Năm Chú Heo Con

Lượt đọc: 4341 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG HAI
năm câu hỏi của poirot

“Thế nào rồi, thưa ông Poirot?” Philip Blake hỏi với giọng nôn nóng.

“Tôi phải cảm ơn ông vì bản tường thuật rất rõ ràng và chi tiết về thảm kịch nhà Crale.”

Philip Blake có vẻ ngượng ngùng, ông lẩm bẩm. “Ông tử tế quá. Lúc bắt tay vào viết tôi mới ngạc nhiên vì mình lại có thể nhớ được nhiều như vậy.”

Poirot nói. “Đó đúng là một bản tường thuật rất rõ ràng, nhưng vẫn còn vài chi tiết bị lược đi, phải không?”

“Bị lược đi?” Philip Blake cau mày.

Hercule Poirot nói. “Bản tường thuật của ông, có thể nói, không hoàn toàn trung thực.” Giọng ông đanh lại. “Tôi được báo lại, thưa ông, là vào ít nhất một đêm trong mùa hè đó, có người đã thấy bà Crale bước ra khỏi phòng ông vào cái giờ có thể gọi là khá muộn.”

Một khoảng lặng kéo dài theo sau, chỉ bị phá vỡ bởi tiếng thở nặng nhọc của Philip Blake. Cuối cùng ông cất tiếng. “Ai nói với ông điều đó?”

Hercule Poirot lắc đầu. “Ai nói với tôi không quan trọng. Vấn đề ở đây là tôi biết.”

Một lần nữa im lặng lại bao trùm; rồi Philip Blake đã thông suốt. Ông nói. “Có vẻ như, vô tình, ông đã biết được một chuyện hết sức riêng tư. Tôi thừa nhận chuyện này không khớp với những điều tôi đã viết ra. Tuy vậy, nó hợp lý hơn ông nghĩ đấy. Giờ tôi buộc phải nói sự thật với ông.

“Tôi quả đã ấp ủ một thái độ thù địch với Caroline Crale. Đồng thời tôi lại luôn bị cô ta cuốn hút. Có lẽ cảm giác ấy chính là nguồn cơn cho sự thù địch kia. Tôi ghét cái cảm giác bị khuất phục trước cô ta nên không ngừng cố sức dập tắt sự hấp dẫn đó bằng cách nhấn vào những điểm xấu của con người đó. Tôi chưa bao giờ thích Caroline Crale, ông hiểu cho. Nhưng tôi thấy mình có thể dễ dàng làm tình với cô ta bất cứ lúc nào. Tôi đã yêu cô ta từ hồi còn bé mà cô ta có bao giờ đoái hoài. Việc đó tôi thấy không dễ gì tha thứ.

“Cơ hội của tôi đến khi Amyas hoàn toàn mất trí trước cô gái họ Greer kia. Tôi chợt nhận ra mình vô tình thú nhận với Caroline rằng tôi yêu cô ta. Cô ta nói với giọng bình thản. ‘Vâng, em biết từ rất lâu rồi.’ Phụ nữ quả tàn nhẫn làm sao!

“Dĩ nhiên tôi biết cô ta không hề yêu tôi, nhưng tôi thấy cô ta buồn phiền và vỡ mộng vì sự mê muội lúc đó của Amyas. Trạng thái tinh thần mà một phụ nữ có thể dễ dàng bị ta khuất phục. Cô ta đồng ý đến với tôi tối hôm đó. Và đã thật sự đến.”

Blake ngừng nói. Giờ ông thấy khó mà thốt ra được thành lời. “Cô ta đến phòng tôi. Và rồi, trong vòng tay tôi, cô ta nói việc này thật không phải! ‘Dù gì,’ cô ta nói, ‘em cũng là gái có chồng. Dù có thế nào, em cũng là người của Amyas Crale.’ Cô ta đồng tình rằng cô đã đối xử với tôi rất tệ, nhưng nói rằng chẳng thể làm khác đi. Cô ta cầu xin tôi tha thứ.

“Và cô ta bỏ tôi đi. Bỏ tôi đi! Ông Poirot, ông có hiểu vì sao nỗi oán giận của tôi dành cho cô ta lại tăng lên gấp bội không? Ông có hiểu vì sao tôi không bao giờ tha thứ cho cô ta không? Vì nỗi sỉ nhục mà cô ta gây ra cho tôi – cũng như vì cô ta đã giết người bạn tôi yêu quý nhất trên đời!”

Run rẩy vì kích động, Philip Blake tuôn trào. “Tôi không muốn nói về chuyện đó, ông hiểu chưa? Ông đã có câu trả lời của mình. Giờ đi đi! Và đừng bao giờ nhắc đến việc này trước mặt tôi nữa!”

---❊ ❖ ❊---

“Ông Blake ạ, tôi muốn biết các vị khách của ông rời khỏi phòng thí nghiệm hôm ấy ai trước ai sau?”

Meredith Blake phản đối. “Nhưng, ông Poirot thân mến. Sau mười sáu năm! Làm sao tôi có thể nhớ được? Tôi đã nói với ông Caroline là người ra sau cùng.”

“Ông chắc chắn thế chứ?”

“Phải, ít ra là thế, tôi nghĩ là vậy…”

“Chúng ta hãy trở lại đó nào. Phải thật sự chắc chắn, ông biết đấy.”

Meredith Blake dẫn đường, tuy vẫn còn chống đối. Ông mở khóa cửa và mở cửa chớp bằng gỗ.

Poirot nói bằng một giọng cương quyết. “Giờ thì, bạn tôi. Ông đã cho các vị khách xem những chế phẩm thảo dược thú vị của mình. Giờ hãy nhắm mắt lại và nghĩ…”

Meredith Blake ngoan ngoãn làm theo. Poirot rút ra một chiếc khăn tay từ trong túi áo và nhẹ nhàng đưa tới đưa lui. Blake lẩm nhẩm, hai cánh mũi khẽ giật. “Phải, phải… kỳ diệu thay cái cách mọi sự ùa trở lại với chúng ta. Caroline – tôi nhớ – đã mặc một chiếc váy màu cà phê nhạt. Phil thì có vẻ chán nản… Nó luôn nghĩ sở thích của tôi là ngu ngốc.”

Poirot nói. “Nhớ lại đi, ông đang chuẩn bị rời khỏi phòng. Ông đang chuẩn bị đến thư viện nơi ông sẽ đọc đoạn văn miêu tả cái chết của Socrates. Ai là người rời phòng đầu tiên – có phải ông không?”

“Elsa và tôi – đúng thế. Cô ta ra ngoài trước. Tôi theo sát phía sau. Chúng tôi đang trò chuyện. Tôi đứng lại chờ những người khác đi ra để có thể khóa cửa lại. Philip – đúng rồi, Philip ra tiếp theo. Và Angela – con bé đang hỏi Philip bò tót và gấu là gì. Bọn họ ra hành lang. Amyas theo sau. Tôi vẫn đứng đó – dĩ nhiên là đợi Caroline.”

“Vậy ông khá chắc chắn Caroline nán lại phía sau. Ông có thấy bà ấy làm gì không?”

Blake lắc đầu. “Không, ông thấy đấy, tôi đứng xoay lưng về phía phòng mà. Tôi đang mải nói chuyện với Elsa – tôi nghĩ có lẽ đang khiến cô ta phát ngấy lên – kể với cô ta rằng một số loài cây cỏ phải được thu hoạch vào lúc trăng tròn theo những dị đoan cổ xưa. Và rồi Caroline bước ra – có hơi vội vã – và tôi khóa cửa.”

Ông ngừng và nhìn Poirot, lúc này nhét cái khăn tay trở lại vào túi. Meredith Blake hít một cái đầy vẻ khinh bỉ và nghĩ. ‘Ôi trời, gã này thật sự dùng mùi hương !’

Blake nói lớn thành tiếng. “Tôi khá chắc chắn. Lần lượt là như vậy. Elsa, tôi, Philip, Angela, và Caroline. Ông có thấy gì hữu dụng không?”

Poirot nói. “Mọi chuyện đều ăn khớp. Ông Blake này, tôi muốn thu xếp một cuộc gặp ở đây. Việc đó, tôi nghĩ, ắt sẽ không khó khăn gì…”

---❊ ❖ ❊---

“Sao?” Elsa Dittisham hỏi với một vẻ gần như nôn nóng – chẳng khác trẻ con.

“ Madame Thưa phu nhân , tôi có một câu hỏi.”

“Là gì?”

Poirot nói. “Sau khi mọi chuyện kết thúc – ý tôi là, sau phiên tòa – Meredith Blake có hỏi cưới phu nhân không?”

Elsa trừng mắt. Cô có vẻ khinh miệt – gần như chán ngán. “Có… đúng thế. Tại sao?”

“Phu nhân có ngạc nhiên không?”

“Có không nhỉ? Tôi không nhớ nữa.”

“Phu nhân đã nói gì?”

Elsa bật cười. “Ông nghĩ tôi đã nói gì? Sau Amyas… Meredith ư? Thế chẳng phải quá nực cười ư! Anh ta mới ngu ngốc làm sao. Lúc nào cũng ngu ngốc.”

Cô đột nhiên mỉm cười. “Ông biết đấy, anh ta muốn bảo vệ tôi, muốn chăm sóc tôi. Anh ta nói thế đấy! Như bao người khác, anh ta cũng cho rằng những phiên tòa ấy là một cực hình kinh khủng với tôi. Và mấy tay nhà báo! Và đám đông la ó chửi bới tôi! Và cả những thứ bùn sình người ta ném vào tôi nữa.”

Cô ngẫm nghĩ một lát. Rồi nói. “Meredith già đáng thương! Đúng là một con lừa!” Xong lại phá ra cười.

---❊ ❖ ❊---

Một lần nữa Hercule Poirot lại đối mặt với ánh mắt sắc sảo xuyên thấu của bà Williams, và một lần nữa cảm thấy năm tháng vùn vụt trôi ngược và ông trở lại là một thằng bé hiền lành nhút nhát.

Ông giải thích rằng mình có một câu hỏi.

Bà Williams biểu lộ vẻ muốn biết câu hỏi là gì.

Poirot nói chậm rãi, cẩn thận chọn lựa từ ngữ. “Angela Warren bị thương hồi bé. Trong ghi chép của mình, tôi thấy sự việc đó được nhắc đến hai kiểu khác nhau. Một bên bảo là bà Crale ném cái chặn giấy vào đứa bé. Bên kia lại bảo bà ấy tấn công cô bé với một cây xà beng. Trong hai phiên bản trên cái nào mới là đúng?”

Bà Williams đáp nhanh. “Tôi chưa từng nghe ai nói về cây xà beng cả. Cái chặn giấy là phiên bản đúng đấy.”

“Ai là người kể bà nghe chuyện đó?”

“Chính Angela. Cô bé tự nói ra điều đó ngay từ những hôm đầu.”

“Chính xác thì cô ấy đã nói gì?”

“Cô bé sờ lên má mình và nói. ‘Caroline gây ra cái này hồi con còn bé. Chị ném cái chặn giấy vào con. Cô đừng bao giờ nhắc đến chuyện đó, cô nhé, vì như thế sẽ làm chị con buồn lắm.’”

“Bà Crale có bao giờ nhắc đến chuyện đó với bà không?”

“Chỉ ám chỉ thôi. Bà Crale cho là tôi đã biết chuyện. Tôi nhớ có lần bà ấy nói. ‘Tôi biết cô nghĩ tôi làm hư Angela, nhưng cô thấy đấy, tôi luôn cảm thấy chẳng có gì tôi làm có thể bù đắp lại điều tôi đã gây ra.’ Và có một dịp bà lại nói. ‘Biết rằng mình đã vĩnh viễn làm tổn thương một người chính là gánh nặng kinh khủng nhất mà bất cứ ai phải chịu.’”

“Cảm ơn bà Williams. Tôi chỉ cần biết thế thôi.”

Cecilia Williams lên giọng. “Tôi không hiểu, ông Poirot. Ông đã cho Carla xem bản tường thuật của tôi chưa?”

Poirot gật đầu.

“Ấy thế mà ông vẫn…” Bà ngừng lời.

Poirot nói. “Hãy thử nghĩ một chút. Nếu bà đi ngang một người hàng cá và nhìn thấy mười hai con cá nằm trên phản của ông ta, bà ắt sẽ cho rằng cả mười hai con đều là cá thật, phải không nào? Nhưng có một con trong đó có thể là tiêu bản đấy.”

Bà Williams kích động đáp. “Làm sao thế được, và dù sao…”

“À, đúng vậy, làm sao thế được, nhưng không phải là hoàn toàn không thể đâu… vì một người bạn của tôi từng gỡ một cái tiêu bản cá xuống (nghề của anh ta mà, bà hiểu cho) để so với đồ thật đấy! Và nếu bà thấy một bình cúc trong một xưởng vẽ vào tháng Mười hai, bà hẳn sẽ cho rằng chúng là hoa giả… nhưng chúng cũng có thể là hoa thật được chở trên máy bay từ Baghdad đến lắm chứ.”

“Ông nói những chuyện ngớ ngẩn này làm gì?” bà Williams hỏi.

“Để cho bà biết người ta chỉ thật sự thấy với con mắt bên trong tâm trí mình…”

---❊ ❖ ❊---

Poirot bước chậm lại một chút khi ông đến gần khu chung cư đồ sộ nhìn ra công viên Regent.

Sự thật là, khi nghĩ lại, ông chẳng muốn hỏi Angela Warren điều gì. Câu hỏi duy nhất ông muốn hỏi cô ta có thể để sau…

Không, lý do ông đến đây thật sự chỉ là vì niềm say mê vô độ đối với sự cân đối. Năm người, thì phải có năm câu hỏi! Như thế hợp lý hơn chứ. Như thế mọi thứ mới tròn trịa.

Thôi thì… ông sẽ nghĩ ra cái gì đấy vậy.

Angela Warren chào ông với thái độ gần như là niềm nở. Cô hỏi. “Ông tìm ra được gì chưa? Ông tìm hiểu đến đâu rồi?”

Poirot chậm rãi gật đầu theo kiểu cách giống hệt con búp bê sứ đầu lúc lắc. Ông nói. “Cuối cùng tôi cũng có tiến triển.”

“Philip Blake?” Cô hỏi, nửa như khẳng định.

“ Mademoiselle Thưa cô , hiện tại tôi chưa muốn nói gì. Thời điểm chưa tới. Tôi chỉ muốn biết liệu cô có vui lòng trở lại Trang viên Handcross không. Những người khác đã đồng ý cả.”

Angela hơi chau mày, đáp. “Ông định làm gì? Tái dựng lại chuyện đã xảy ra mười sáu năm trước sao?”

“Có lẽ là nhìn nhận nó, dưới một góc độ rõ ràng hơn. Cô đến chứ?”

Angela Warren chậm rãi đáp. “Ồ, dĩ nhiên, tôi sẽ đến. Sẽ thú vị lắm khi được gặp lại những con người ấy một lần nữa. Có lẽ giờ thì tôi sẽ nhìn nhận họ dưới một góc độ rõ ràng hơn (theo lời ông) so với ngày xưa.”

“Và cô sẽ mang theo lá thư mà cô đã cho tôi xem chứ?”

Angela Warren chau mày. “Lá thư ấy dành cho tôi. Tôi cho ông xem vì lý do chính đáng, chứ nào có ý định để cho những con người xa lạ và xấu tính đọc nó.”

“Nhưng cô sẽ tin tưởng nghe theo tôi với vấn đề này chứ?”

“Tôi sẽ không làm thế. Tôi sẽ mang theo lá thư, nhưng tôi sẽ dựa vào phán đoán của riêng mình, mà tôi mạo muội cho rằng cũng chẳng thua kém gì ông đâu.”

Poirot giơ hai tay lên ra hiệu đầu hàng. Ông đứng dậy ra về. Ông nói. “Cô cho phép tôi hỏi một câu hỏi nhỏ chứ?”

“Câu hỏi gì?”

“Vào gần thời điểm xảy ra thảm kịch, cô có đọc cuốn The Moon and Sixpence Mặt trăng và đồng xu của Somerset Maugham không?”

Angela nhìn Poirot chăm chăm. Rồi cô đáp. “Tôi nghĩ… Ồ, đúng vậy, có thể nói thế.” Cô nhìn viên thám tử với vẻ tò mò thấy rõ. “Làm sao ông biết?”

“Tôi muốn cho cô thấy, mademoiselle thưa cô , rằng tôi là pháp sư, dù là với một vấn đề nhỏ nhặt không hề quan trọng. Có những thứ tôi biết mà không cần được kể.”

« Lùi
Tiến »