vẫn còn tiếng nấc. Không thể để lúng túng mãi, ông nam tước bèn nói về chuyến du lịch trong mấy ngày tới của cặp vợ chồng trẻ.

Trong buồng Jeanne, Rosalie vừa khóc sướt mướt vừa gỡ áo quần cho nàng. Đột nhiên lúng túng, Rosalei chẳng còn biết tìm ra đâu là dây nịt, đâu là kim gài, rõ ràng cô có vẻ như còn cảm động hơn cả cô chủ nữa. Nhưng Jeanne chẳng chút bận tâm đến những giọt nước mắt của cô hầu. Nàng cảm thấy như đã bước vào một thế giới khác, một trái đất mới, cách biệt tất thảy mọi thứ nàng từng quen biết, nàng từng yêu thương. Hình như mọi thứ trong cuộc đời nàng, trong tư tưởng nàng đều bị đảo lộn hết. Ngay cả ý nghĩ kỳ lạ này cũng đến với nàng: "Nàng có yêu chồng không?'1. Đột nhiên nàng cảm thấy chàng như một người xa lạ, chỉ mới vừa quen biết. Mới ba tháng trước đây, nàng không hề biết có chàng tồn tại ở trên đời, vậy mà bây giờ, nàng đã là vợ của chàng! Tại sao như vậy? Tại sao lại lao quá nhanh vào hôn nhân như lao xuống một vực thẳm dưới chân mình như thế?

Khi đã thay xong quần áo ngủ, nàng trườn vào giường nằm. Chăn gối lành lạnh làm người nàng nổi da gà, làm tăng thêm cái cảm giác lạnh lẽo, cô đơn, buồn bã đã đè nặng tâm hồn nàng suốt hai tiếng đồng hồ qua.

Vẫn nức nở khóc, Rosalie bỏ chạy đi. Và Jeaanne chờ đợi. Lòng nàng thắt lại, nàng khắc khoải chờ đợi một cái gì đó mà nàng đã đoán biết và cha nàng đã nói đến một cách mập mờ, việc phát hiện kỳ diệu cái gọi là điều bí ẩn to lớn của tình yêu.

Nàng chẳng nghe thấy tiếng chân ai leo lên thang gác mà bỗng nhiên lại có ba tiếng gõ nhẹ vào cửa phòng. Nàng giật nẩy mình, khủng khiếp, chẳng dám thưa lên một lời. Lại có tiếng gõ cửa, rồi ổ khóa kêu ken két. Nàng rúc đầu vào trong chăn như sợ có một tên kẻ cắp lọt vào phòng mình vậy. Có tiếng giày cao cổ động khẽ

trên mặt sàn. Rồi bất thình lình, có tiếng người động vào giường nàng.

Nàng giật mình, hoảng loạn và kêu lên một tiếng khẽ. Thò đầu ra, nàng thấy Julien đang đứng trước mặt, tươi cười nhìn nàng. "Ôi! Anh làm tôi sợ biết mấy!" nàng nói.

Anh tiếp lời: "Cô không đợi tôi sao?". Jeanne không đáp. Anh mặc lễ phục và vẫn giữ khuôn mặt trịnh trọng đẹp trai. Nằm dài như vậy trước mặt người đàn ông ăn mặc chỉnh tề đến thế, nàng cảm thấy xấu hổ một cách đáng sợ.

Vào cái giờ phút nghiêm trang và quyết định này đối với hạnh phúc riêng của cả đời người, họ không còn biết nói gì, làm gì, thậm chí, họ chẳng dám nhìn nhau nữa.

Có lẽ anh đang mơ hồ cảm thấy cuộc đấu tranh này sẽ đưa đến nguy cơ gì, và anh cần phải mềm dẻo tự chủ bản thân thế nào, cần phải có một sự âu yếm đầy mưu mẹo ra sao mới có thể tránh không làm xúc phạm đến bất cứ sự bẽn lẽn tinh vi, sự tế nhị vô biên nào của một tâm hồn trinh bạch, tràn ngập ước mơ này.

Thế là anh nhẹ nhàng cầm lấy tay nàng, hôn vào đó, rồi quỳ xuống cạnh giường, như quỳ trước bàn thờ và thì thầm nói nhẹ nhàng như một hơi thở: "Cô có yêu tôi không". Nàng bỗng cảm thấy yên lòng, cất lên khỏi gối cái đầu bồng bềnh những dải mây đăng-ten và mỉm cười: "Tôi đã yêu anh, anh bạn ạ!".

Anh đặt lên miệng mình những ngón tay thanh tú của vợ, rồi nói, giọng lạc đi bởi cái vật bịt miệng bằng xương thịt ấy: "Em có thể tỏ rõ cho anh biết là em yêu anh không?"

Nàng lại bối rối. Tuy nhớ lời cha dặn, nàng đáp: "Tôi đã thuộc về anh rồi, anh bạn ạ" nhưng nàng vẫn chẳng hiểu rõ điều mình nói.

Anh đặt lên cổ tay nàng những cái hôn ẩm ướt, rồi từ từ đứng dậy, nhích sát lại gần người nàng, khiến một lần nữa, nàng lại che kín mình đi.

Đột nhiên, anh vung một cánh tay về phía trước, trên mặt tấm chăn, ôm lấy vợ, và luồn cánh tay còn lại xuống gối nâng cả gối lẫn đầu vợ lên, anh hỏi rất nhỏ: "Thế cô có vui lòng cho tôi nằm ghé một tý ở bên cạnh cô không?"

Nàng sợ, một mối sợ theo bản năng. Nàng ấp úng nói: "Ồ chưa đâu, tôi van anh".

Anh có vẻ cụt hứng và hơi tự ái. Anh nói tiếp, giọng vẫn cầu khẩn nhưng thô bạo hơn: "Sao lại để chậm hơn nữa, vì rút cục chúng ta vẫn sẽ phải đi đến việc ấy cơ mà!".

Nàng không bằng lòng anh về câu nói đó nhưng nàng phục tùng và cam chịu, nàng nhắc lại một lần nữa: "Tôi đã thuộc về anh, anh bạn ạ".

Thế là anh chạy rất nhanh sang phòng rửa mặt và nàng nghe rõ từng tiếng cử động: tiếng cởi quẩn áo, tiếng tiền rủng rẻng trong túi, tiếng tháo từng chiếc giày một.

Đột nhiên, người mặc quần đùi, chân mang bít tất, anh đi vội ngang phòng để đặt chiếc đồng hồ bỏ túi lên mặt lò sưởi. Rồi anh chạy trở lại gian phòng nhỏ bên cạnh, lục đục thêm một lát. Jeanne vừa đảo nhanh nhìn vào phía trong, vừa nhắm mắt lại, khi cảm thấy anh đến gần...

Nàng giật bắn mình lên như muốn nhào xuống đất lúc một cái chân giá lạnh và lông lá cọ mạnh vào chân nàng. Úp mặt vào hai bàn tay, nàng cuống cuồng nép mãi mình vào tận cuối giường, sẵn sàng thét lên vì sợ hãi và vì hoảng hốt.

Mặc dù nàng quay lưng lại, anh vẫn ôm ngang mình nàng, hôn ngấu, hôn nghiến vào cổ nàng, vào những mảnh đăng-ten uốn lượn xung quanh chiếc mũ và vào cổ chiếc áo ngủ thêu hoa của nàng.

Nàng không cựa quậy nổi, người nàng cứ đơ ra vì một nỗi lo sợ khủng khiếp, khi nàng thấy bàn tay mạnh mẽ của anh tìm bộ ngực mà nàng đã khép hai khuỷu tay lại để che giấu. Nàng thở hổn hển; tâm trí nàng đảo lộn dưới sự mân mê thô bạo đó. Và nàng chỉ những muốn nhảy vọt ra, chạy khắp nhà và nấp kín mình vào một góc nào đó, xa lánh cho được người đàn ông này,

Anh nằm im, không động đậy nữa. Hơi nóng người anh truyền vào lưng nàng. Thế rồi nỗi khiếp sợ lại dịu đi và đột nhiên nàng nghĩ có lẽ nàng chỉ có việc phải quay mình lại ôm hôn anh.

Cuối cùng, ra chiều nóng ruột, anh nói bằng một giọng buồn bã: "Vậy ra cô chẳng hề muốn làm người vợ bé bỏng của tôi sao?" Qua kẽ ngón tay, nàng thì thầm: "Tôi chẳng là vợ anh rồi đấy ư?". Anh trả lờii với vẻ phật ý: "Chưa đâu, cô bạn yêu quý của tôi ạ, xin cô đừng chế nhạo tôi như vậy!".

Nàng thấy lòng cực kỳ xao xuyến trước cái giọng nói không hài lòng đó của anh, và bất thình lình, nàng quay mình lại xin lỗi anh.

Anh bèn ôm ngang mình nàng như thèm khát rồi mãnh liệt vừa in nhanh lên khắp mặt nàng và trên cổ họng nàng những chiếc hôn xoáy vào da thịt, những chiếc hôn điên dại, vừa làm nàng ngây ngất bằng những cái vuốt ve. Trước sự cố gắng hết sức của anh, nàng đã buông rơi hai bàn tay và đơ người ra. Trong cơn rối loạn, nàng không còn hiểu gì hết, nàng chẳng biết điều mình đang làm, điều chồng đang làm. Nhưng chợt nàng thấy đau thót một cái như xé ruột. Và nàng quằn quại, rên rỉ trong tay chồng trong khi chồng nàng cứ ghì chặt lấy nàng một cách hung bạo.

...Cái gì đã xảy ra sau đó? Nàng không còn nhớ được mấy nữa, vì nàng đã mất hết tâm trí. Nàng chỉ còn mang máng thấy hình như anh đã dội lên môi nàng một trận mưa hôn nhỏ tỏ lòng biết ơn...

Rồi anh nói chuyện với nàng và nàng đã phải trả lời anh. Sau đó, anh lại toan tiến hành những đợt khác nữa nhưng nàng đã chết khiếp, khước từ. Trong khi dãy dụa để chống cự lại, nàng thấy trên ngực anh cũng đầy lông như ở dưới chân, nàng kinh hoàng lùi xa ra.

Cuối cùng, phát chán vì yêu cầu mãi không kết quả, anh đã nằm ngửa người ra, không động đậy.

Thế rồi nàng suy nghĩ. Và tỉnh ngộ về bao mơ ước xa xua trước đây nay đã quá khác, nàng thất vọng đến tận đáy tâm hồn, vì một sự chờ đợi thiết tha đã sụp đổ, một niềm hạnh phúc đã tan tành, nàng tự nhủ: “Vậy ra cái điều mà anh ta gọi là làm vợ của anh ta chỉ là cái đó thôi ư? Chỉ là cái đó thôi ư?".

Nàng nằm hồi lâu như vậy, mắt nhìn hết hình dệt này đến hình dệt khác trên tường về câu chuyện tình yêu huyền thoại đang vây quanh phòng nàng.

Không thấy Julien nói năng, động đậy gì nữa, nàng từ từ liếc mắt nhìn sang và nàng thấy anh đã ngủ! Anh ta ngủ, miệng hơi há ra, nét mặt bình thản! Anh ta ngủ!

Nàng không thể nào tin được điều đó! Nàng cảm thấy bất bình, thấy giấc ngủ kia còn xúc phạm đến nàng nhiều hơn cả sự thô bạo của anh, thấy mình bị đối xử như người đàn bà đến với anh lần đầu vậy. Anh có thể ngủ trong một đêm như thế này sao? Vậy ra đối với anh, điều vừa diễn ra giữa hai người chẳng có chút gì khác thường cả? Ôi! Thà rằng bị đánh đập, bị tiếp tục dày vò, bị đau đớn vì những sự âu yếm ghê tởm, nàng vẫn còn thích hơn cái thái độ này của anh.

Nàng chóng một khuỷu tay, im lặng ghé mình vào anh, nghe tiếng thở nhẹ thoát qua môi anh, có lúc thoáng như một tiếng ngáy.

Trời đã rạng, lúc đầu còn mờ nhạt, sau sáng dần lên, rồi hồng, rồi rực nắng. Julien mở mắt, ngáp dài, vươn vai, mỉm cười nhìn vợ và hỏi: "Em yêu quý, em ngủ có ngon không?1’.

Nàng nhận thấy lúc này anh đã gọi nàng bằng "em" và nàng trả lời kinh ngạc: "Dạ, tôi ngủ ngon ạ, thế còn anh? "Anh đáp: "Ồ, anh ấy ư, anh ngủ ngon lắm!".

Rồi anh quay mình lại, hôn nàng và nói chuyện một cách bình thản. Anh phác ra với nàng những dự kiến về cuộc sống chung, những ý định về tiết kiệm. Chữ "tiết kiệm” được nhắc đi nhắc lại nhiều lần làm cho nàng ngạc nhiên. Nàng nghe mà không hiểu hết ý những Iời anh nói; nàng nhìn anh, nghĩ đến hàng nghìn thứ đang nhanh chóng nối tiếp nhau lướt nhẹ qua đầu ốc nàng trong lúc này.

Chuông đồng hồ điểm tám tiếng. Anh nói: "Nào chúng mình phải dậy thôi, chúng mình dậy muộn thì sẽ thành lố bịch đấy" và anh bước xuống giường trước. Rửa mặt và mặc quần áo xong, với vẻ dễ thương, anh không cho gọi Rosalie lên mà tự mình giúp vợ sửa soạn áo quần rất tỷ mỷ.

Khi sắp bước ra khỏi phòng, anh giữ nàng lại: "Em biết đấy, giữa chúng mình bây giờ đã có thể xưng hô anh, em với nhau rồi, nhưng trước mặt bố mẹ em, chúng mình hãy nên chờ thêm đã. Để đến chuyến đi trăng mật trở về chúng mình xưng hô với nhau như vậy sẽ tự nhiên hơn".

Đến mãi giờ ăn trưa, nàng mới ra gặp người nhà. Và ngày hôm đó qua đi cũng giống mọi ngày, như chẳng có cái gì xảy ra. Chỉ có thêm một người đàn ông trong nhà, thế thôi.

« Lùi
Tiến »