Một Cuộc Đời

Lượt đọc: 2052 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG V

Bốn ngày sau, chiếc xe ngựa có nhiệm vụ chở cặp vợ chồng đi Mạc-xây (Marseille)(1) đã đến.

Sau mối lo sợ của đêm đầu tiên, Jeanne đã quen với sự tiếp xúc của Julien, quen với những chiếc hôn, những cái vuốt ve âu yếm của chồng, dù nàng vẫn chưa bớt ghê rợn đối với những quan hệ mật thiết hơn của cả hai người.

Nàng thấy anh đẹp trai, nàng yêu anh. Nàng lại cảm thấy hạnh phúc và vui suớng.

Buổi tiễn đưa ngắn ngủi và không buồn. Chỉ có bà nam tước là có vẻ xúc động. Khi xe sắp chạy, bà đặt vào tay con gái một bọc tiền to, nặng như chì và nói: "Để cho con gái của mẹ, nay đã thành người vợ trẻ, có ít nhiều mà tiêu vặt đấy, con ạ".

Jeanne bỏ bọc tiền vào túi. cỗ xe xuất phát.

Tối đó, Julien hỏi nàng: "Cái bọc tiền mẹ em đưa cho ấy có bao nhiêu?", Nàng đã quên bẵng mất sự việc đó rồi. Nghe chồng hỏì vậy, nàng mới đặt cái bọc lên trên đầu gối rồi đổ tiền ra. Một làn sóng tiền vàng tỏa rộng: hai nghìn francs. Nàng vỗ tay: "Ôi, tôi sẽ tha hồ tiêu!", và nàng cất cái bọc đi.

Sau tám ngày đi đường dưới một bầu trời nóng khủng khiếp, họ đến Marseille.

Ngày hôm sau, chiếc tàu nhỏ Vua Louis trên đường đi Naples (2) sẽ chở họ ra đảo Corse sau khi ghé qua Ajaccio.

Đảo Corse! Bưng biền! Kẻ cướp! Núi non! Quê hương của Napoléon! Jeanne thấy mình vẫn thức mà như đã thoát khỏi thực tại bước vào một giấc mộng,

Đứng bên nhau bên boong tàu, họ ngắm nhìn những vách đá thẳng đứng ven biển xứ Provence lướt qua. Mặt biển im lìm, xanh sẫm, tựa hồ đơ ra và cứng lại dưới ánh nắng rực rỡ, trãi rộng dưới bầu trời mênh mông một màu xanh hầu như thái quá.

Nàng nói: "Anh còn nhớ cuộc đi chơi của hai ta trên chiếc xuồng của cụ Lastique không?"

Thay câu trả lời, anh đặt nhanh một cái hôn vào mang tai nàng.

Bánh xe của chiếc tàu thủy đập nước, quấy rối giấc ngủ li bì của biển. Phía sau tàu, một luồng dài bọt nước, một vệt rộng xanh nhạt bị khuấy động, sủi lên như rượu Sâm-banh, kéo dài đến tận chân trời cái vạch rẽ nước thẳng băng của con tàu.

Đột nhiên, phía trước mũi tàu, ở chỗ chỉ cách có vài sải tay, một con cá heo to tướng bỗng nhảy vọt lên khỏi mặt biển rồi lại cắm đầu lao xuống và biến mất. Kinh hãi, Jeanne kêu lên một tiếng, nhào ngay vào ngực Julien. Sau đó, nàng thấy buồn cười cho sự sợ hãi của mình, nhưng vẫn khắc khoải nhìn xuống xem thử con cá có xuất hiện nữa không. Chỉ vài giây sau, như một chiếc đồ chơi có gắn máy to tướng, nó lại vọt lên khỏi mặt nước, lại lăn xuống, lại nhảy lên lần nữa. Rồi thì hai con, ba con, sáu con tiếp tục vọt lên như nhảy nhót xung quanh con tàu nặng nề, có vẻ muốn đi hộ tống cho người anh em hình thù quái dị của chúng, một con cá thân bằng gỗ và vây bằng sắt. Chúng lượn hết bên trái, lại qua bên phải con tàu. Khi thì cùng một lúc, khi thì con nọ nối tiếp con kia, cứ như một trò choi, một cuộc săn đuổi vui vẻ, chúng nhảy vọt cao lên, rẽ thành một đường cong rồi lại bám đuôi nhau đâm bổ xuống.

Mỗi lần những con cá khổng lổ và mềm mại hiện ra, Jeanne lại vỗ tay phấn khởi đến rùng cả mình. Trái tim nàng cũng nhảy nhót như bầy cá, tràn ngập một niềm vui điên dại và thơ trẻ.

Bất thình lình, đàn cá biến mất. Sau đó, chúng còn hiện ra thêm một lần ở rất xa phía ngoài khơi, rồi biệt tăm không thấy đâu nữa. Phải từ biệt chúng, Jeanne bỗng thoáng thấy vài giây buồn bã.

Chiều xuống, một buổi chiều êm ả, rực rỡ, tràn ngập ánh sáng và một sự thanh bình đẹp đẽ. Không chút xao động nào trong không trung, trên mặt nước; sự yên tĩnh không giới hạn đó của biển trời lan tới cả những tâm hồn tê dại mà, ở đó cũng thế, không chút xao động nào lướt qua.

Mặt trời to lớn nhẹ nhàng lặn xuống nơi xa kia, phía châu Phi không trông thấy được, châu Phi, cái đại lục nóng bỏng dường như cảm thấy đâu đây. Nhưng khi ánh hoàng hôn đã tắt hẳn, một làn gió nhẹ phảng phất đến vuốt ve mát dịu mặt người.

Hai vợ chồng Jeanne không muốn trở về khoang buồng nồng nặc tất cả những thứ mùi ghê rợn của tàu thủy. Quấn mình trong chiếc áo choàng, họ nằm trên boong tàu, sát cạnh nhau. Julien ngủ ngay, nhưng Jeanne vẫn thức, lòng náo nức với cái mới lạ của chuyến đi. Trong tiếng ru đơn điệu của guồng bánh xe con tàu, Jeanne ngắm nhìn những chồm sao rất sáng, thứ ánh sáng rực rỡ, lấp lánh và có vẻ như ẩm ướt, trên bầu trời trong vắt của miền Nam.

Tuy nhiên, đến gần sáng, nàng cũng thiếp đi được một lúc. Tiếng người ồn ào đã làm cho nàng tỉnh giấc. Các thủy thủ đang vừa cọ rửa tàu, vừa ca hát. Nàng lay chồng dậy, lúc đó anh vẫn còn im lìm trong giấc ngủ, rồi họ cùng đứng dậy.

Nàng say sưa thưởng thức cái vị mặn của sương mù đang thấm vào tận xương thịt. Bốn bề vẫn là biển, nhưng về phía mũi tàu, trong ánh bình minh mới chớm một cái gì xam xám, mơ hồ, một loại mây dồn, gồm những áng mây kỳ quái, nhọn hoắt và lởm chởm có vẻ như đang bồng bềnh nổi trôi trên mặt sóng.

Cái đó dần dần lộ ra rõ nét hơn trên nền trời đã sáng. Một dãy núi to, trông như những con vật có sừng kỳ hình dị tướng, bỗng xuất hiện: đó là đảo Corse được bao bọc trong một màn sương mỏng.

Mặt trời mọc phía sau đảo làm những phần đỉnh núi nhô lên thành những bóng đen. Rồi thì tất cả đều bừng sáng, trong khi phần còn lại của đảo vẫn mờ mịt trong sương mù.

Viên thuyền trưởng bước lên boong tàu. Trông ông nhỏ bé và đen sạm, người khô quắt, chai cứng lại vì gió mặn và dữ của biển cả. Bằng giọng nói khàn khàn của một người đã chỉ huy tàu suốt ba chục năm, một giọng nói vỡ ra vì phải kêu thét quá nhiều qua mưa bão, ông hỏi Jeanne:

- Bà có ngửi thấy cái mùi quỉ quái đó không?

Quả thật, nàng có ngửi thấy một thứ mùi cây cỏ dại, rất hắc và kỳ lạ.

Viên thuyền trưởng nói tiếp: "Thưa bà, đảo Corse bốc mùi như thế đấy - Cái mùi đó chính là hương thơm riêng của cô gái mỹ miều tên gọi là Corse. Dù xa nhau đến hai chục năm, khi trở về, còn cách năm hải lý, tôi cũng đã ngửi thấy thứ hương riêng ấy của cô ta rồi. Tôi quê ở đảo này. Đức Hoàng đế (4)  cũng vậy, ở tận nơi xa xôi kia, tận đảo Sainte Hélène (5), có lẽ Ngài đang luôn luôn nói về cái mùi đó của quê hương. Ngài thuộc dòng họ chúng tôi".

Viên thuyền trưởng nhấc mũ để chào đảo Corse và, xuyên qua đại đương, ông chào luôn cả vị hoàng đế vĩ đại đang bị cầm tù cùng dòng họ với ông.

Jeanne cảm động đến nỗi muốn phát khóc lên.

Viên thuyền trưởng chỉ tay về phía chân trời: "Kia là hồn "Khát máu!".

Julien đứng sát vào vợ. cả hai chăm chú nhìn về phía xa, cố tìm hòn núi vừa nói đến đó.

Cuối cùng họ đã nhận ra được mấy hòn đá hình tháp. Con tàu lượn vòng qua đó và lọt vào một cái vịnh mênh mông, lặng sóng, vây quanh bởi nhiều dãy núi cao mà sườn phía dưới dường như có rêu phủ.

Viên thuyền trưởng chỉ vào đám cây cỏ xanh um đó nói: "Đấy, bưng biền".

Con tàu lướt chầm chậm như lướt trên một cái hồ màu xanh da trời trong vắt đến nỗi có lúc người ta nhìn thấy cả đáy. Nó tiến vào đến đâu thì cái vành đai núi non càng như khép kín lại đến đó ở phía sau. 

Rồi ở trong cùng vịnh, nằm sát mặt nước và ở dưới chân núi, thành phố (6) bỗng hiện ra, đột ngột và trắng toát,

 Một vài tàu nhỏ của nước Ý đã bỏ neo trong cảng, Bốn, năm con đò bơi đến, lượn quanh chiếc tàu Vua Louis để đón khách lên bờ.

Trong lúc thu xếp hành lý, Julien hỏi nhỏ vợ "Cho thằng hầu hai mươi xu là đủ lắm rồi, phải không em?"

Suốt tám ngày nay, lúc nào anh ta cũng hỏi câu đó và, mỗi lần như vậy, nàng đều không khỏi cảm thấy buồn phiền. Nàng đáp lại, với vẻ nôn nóng: "Nếu không tin chắc là vừa mức thì cứ việc cho thêm lên, có sao đâu!".

Lần trả tiền nào cũng vậy, anh đều không ngớt cò kè giá cả với các viên chủ khách sạn, người phục vụ, lái xe và người bán hàng. Mỗi lần đạt được kết quả khi đã kèo nhèo mãi bằng lý sự cùn, anh lại xoa tay nói voi Jeanne: "Anh không muốn để mình cho bọn chúng ăn cắp!".

Bao giờ cũng thế, hễ thấy có người đem phiếu thanh toán đến là nàng lại thấy sợ đến phát run lên vì biết chắc trước rằng thế nào chồng mình cũng có ý kiến này khác về từng khoản tiền phải trả. Nàng cảm thấy nhục nhã về việc mặc cả đó và đỏ bừng mặt lên trước cái nhìn khinh bỉ của những người phục vụ lườm theo chồng mình, bàn tay họ còn nắm chặt số tiền đã thêm quá ít ỏi.

Lần này cũng vậy, anh lại tranh cãi về giá cả với bác lái đò chở hai người vào bờ.

Cái cây đầu tiên nàng trông thấy trên đảo là một cây cọ! (Cây palmier )

Họ vào một khách sạn lớn vắng khách ở góc một quảng trường rộng, và gọi ăn trưa.

Tráng miệng xong, Jeanne vừa đứng dậy định đi dạo chơi một lát trong thành phố, thì Julien đã ôm lấy nàng âu yếm nói nhỏ vào tai: "Ta đi ngủ một tý chứ, em yêu của anh?".

Nàng ngạc nhiên: "Đi ngủ à? Nhưng em đâu có cảm thấy mệt đâu!".

Anh ôm chặt lấy nàng: "Anh thèm muốn em lắm. Em hiểu chứ? Đã hai ngày nay rồi!..."

Đỏ mặt tía tai vì xấu hổ, nàng ấp úng nói: "Ôi! Bây giờ ư? Nhưng người ta sẽ nói gì, sẽ nghĩ gì? Anh dám đặt buồng ngay giữa ban ngày à? Ôi! Julien, em van anh!".

Nhưng anh đã ngắt lời: "Anh cóc cần những điều nhân viên khách sạn có thể nói và có thể nghĩ. Em sẽ thấy những cái đó có làm bận lòng anh chút nào không?".

Và anh giật chuông gọi.

Nàng không nói gì thêm nữa, mắt nhìn xuống đất. Bao giờ nàng cũng cảm thấy phẫn uất cả trong tâm hồn lẫn thể xác trước dục vọng không ngừng của chồng. Nàng chỉ phục tùng với một sự chán chường cam chịu những nhục nhã, vì thấy ở thói xấu đó của chồng một cái gì như súc vật, hạ thấp nhân phẩm, tóm lại, một sự bẩn thỉu.

Nàng chẳng thấy một chút hứng thú nào, vậy mà chồng nàng cứ xử sự như là nàng cũng chia sẻ lòng ham muốn mãnh liệt của anh.

Khi người hầu bàn đến, Julien yêu cầu dẫn hai vợ chồng anh ta lên phòng. Người hầu bàn, một chàng trai Corse chính cống râu tóc xồm xoàm, không hiểu nổi và khẳng định rằng phòng ngủ chỉ cho thuê vào buổi tối thôi.

Julien giải thích vẻ sốt ruột: "Không, chúng tôi muốn thuê ngay bây giờ. Đi đường mệt mỏi, chúng tôi muốn nghỉ ngơi".

Một nụ cười thoáng qua trong bộ râu của người hầu. Jeanne những muốn chạy trốn.

Một tiếng đồng hồ sau, khi họ trở lại tầng dưới nhà, nàng không dám bước qua trước mặt những người nàng gặp vì tin chắc rằng sẽ có những tiếng cười và lời bàn tán sau lưng. Nàng thầm bực bội vói Julien vì thấy anh ta không hiểu nổi điều đó, không hề tỏ ra chút gì bẽn lẽn, cái bẽn lẽn tinh vi và tế nhị theo bản năng của con người. Nàng cảm thấy như có một bức màn, một vật chướng ngại nào đó giữa chồng và mình. Lần đầu tiên, nàng nhận thấy có những cặp vợ chồng chẳng bao giờ thâm nhập được vào tận tâm hồn và những tư tưởng của nhau. Dù cho họ có bước đi cạnh nhau, đôi khi còn ôm chặt lấy nhau chăng nữa, họ không thể hòa làm một được, và tâm hồn của mỗi ngưòi sẽ vẫn cứ vĩnh viễn cô đơn trong suốt cả cuộc đời.

Họ ở ba ngày trong thành phố nhỏ ấy, cái thành phố náu mình trong tận cùng một vịnh biển xanh biếc, nóng như một lò lửa, sau bức rèm núi non chặn hết cả gió.

Họ vạch ra một hành trình cho chuyến đi. Để khỏi phải lùi bước trước bất cứ một đoạn đường khó đi nào, họ quyết định thuê ngựa. Họ kiếm được hai con ngựa giống Corse, mắt dữ, thân gầy, nhưng không biết mệt là gì. Một buổi sáng, họ lên đường lúc trời vừa rạng. Người dẫn đường cưỡi một con la cái đi cùng với họ, anh ta mang theo lương ăn vì trong chốn hoang dã này, chả có hàng quán gì.

Thoạt tiên, con đường men theo bờ vịnh, rồi đi vào một thung lũng không sâu lắm hướng về phía núi cao. Nhiều lúc, họ phải băng qua những con suối gần cạn nước. Như một con vật giấu mình, dòng nước nhỏ, vẫn chảy khe khẽ dưới các hòn đá, phát ra một tiếng róc rách rụt rè.

Đất hoang gần như trần trụi. Một thứ cỏ cao, vàng úa vì thời tiết nóng bỏng phủ kín sườn núi. Thỉnh thoảng, họ lại gặp một người dân miền núi, người thì đi bộ, kẻ thì cưỡi một con ngựa nhỏ, có người lại cưỡi một con lừa to chỉ bằng con chó, ai nấy đều khoác ngang lưng một khẩu súng nạp đạn sẵn. Vũ khí này đã cũ và hoen gỉ, nhưng, vào tay họ, nó vẫn đáng sợ.

Không khí như dày đặc lên vì mùi thơm hắc của các loại cây mộc hương phủ kín đảo. Con đường lần cao dần, dọc theo những kẽ núi dài.

Đá hoa cương hồng hoặc xanh trên các đỉnh núi tô điểm cho phong cảnh rộng lớn vùng này những màu sắc thần tiên. Dưới kia, trên những triền núi thấp hơn, đất đai uốn lượn thành những làn sóng khổng lồ đến nỗi những cánh rừng dẻ trông chỉ còn bé bằng những bụi cây nhỏ xanh xanh.

Thỉnh thoảng, người dẫn đường lại chỉ tay về phía núi cao hiểm trở, nói tên một địa điểm. Jeanne và Julien nhìn theo, song chẳng thấy gì, mãi sau mới nhận ra được một cái gì xam xám na ná như một đống đá từ đỉnh núi cao rơi xuống nằm đó. Đó là một xóm làng nhỏ bám trên nền đá hoa cương, gắn chặt vào đó như một tổ chim thực sự và hầu như không thể nhìn thấy được giữa cảnh núi non trùng điệp, mênh mông này.

Phát bực vì cứ phải đi lững thững kéo dài như vậy, Jeanne nói: "Ta chạy một tý nào!". Rồi nàng phóng ngựa đi. Lát sau, không nghe tiếng ngựa của chồng phi bên cạnh, nàng ngoảnh lại nhìn, bỗng phá ra cười, cười rũ rượi vì thấy anh phóng ngựa theo, tay thì níu chặt lấy cái bờm, mặt trông tái mét và người cứ nhảy chồm lên một cách kỳ quái. Chính cái vẻ đẹp và khuôn mặt kỵ sĩ bảnh trai của anh đã làm cho sự vụng về và mối khiếp sợ đó càng thêm tức cười.

Thế là họ chuyển sang đi nước kiệu nhẹ nhàng trên con đường lúc này đã chạy xuyên qua giữa hai cánh rừng bát ngát phủ kín cả triền núi như một tấm áo choàng.

Đó là bưng biền, một thú bưng biền không một ai có thể vào lọt. Nó được cấu tạo bằng những cây sồi xanh tươi, những cây tùng cối, mai dương, nhũ hương, thử lý, những ấy rành chổi, nguyệt quế, bách lý hương, những cây sim và hoàng dương. Các thứ cây cối đó kết liên và xoắn xuýt với nhau như tóc rối bởi dây nhợ của những ông lão, mâm xôi, đuôi chồn, kim ngân hoa, mê điệt và oải hương thảo, tạo thành một mớ bòng bong không tài nào gỡ nổi, phủ lên triền núi.

Họ thấy đói bụng. Người dẫn đường đã đuổi kịp và đưa họ tới một suối nước nhỏ xinh xắn thường gặp trong những vùng núi non hiểm trở. Đó là một tia nước nhỏ, tròn trịa, mát lạnh vọt ra từ một lỗ nhỏ trong đá núi, chảy trên một tàu lá dẻ do một khách qua đường đã đặt sẵn để đưa dòng nước đó vào miệng người.

Jeanne cảm thấy thích thú đến nỗì phải gắng hết sức mình mới khỏi kêu thét lên vì vui sướng.

Chú thích:

(1)Mac-xay (Marseille): Thành phố cảng rất lớn ở miền Nam nước Pháp trên ven biển Địa Trung Hảí.

 (2) Naples: Thành phố cảng lớn trên bờ biển Tây Nam nước Ý.

(3)Ajaccio: Thành phố thủ phủ của đảo Corse

(4)Tức vua Napoléon Bonaparte .

 (5)Xanhtêlen ( Sainte Hélène): Đảo thuộc Anh, ở phía Nam Đại Tây Dương, noi Napoléon bị đày cho đến khi chết (1821) sau khi thất trận

(6) Tức thành phố cảng Ajaccio.

« Lùi
Tiến »