Chính bác sĩ tâm lý cá nhân đã gợi ý cho tôi về chiếc chìa khóa mở ra cánh cửa mới. Lúc đó, tôi đang than vãn về việc mình đã “rời khỏi cuộc chơi” và không còn liên quan đến thế giới ngoài kia như thế nào kể từ khi nghỉ hưu. Bác sĩ P chỉ ra rằng nghỉ hưu không phải là khái niệm phù hợp với tôi – tôi thích làm việc, vậy tại sao không tiếp tục làm việc trong lĩnh vực của mình?
“Bởi vì không ai muốn thuê tôi nữa, ngoài kia toàn là những người trẻ tuổi có năng lượng gấp đôi và chấp nhận mức lương chỉ bằng một nửa.”
“Được, vậy nói cho tôi biết. Khi cô còn rất trẻ, chẳng phải có những công việc hoặc nghề nghiệp mà cô mong muốn làm nhưng chúng lại không thực tế sao? Những công việc cô đã không thể theo đuổi vì cô cần nuôi sống chính mình?”
Tôi không ngần ngại. “Chắc chắn rồi, tôi muốn trở thành một diễn viên, một nhà văn, một nghề gì đó sáng tạo.”
“Vậy điều gì đang cản cô lại?”
Tôi bắt đầu nói điều gì đó kiểu như: “Đã quá muộn” hay “ở tuổi của tôi thì phải thế này”, nhưng tôi chợt nhận ra một sự thật huy hoàng. “Không gì cả.” Tôi nói. “Không có gì ngăn cản tôi cả.”
“Vậy thì đừng tự kìm hãm bản thân. Tiến lên. Lương hưu của cô sẽ trả được tiền thuê nhà. Cô có thể là bất cứ ai mà cô muốn.”
Thế là tôi đã làm vậy. Tôi tham gia một lớp học diễn xuất cho vui, sau đó học một cách nghiêm túc. Tôi tìm thấy một người quản lý và ứng tuyển cho các vai diễn. Tôi cho rằng mình đã có nhiều kinh nghiệm từ công việc của mình khi đã luôn diễn vẻ điềm tĩnh, mạnh mẽ và không sợ hãi. Tôi đã có buổi thử vai đầu tiên cho một bộ phim truyền hình – chỉ là một vai nhỏ, nhưng đối với tôi nó giống như một đề cử giải Emmy[*]. Tôi diện quần áo và đi tàu điện ngầm xuống trung tâm thành phố, cầm kịch bản trong tay và đọc lời thoại. Tôi để ý những người khác trên tàu – họ có thể nhìn ra tôi là một diễn viên không? Phòng thử vai chật cứng, ồn ào với âm thanh của mọi người đang xếp hàng. Tôi đưa ảnh chân dung và sơ yếu lý lịch của mình cho trợ lý thử vai, ghi danh và ngồi xuống, vui vẻ nhìn quanh. Tôi là một diễn viên ở New York!
Tôi đã không nhận được vai đó, hoặc mười vai tiếp theo sau đó – hầu hết là những vai bác sĩ hoặc thám tử, thỉnh thoảng là vai người vợ lẩm cẩm trong quảng cáo thuốc nhuận tràng. Tôi đã thử một vai nhỏ cho một bộ phim truyền hình kinh phí thấp và đã vào được đến vòng đọc kịch bản. Lần này, đạo diễn và người dẫn chương trình đã có mặt tại bàn cùng với giám đốc thử vai. Tôi phải đóng vai một người phụ nữ có con trai bị sát hại, vì vậy tôi đã mang theo một bức ảnh anh trai John của tôi và nhìn nó trong khi đọc thoại, tôi đã rơi nước mắt một chút. Họ yêu thích phần diễn của tôi và yêu cầu tôi đợi một vài phút trong khi họ trao đổi. Tôi có thể nghe thấy họ nói chuyện: “Cô ấy trông giống mẹ của Carmine. Các anh nghĩ sao?”
Họ quay lại sau đó và yêu cầu tôi ứng biến thử một vai khác – vai người vợ của một tên trùm mafia. Tôi trổ tài với giọng Brooklyn trước đây của mình và hoàn thành xuất sắc nó. Đó là một vai chính.
Một ngày nọ, chúng tôi đang quay cảnh tại bàn ăn, con trai tôi và con dâu cãi nhau, sau đó lao vào và bắt đầu đánh nhau, các cháu tôi khóc và con gái tôi la hét. Tôi cố tách họ ra, hét lên bằng tiếng Ý: “Abbastanza! Non ne vale la pena!” (“Đủ rồi! Chuyện không đáng đâu!”). Không khí đậm đặc bạo lực, căng thẳng không thể chịu nổi. Tôi run rẩy sau mỗi lần quay, chìm đắm vào cảm xúc và hoàn toàn sống trong khoảnh khắc đó. Chúa ơi, những diễn viên này thật tuyệt. Khi chúng tôi hoàn thành cảnh quay, cả đoàn vỗ tay tán thưởng. Khi đã bình ổn lại hơi thở, tôi đã nghĩ điều này thật tuyệt vời làm sao, thật khó tin làm sao khi tôi có được nhiều niềm vui đến vậy. Tôi nhìn lên trần nhà và nói: “Cảm ơn Chúa vì đã để cho con mất việc. Cảm ơn Người.”
Chúng tôi đã có một buổi công chiếu đầu tiên tuyệt vời tại một nhà hát trong thành phố, và tất cả bạn bè của tôi đã đến. Tôi bước trên thảm đỏ, được phỏng vấn trước máy quay và được xem tác phẩm của mình trên màn hình lớn. Tôi không đặc biệt giỏi, nhưng điều đó không quan trọng – đó là một kiểu niềm vui mới, và nó còn hơn cả những gì tôi từng ước mơ.
Lúc đứng trên sân khấu và tận hưởng những tràng vỗ tay sau đó, tôi thoáng có một chút hội chứng kẻ mạo danh[*]: Tôi là cái quái gì mà lại ở đây? Sau đó, tôi nghĩ, tôi là Barbara Effin’ Butcher, chính là người đó. Tận hưởng đi. (Bộ phim đã không bán được, nhưng này, đó là vấn đề của đoàn phim.)
Làm thế nào mà tôi may mắn được đến vậy?
Tôi vẫn không biết, nhưng lồng ngực tôi ngập tràn hạnh phúc, và tôi choáng ngợp với lòng biết ơn về cuộc sống tuyệt vời mà tôi có. Tôi nghĩ về những cú trời giáng của Chúa, tất cả những sự cố hoặc bất hạnh đã đẩy tôi đi đúng hướng hoặc thậm chí đã cứu mạng tôi. Chứng nghiện rượu đã dẫn lối tôi đến trung tâm điều trị và hướng nghiệp, nơi tôi tìm thấy nghề nghiệp thú vị nhất trên thế giới. Vết đứt gần khiến tay tôi phải bó bột và ngăn tôi bị điện giật bởi một người đàn ông treo cổ giận dữ. Một cuộc phẫu thuật khiến tôi không thể đi làm vào ngày 11 tháng Chín năm 2001. Mất đi công việc yêu thích đồng thời cũng là thứ đã hủy hoại tâm hồn tôi. Tôi biết ơn mỗi ngày vì tất cả những điều đó, điều tốt và điều xấu, và tất cả những điều sắp tới trong tương lai.