Một Cuộc Đời

Lượt đọc: 2058 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG V (tt)

Họ lại tiếp tục đi và đã bắt đầu xuống dốc, vòng quanh vịnh Xagôn (Sagone).

Buổi chiều, họ đi qua Cacgiezơ (Carrgèse), một xóm làng Hy-lạp do một toán người lánh nạn Hy-lạp bị đuổi khỏi Tổ quốc đến thành lập ở đây từ ngàn xưa. Những cô gái cao đẹp, với thân hình yểu điệu, thanh tú và bàn tay thon dài, đang xúm xít vây quanh một giếng nước. Giọng thánh thót, các cô đáp lại lời chào của Julien bằng tiếng nói dịu dàng của đất nước mà họ đã bỏ ra đi.

Khi đến Piana, như thể ở thời xưa và trong những vùng rừng thẳm núi sâu, hai vợ chồng Jeanne xin ngủ trọ lại. Jeanne vui thú đến rùng cả mình trong phút giây chờ đợi được vào căn nhà mà Julien gõ cửa xin nghỉ trọ. Ôi! Thế này mới thật là một chuyến đi chứ! Biết bao nhiêu điều bất ngờ trên những nẻo đường chưa từng khai phá!

Họ hỏi đúng nhà một cặp vợ chồng trẻ và được đón tiếp như một vị sứ giả do Chúa Trời phái đến thăm một giáo trưởng thời kinh thánh vậy. Họ nằm ngủ trên một tấm đệm bẹ ngô, trong một gian nhà cũ kỹ mà tất cả rui keo đều đã mọt ruỗng và phát ra những tiếng kêu cọt kẹt, cứ như là chúng đang sống và đang than thở vậy.

Họ ra đi vào lúc mặt trời mọc và chẳng mấy chốc đã dừng lại trước một cánh rừng, một cánh rừng thật sự toàn những đá hoa cương màu đỏ sẫm. Đó là những chỏm núi đá nhọn, đá cột, đá hình tháp chuông có những hình thù kỳ lạ mà năm tháng, gió biển gặm mòn và sương mù đẽo gọt nên.

Những tảng đá mảnh khảnh đó cao đến ba trăm mét. Cái thì hình tròn, cái thì hình cong, đầu khoằm lại như có mỏ, tất cả đều gớm ghiếc, kỳ quái và xuất hiện bất ngờ. Những tảng đá đó trông chẳng khác gì cây cối, súc vật, tượng đài hoặc con người, thầy tu mặc áo dài, ma quỷ có sừng, con chim khổng lồ, thật là cả một thế giới những quái vật, một vườn bách thú chỉ gặp trong cơn ác mộng, được nhào nặn nên do ý muốn của một thiên thần cuồng bạo nào đó.

Trước cành đẹp này, tim Jeanne như thắt lại. Nàng không nói nữa. Nàng nắm bàn tay của Julien rồi ôm chặt lấy chồng, lòng tràn ngập một tình cảm thúc bách yêu đương.

Vừa mới ra khỏi chốn hỗn mang đó, họ lại bất ngờ phát hiện ra một cái vịnh mới, bốn bề bao bọc bởi một bức tường thành đá hoa cương đỏ như máu soi bóng xuống mặt biển xanh.

Họng như nghẹn lại vì xúc động và cảm phục, Jeanne chỉ còn ấp úng được mấy tiếng: "Ôi! Julien!" và hai giọt lệ đã chảy ra từ khóe mắt. Julien kinh ngạc nhìn vợ hỏi: "Em làm sao vậy, em yêu của anh?!.

Nàng lau má, mỉm cười, rồi bằng một giọng run run đáp: "Không sao cả... hình như thần kinh em bị kích động đó thôi... Em cũng không biết nữa... Em sửng sốt quá. Em thấy sung sướng đến nỗi cái gì nhỏ nhặt nhất cũng làm cho lòng em bị đảo lộn!".

Anh không hiểu nổi những trạng thái tinh thần kích động đó của phụ nữ, những rung động của những tâm hồn đa cảm mà một sự việc vô nghĩa cũng có thể làm cho hóa dại, một niềm phấn khởi mãnh liệt cũng có thể tác động như một cơn thảm họa, những tâm hồn mà một

cảm giác bâng quơ cũng có thể làm cho bối rối và vui sướng đến điên người hoặc phát cuồng lên vì tuyệt vọng.

Anh chỉ thấy những giọt nước mắt đó là lố bịch. Dồn hết tâm trí vào con đường khó đi, anh nói: "Tốt hơn là em hãy nên coi chừng con ngựa của em đó!".

Theo một con đường hầu như không thể nào đi nổi, họ đã xuống tới sát mặt vịnh rồi quặt sang phải và leo lên triền dốc của thung lũng Ota tối om.

Nhưng thấy con đường mòn đó đi ghê gớm quá, Julien đề nghị: "Ta xuống ngựa, đi chân nhé?". Jeanne chẳng còn mong gì hơn vì nàng đang rất thích được đi bộ, được một mình ở bên chồng sau cơn xúc động vừa qua.

Người dẫn đường dắt la và ngựa đi trước, hai vợ chồng cùng đi từng bước ngắn bên nhau.

Quả núi mở ra một đường nứt dọc thẳng từ ngọn tới chân. Con đường mòn chui lọt vào cái cửa mở đó. Nó chạy dọc theo đáy khe núi giữa hai vách tường thành kỳ diệu và ven một dòng thác lớn chảy xuyên qua kẽ nút đó. Không khí lạnh giá. Đá hoa cương đỏ đã như biến thành đen và, từ đó trông lên, thấy cái gì của bầu trời xanh, lòng người cũng cảm thấy ngạc nhiên và ngây ngất.

Một tiếng động bất ngờ làm cho Jeanne giật nảy mình. Nàng nhìn lên: một con chim to tướng, một con chim ưng bay vụt ra từ một hốc núi. Dang rộng đôi cánh nó như muốn thăm dò hai bờ vách kẽ núi, rồi bay vụt lên và biến mất trong khoảng trời xanh.

Họ đi thêm một đoạn xa nửa, núi lại nứt thành hai kẽ. Con đường mòn bò ngoắt nghéo chữ chi giữa hai vực sâu. Chân đap lên đá cuội, Jeanne đi trước, nhẹ nhàng và vui thú. Nàng mạnh bạo nghiêng mình nhìn xuống các vực thẳm. Julien bước theo sau, miệng thở hổn hển, mắt dán xuống đất vì sợ bị chóng mặt.

Đột nhiên, họ bỗng thấy mình tràn ngập trong ánh sáng mặt trời, tưởng chừng như vừa mới từ cõi âm phủ trở về. Họ khát nước. Bước theo một vệt ẩm qua nhiều tảng đá hỗn độn, hai người tìm ra một tia nước suối nhỏ xíu chảy dọc theo một cây gậy chống rỗng ruột mà những chàng chăn dê trên núi đã sử dụng. Mặt đất xung quanh phủ đầy rêu. Jeanne quỳ xuống uống, Julien cũng quỳ theo.

Thấy vợ say sưa thưởng thức dòng nước mát, anh ôm lấy mình nàng và cố tranh của vợ cái vị trí hứng được miệng vào ngay đầu ống nước. Nàng không chịu. Môi của hai vợ chồng chạm nhau, đập vào nhau và xô đẩy nhau. Trong lúc giành giật như vậy, hai người lần lượt gặp may, ngoạm trúng được cái đầu gậy mảnh dẻ và, mỗi lần như vậy, họ lại cắn chặt lấy nó, không chịu nhả ra nữa. Tia nước mát lạnh cứ không ngừng bị mút vào và nhả ra như vậy, lúc đứt quảng, lúc lại chảy, tung tóe ra mặt, ra cổ, ra áo quần và bàn tay họ. Những giọt nước nhỏ như những hạt ngọc long lanh trong mái tóc hai người. Và những cái hôn trao đổi giữa hai vợ chồng cũng chìm trong dòng nước.

Jeanne bỗng nảy ra một sáng kiến của tình yêu. Miệng ngậm đầy nước suối trong, hai má căng ra như hai cái bao da đựng nước, nàng ra hiệu cho Julien hiểu nàng muốn anh ghé môi vào để nàng chuyền nước cho anh giải khát.

Anh tươi cười ngả đầu ra phía sau, chìa miệng ra, dang rộng hai cánh tay và uống liền một hơi tia nước từ cái nguồn xương thịt ấy. Nó đã rót vào lòng anh một ham muốn nồng cháy.

Jeanne tỳ sát vào anh với một vẻ âu yếm khác thường, tim hồi hộp, ngực phập phồng, cặp mắt đẫm nước như dịu dàng hẳn đi. Thì thầm rất khẽ: "Julien... em yêu anh!", nàng kéo anh lại, ngả người ra, hai tay bịt lấy khuôn mặt đỏ bừng lên vì xấu hổ.

Anh chồm lên người nàng, điên cuồng ôm ghì chặt lấy nàng. Nàng thở hổn hển mềm yếu đợi chờ, rồi bỗng kêu thét lên như bị sét đánh vì cái cảm giác mà nàng kêu gọi.

Phải mất nhiều thì giờ, họ mới lên được đến đỉnh dốc vì nàng vẫn còn hồi hộp và ê ẩm khắp cả người. Mãi đến chiều tối, họ mới tới được Évisa, vào nghỉ tại nhà một bà con của người dẫn đường, ông Paoli Palabretti.

Ông ta cao lớn, lưng hơi khòm, có cái vẻ mặt ủ rũ của một người lao phổi. Ông ta dẫn đôi vợ chồng vào căn phòng dành cho họ, một căn phòng buồn bã xây bằng đá trần trụi, nhưng ở xứ sở không hề biết gì là trang nhã này thì đó là một căn phòng đẹp. Ông ta vừa cất tiếng nói lên niềm vui sướng được đón tiếp họ, một thứ tiếng thổ âm Corse pha trộn nửa Pháp nửa Ý thì một giọng nói trong trẻo đã ngắt lời ông ta: Một thiếu phụ nhỏ bé, với mái tóc nâu sẫm và đôi mắt đen to, với da hừng hực khí âm mặt trời và một thân hình thon thả, hàm răng luôn nở nụ cười không tắt, đã chạy tới ôm hôn Jeanne, bất mạnh tay Julien, và nói đi nói lại mãi câu; "Xin chào bà, xin chào ông, ông bà mạnh khỏe chứ?".

Bà ta cất mũ, cất khăn của khách và xếp đặt mọi thứ chỉ bằng một cánh tay vì cánh tay kia của bà ta bị băng bó và được treo lên. Bà ta đưa mọi người ra ngoài và nói với chồng; "Mình đưa ông bà đi dạo cho đến giờ ăn tối nhé!".

Ông Palabretti nhận lời ngay. Đi giữa hai người, ông ta đưa họ thăm qua làng xóm. Bước chân và lời nói của ông ta đều chậm rãi. Ông ta ho luôn miệng. Mỗi lúc ngớt ho, ông ta lại nói: "Chả là khí trời trong thung lũng này quá lạnh. Nó đã đánh vào ngực tôi đấy".

Ông ta đưa họ tới một con đường mòn hẻo lánh, dưới bóng những cây dẻ gai rất to. Đột nhiên, ông ta dừng lại và nói với cái giọng đều đều: "Chính ở chỗ này, người em họ của tôi, chú Jean Rinaldi đã bị thằng Mathieu Lori giết chết đấy. Ông bà xem, lúc đó tôi đứng ở chỗ này, ngay cạnh chú Jean thì thằng Mathieu bỗng xuất hiện, chỉ cách chúng tôi có mười bước chân. Nó kêu thét lên: "Này Jean, mày đừng có đi đến Albertacce! Đừng có đi đến đó,Jean! Nếu không, tao sẽ giết mày, tao nói cho mày biết như vậy".

"Tôi nắm lấy cánh tay Jean: "Ôi, chú đừng đi đến đó, chú Jean, nó có thể giết chú thật đây”.

"Chỉ là vì một đứa con gái tên là Paulina Sinacoupi mà cả hai thằng cùng theo đuổi đó mà".

"Nhưng Jeanlại gầm lên: "Mathieu tao cứ đi đấy, đừng có hòng mà ngăn cản tao!".

"Thế là thằng Mathieu chĩa súng bắn luôn, tôi chẳng còn kịp nạp đạn khẩu súng của mình nữa.

"Jean nhảy cẫng hai chân lên, vâng thưa ông, như một đứa trẻ nhảy dây, rồi chú ấy ngã vật cả người vào tôi rất mạnh đến nỗi khẩu súng của tôi đã văng ra và lăn lông lốc đến mãi tận chỗ cây dẻ gai to tướng kia kìa.

"Jean há hốc miệng nhưng chẳng nói một lời nào nữa. Chú ấy đã chết".

Cặp vợ chồng trẻ kinh hoàng nhìn sững người đã chứng kiến tội ác đó. Jeanne hỏi: "Thế còn tên giết người?"

Paoli Palabretti ho một hồi dài rồi nói: "Nó đã bỏ trốn lên núi. Một năm sau, em ruột tôi đã giết được nó. Chắc ông bà đã biết, em ruột tôi là tên tướng cướp Philipi Palabretti".

Jeanne rùng mình: "Em ruột anh là một tên tướng cướp ư?"

Khóe mắt người Corse bình thản đó bỗng ánh lên một tia kiêu hãnh; "Vâng thưa bà, chú nó nhà tôi là một người nổi tiếng đấy. Chú đã hạ được đến sáu tên sen đầm. Chú chết cùng một lượt với Nicolas Morali khi cùng bị bao vây trong núi Niolo, cùng chiến đấu sáu ngày ròng rã và cùng kiệt sức vì đói".

Với vẻ cam phận, ông ta nói thêm; "Chả là cái xứ sở này nó muốn phải có những chuyện như vậy" cũng vẫn bằng cái giọng hệt như khi ông ta nói: "Chả là khí trời trong thung lũng này quá lạnh".

Sau đó, họ về nhà ăn tối và bà chủ người Corse bé nhỏ tiếp đãi họ như thể đã quen biết nhau từ hai chục năm nay.

Tuy nhiên, một nỗi băn khoăn vẫn ám ảnh Jeanne. Liệu rồi đây, nàng có còn thấy lại được nửa trong vòng tay của Julien cơn chấn động nhục cảm kỳ lạ và mãnh liệt đã gặp trên thảm rêu, bên suối nước đó không?

Còn lại riêng hai người trong phòng, nàng run sợ khi chưa thấy mình rung động như vậy trước những cái hôn của anh. Nhưng rồi nàng cũng nhanh chóng yên lòng ngay. Và đêm đó chính là đêm yêu đương đầu tiên của đời nàng.

Sáng hôm sau, đến giờ ra đi, nàng lưu luyến không nỡ rời căn nhà lụp xụp đó, nói nàng cảm thấy một niềm hạnh phúc mới của đời nàng có vẻ đã bắt đầu.

Nàng kéo bà chủ nhà bé nhỏ vào phòng. Mặc dù biết rất rõ lòng mình thực ra chẳng hề muốn tặng quà cho bà ta chút nào, nàng vẫn năn nỉ mãi, thậm chí gần như phát cáu lên để đòi cho được bà ta nhận lời, là ngay sau khi nàng về đến Paris, nàng sẽ gửi biếu bà ta một vật kỷ niệm, Đối với nàng, kỷ vật đó mang một ý nghĩa gần như là mê tín vậy.

Người thiếu phụ Corse từ chối mãi, không chịu nhận bất cứ một thứ quà gì hết. Cuối cùng, bà ta phải thỏa thuận: "Thôi được, vậy xin bà gửi cho tôi một khẩu súng ngắn nhỏ, một khẩu bé tí xíu ấy".

Jeanne giương to mắt. Bà ta ghé sát tai nàng nói rất nhỏ như tâm sự một điều gì bí ẩn, thầm kín và êm đềm: "Để tôi giết chết thằng em chồng tôi đó!". Và, miệng vẫn tươi cười, bà ta nhanh nhẹn tháo những vòng băng quấn quanh cánh tay không sử dụng kia ra, rồi chỉ vào khối thịt tròn trịa, trắng trẻo mang một vết thương dao găm đâm suốt từ bên này qua bên kia đã gần đóng sẹo, bà ta nói: "Nếu tôi không khỏe ngang với nó, có lẽ nó đã giết chết tôi rồi. Chồng tôi không ghen, anh ấy hiểu tôi, hơn nữa, bà biết đấy, anh ấy có bệnh và điều đó làm cho anh ấy bình thản, vả lại, thưa bà, tôi là một người vợ trung thực. Nhưng thằng em chồng tôi thì bạ ai nói gì nó cũng tin hết. Nó ghen thay cho chồng tôi. Chắc chắn nó sẽ tái phạm. Nếu có được một khẩu súng nhỏ, tôi sẽ yên lòng và chắc chắn sẽ trả thù được". Jeanne hứa sẽ gửi súng. Nàng âu yếm ôm hôn người bạn gái mới rồi lại lên đường.

Phần cuối của chuyến đi trăng mật chỉ còn là một  giấc mơ, một cái ôm hôn vô tận, một chuỗi âu yếm say mê. Nàng chẳng còn thấy gì nữa, phong cảnh không, người không, và cả những địa điểm dừng chân cũng không. Nàng chỉ còn ngắm nhìn có Julien.

Thế là đã bắt đầu thắm thiết ngây thơ và đẹp đẽ của tình yêu ngờ nghệch, những câu nói nhỏ nhẹ vớ vẩn và ngọt ngào, việc đặt tên ngộ nghĩnh cho mọi đường cong, nét lượn trên cơ thể hai người mà môi họ say sưa đặt tới.

...Khi đến Bastia (7), để trả tiền người dẫn đường. Julien móc túi, nhưng thấy không có gì, liền nói với Jeanne: ”Em đưa anh giữ cho số tiền hai nghìn francs của mẹ, vì em không tiêu đến nó. Tiền để trong hầu bao anh thì chắc chắn hơn là để ở túi em. Và cũng để anh đỡ phải đổi tiền lẻ".

Nàng đưa bọc tiền cho anh.

Họ sang Ý đến Livourne, thăm Florence, Gênes và toàn bộ vùng Corniche (8).

Một buổi sớm, khi trời đã nổi gió Bấc, họ trở về đến Marseille.

Hai tháng đã trôi qua kể từ ngày họ rời lâu đài Bạch Dương. Nay đã là ngày mười lăm tháng mười.

Jeanne thấy thấm lạnh với đợt gió buốt có vẻ như từ mãi xứ Normandie xa xôi kia thổi về. Nàng cảm thấy buồn. Từ ít lâu nay, hình như Julien có một cái gì thay đổi, mệt mỏi và hờ hững. Nàng thấy sợ mà không biết là sợ cái gì. Nàng hoãn chuyến trở về lại bốn ngày vì còn lưu luyến với mảnh đất ấm nắng mặt trời này. Nàng cảm thấy dường như nàng vừa hoàn thành chuyến đi hạnh phúc của đời nàng.

Cuối cùng, họ cũng lên đường.

Họ dự định đến Paris sẽ mua sắm mọi thứ cần thiết cho cuộc sống lâu dài ở lâu đài Bạch Dương. Jeanne thú vị nghĩ đến việc sẽ đem về nhà được nhiều vật dụng tuyệt vời, nhờ có món tiền mẹ hứa tặng. Nhưng cái mà nàng nghĩ đến đầu tiên chính là khẩu súng nàng đã hứa với người thiếu phụ Corse trẻ tuổi ở Évisa.

Sáng hôm sau, khi vừa đến Paris, nàng bảo Julien:

-Anh yêu quý, anh đưa đưa lại cho em số tiền của mẹ để em đi mua sắm.

Anh ta quay lại, với bộ mặt không bằng lòng:

-Em cần bao nhiêu tiền?

Nàng, ngạc nhiên, ấp úng:

-Nhưng... bao nhiêu, tùy anh.

Anh ta nói tiếp: "Anh sẽ cho em một trăm francs. Trước hết, xin em đừng có tiêu pha phung phí nhé!”.

Nàng chẳng còn biết nói gì nữa, cứ đứng sững ra, bối rối.

Cuối cùng, nàng ngập ngừng: "Nhưng... em... đã đưa cho anh số tiền đó là để...".

Anh ta không cho nàng nói dứt:

-Vâng, hoàn toàn đúng. Dù số tiền đó nằm trong túi em hay trong túi anh, thì có sao, một khi chúng ta đã cùng chung vốn liếng. Anh chẳng hề từ chối em đâu phải không, vì anh cho em những một trăm francs cơ mà.

Không nói thêm một lời, nàng cầm lấy năm đồng tiền vàng. Nàng chẳng dám hỏi lấy thêm nữa và chẳng mua gì hết ngoài khẩu súng thôi.

Tám ngày sau, họ lên đường về lâu đài Bạch Dương.

Chú thích:

[7] Bastia: một thành phố cảng khác ở ven biển Đông Bắc đảo Corse, đối diện với miền biển Tây, Bắc xứ Ý

(8) Corniche: Tên một thành phố, hải cảng và địa điểm của xứ Ý nổi tiếng về sự trù phú , về các thắng cảnh và di tích lịch sự

« Lùi
Tiến »