Nén lại nỗi căm thù đang sục sôi có thể xui khiến anh lập tức ra tay báo thù, Paul liền đặt tay mình lên cánh tay Bernard, ép cậu ta phải thận trọng. Nhưng bản thân anh thì lòng đầy cuồng nộ trước hình ảnh con ác quỷ đó. Hiện lên trong đôi mắt kẻ đó là từng tội ác hắn đã phạm với cha anh và vợ anh, hắn đang ở đó, ngay trước nòng súng lục của anh, nhưng Paul không được phép nhúc nhích! Mà hơn thế nữa, anh bắt đầu chắc chắn rằng tên này vài phút nữa sẽ bỏ đi, phạm thêm những tội ác mới, nhưng lại không thể kêu gọi hắn giải thích.
“Tốt lắm, Karl!” Tên Thiếu tá nói bằng tiếng Đức với tên được xem là người Bỉ. “Tốt! Ngươi rất đúng giờ. Thế có tin tức gì không?”
“Trước hết, thưa Tướng quân...” Karl trả lời, gã có vẻ như muốn dành cho tên Thiếu tá sự vâng lời pha chút suồng sã mà người ta hay tỏ ra với bậc bề trên, đồng thời cũng là kẻ đồng lõa với mình. “... Xin phép ngài.”
Gã cởi chiếc áo khoác màu xanh ra và khoác lên mình chiếc áo khoác của một trong những tên lính Đức đã chết. Tiếp theo, gã đứng nghiêm chào theo phong cách nhà binh. “Tốt hơn rồi. Ngài xem, tôi là một người Đức chân chính, thưa Tướng quân. Tôi không yêu thích bất kỳ công việc nào khác. Nhưng bộ quân phục này khiến tôi ngạt thở quá. Thưa Tướng quân, thành thói quen như này đúng là quá nguy hiểm. Cái áo khoác của nông dân dễ dàng hơn nhiều, áo khoác của lính này không ổn. Mấy tên ăn xin ấy không biết sợ. Tôi buộc phải theo dõi chúng, chấp nhận rủi ro ăn đạn của phía Đức.”
“Còn cặp anh rể, em vợ kia sao rồi?”
“Tôi đã ba lần bắn chúng từ phía sau, nhưng cả ba lần đều trượt. Đến chịu, chúng may mắn kinh lên được; nếu tôi cứ cố nữa, kiểu gì cũng bị lộ. Thế nên như ngài nói, tôi đào ngũ; và tôi sai một tên lính trẻ măng làm cầu nối liên lạc giữa tôi với Rosenthal để đặt cuộc hẹn với ngài.”
“Rosenthal đã gửi ta thư của ngươi tại trụ sở.”
“Nhưng còn cả một bức ảnh nữa, bức ảnh mà ngài đã biết, và một xấp thư từ các đặc vụ của ngài tại Pháp. Tôi không muốn những bằng chứng ấy được tìm thấy trên người mình nếu tôi bị phát hiện.”
“Rosenthal đã đích thân mang chúng đến cho ta. Đáng tiếc nó đã phạm phải sai lầm ngớ ngẩn.”
“Sai lầm gì vậy thưa Tướng quân?”
“Bị trúng đạn pháo.”
“Vớ vẩn!”
“Xác nó nằm dưới chân ngươi kia kìa.”
Karl chỉ nhún vai rồi nói: “Thằng ngu!”
“Đúng, nó chẳng bao giờ biết cách tự chăm sóc mình.” Tên Thiếu tá đế thêm, hoàn chỉnh bài diễn văn chia buồn. “Lục soát túi áo nó đi, Karl. Nó thường mang tài liệu ở túi trong chiếc áo vest bằng len ấy.”
Tên gián điệp bèn cúi xuống rồi đáp: “Không có, thưa Tướng quân.”
“Thế chắc nó để túi khác. Thử tìm hết các túi xem.”
Karl làm theo rồi nói: “Cũng không có.”
“Cái gì? Ta không hiểu! Cuốn sổ bỏ túi của Rosenthal là vật bất ly thân của nó. Cả khi ngủ nó cũng mang theo cơ mà, đến lúc chết cuốn sổ cũng phải ở bên cạnh chứ.”
“Ngài tự tìm đi, Tướng quân.”
“Nhưng lúc đó...?”
“Chắc ai đó mới xuống đây và lấy cuốn sổ đi rồi.”
“Kẻ nào chứ? Quân Pháp à?”
Tên gián điệp đứng dậy, im lặng một lúc rồi tiến đến chỗ tên Thiếu tá, nói bằng giọng thận trọng: “Không phải quân Pháp, thưa Tướng quân, mà là người Pháp.”
“Ý ngươi là sao?”
“Tướng quân, lúc trước Delroze đã bắt đầu một chuyến trinh sát cùng thằng em vợ của hắn, Bernard d’Andeville. Tôi không biết được hắn định đi đâu, nhưng giờ thì tôi biết rồi. Hắn đã đi theo lối này. Chắc chắn hắn đã phát hiện ra đống đổ nát của ngọn hải đăng, nhìn thấy vài người chết xung quanh và lục soát người chúng.”
“Đúng là tồi tệ.” Tên Thiếu tá càu nhàu. “Ngươi có chắc không?”
“Như bắp. Chắc hắn vừa ở đây nhiều nhất là một tiếng trước. Có lẽ...” Karl nói thêm, với một nụ cười. “... Có lẽ hắn vẫn còn ở đây, trốn trong cái hốc nào đó...”
Cả hai tên đều liếc khắp xung quanh, nhưng một cách máy móc, chuyển động này cho thấy rõ chúng không hề nghiêm túc. Thế rồi tên Thiếu tá nói tiếp, trầm ngâm: “Rốt cuộc, xấp thư do các đặc vụ tiếp nhận ấy, những lá thư không tên, không địa chỉ với chúng chẳng có giá trị mấy đâu. Nhưng tấm ảnh thì quan trọng hơn.”
“Tôi cũng nghĩ thế, thưa Tướng quân! Vì đây là bức ảnh chụp vào năm 1902, thế nên chúng ta mới phải đi tìm nó, suốt mười hai năm qua rồi. Sau vô số nỗ lực, cuối cùng tôi đã phát hiện ra nó giữa đống giấy tờ mà nữ Bá tước Stéphane d’Andeville bỏ lại khi chiến tranh bùng nổ. Và bức ảnh này, bức ảnh mà ngài muốn lấy lại từ tay nữ Bá tước d’Andeville, người đã được ngài tặng bức ảnh trong phút bất cẩn, giờ đã rơi vào tay Paul Delroze, con rể của ngài d’Andeville, chồng của Elisabeth d’Andeville và là kẻ thù đáng nguyền rủa của ngài!”
“Tất cả những chuyện đó ta biết.” Tên Thiếu tá kêu lên, rõ ràng hắn bực mình. “Ngươi không cần xát muối vào vết thương đâu.”
“Thưa Tướng quân, người ta phải luôn nhìn thẳng vào thực tế. Mục đích ngài không ngừng chống đối lại Paul Delroze là gì vậy? Để che giấu hắn sự thật về danh tính của ngài nên ngài hướng sự chú ý, những thắc mắc, nỗi căm thù của hắn sang Thiếu tá Hermann. Có đúng thể không? Ngài khổ công chế ra vô số con dao găm có khắc các chữ cái H, E, R, M, thậm chí còn ký tên “Thiếu tá Hermann” trên bức ván tường nơi có treo bức chân dung nổi tiếng. Thực ra, ngài thận trọng từng li từng tí, thế nên khi ngài nghĩ đã đến lúc thích hợp để kết liễu Thiếu tá Hermann, Paul Delroze sẽ tin rằng kẻ thù của mình đã chết và sẽ thôi không còn nghĩ đến ngài. Và giờ chuyện gì đã xảy ra? Chà, trong một bức ảnh ngài đã chèn vào đó bằng chứng chính xác nhất về mối liên kết giữa Thiếu tá Hermann và bức chân dung nổi tiếng mà hắn đã thấy vào buổi tối ngày cưới của mình, cũng tức là nói, mối liên kết giữa quá khứ và hiện tại.”
“Đúng, nhưng bức ảnh này được phát hiện trên xác một tên lính đã chết nào đó, trong mắt hắn sẽ chẳng thấy nó quan trọng gì, trừ phi hắn biết nó tới từ đâu, chẳng hạn nếu hắn có thể nhìn thấy cha vợ hắn.”
“Cha vợ hắn đang chiến đấu với quân Anh ở cách Paul Delroze tám dặm.”
“Họ có biết chuyện này không?”
“Không, nhưng một biến cố có thể mang họ đến gần nhau. Hơn thế nữa, Bernard và cha hắn có liên lạc thư từ; và Bernard chắc phải kể cho lão nghe chuyện đã xảy ra tại lâu đài Ornequin, ít nhất trong chừng mực mà Paul Delroze có thể chắp nối các biến cố lại với nhau.”
“Chừng nào chúng không biết các sự kiện kia thì có vấn đề gì đâu. Và đó mới là vấn đề chính. Chúng có thể phát hiện toàn bộ các kế hoạch của chúng ta thông qua Elisabeth và tìm ra được ta là ai. Nhưng chúng sẽ không đi kiếm cô ta đâu, vì chúng tin rằng cô ta đã chết.”
“Ngài có chắc không, Tướng quân?”
“Cái gì cơ?”
Hai tên đồng lõa đang đứng sát vào nhau, nhìn thẳng vào mắt nhau, tên Thiếu tá khó chịu và bực mình, tên gián điệp thì quỷ quyệt.
“Nói đi.” Tên Thiếu tá nói. “Ý ngươi là gì?”
“Nói ngay đây, thưa Tướng quân, rằng vừa nãy tôi đã có thể chạm tay vào túi đựng đồ đạc của Delroze. Không lâu lắm, tầm hai giây thôi; nhưng đủ lâu để kịp thấy hai thứ.”
“Ngươi nói nhanh hơn không được à?”
“Thứ nhất, những tờ giấy viết tay rời rạc mà ngài dùng để đốt cháy các giấy tờ quan trọng hơn; nhưng thật không may, ngài đã để lại đúng phần quan trọng nhất.”
“Nhật ký của vợ hắn à?”
“Vâng!”
Tên Thiếu tá bật ra tiếng chửi thề: “Ta có thể bị nguyền rủa đến mãi mãi mất! Trong trường hợp ấy, người ta phải đốt hết mọi thứ. Ôi, giá như ta không thỏa mãn cái thói tò mò ngu xuẩn ấy!... Thứ còn lại là gì?”
“Ôi, chẳng là gì cả, thưa Tướng quân! Một mảnh đạn pháo, vâng, một mảnh đạn pháo rất nhỏ; nhưng tôi phải nói rằng với tôi trông nó rất giống mảnh đạn mà ngài đã ra lệnh tôi găm nó vào bức tường của ngôi nhà nhỏ, sau khi đã dính một ít tóc của Elisabeth lên đó. Ngài nghĩ thế nào về chuyện này, Tướng quân?”
Tên Thiếu tá giậm gót chân giận dữ, bật ra thêm một tràng tiếng chửi thề và nguyền rủa mới nhắm vào Paul Delroze.
“Ngài nghĩ thế nào về chuyện này?” Tên gián điệp nhắc lại.
“Ngươi nói đúng.” Tên Thiếu tá kêu lên. “Nhật ký của vợ hắn chắc hẳn đã cung cấp cho tên người Pháp đáng nguyền rủa một chút sự thật; và mảnh đạn pháo hắn đang giữ ấy là bằng chứng cho hắn biết rằng vợ hắn có lẽ vẫn còn sống, mà đó là một điều ta muốn tránh. Chúng ta giờ sẽ chẳng bao giờ rũ bỏ được hắn!” Cơn giận của hắn dường như càng tăng lên. “Ôi, Karl, hắn khiến ta phát ốm lên! Hắn cùng thằng nhóc em vợ lêu lổng, đúng là một cặp đôi huênh hoang! Lạy Chúa, ta tưởng rằng ngươi đã giải quyết chúng hộ ta khi chúng ta quay về phòng chúng tại lâu đài và thấy tên chúng viết trên tường! Ngươi có thể hiểu rằng chúng sẽ không để im mọi chuyện, giờ thì chúng biết con bé ấy chưa chết! Chúng sẽ đi tìm nó và chúng sẽ tìm thấy. Và vì con ranh ấy biết hết tất cả bí mật của chúng ta.... Lẽ ra ngươi phải thủ tiêu nó rồi, Karl!”
“Thế còn Hoàng tử?” Tên gián điệp cười khúc khích.
“Conrad là thằng khốn! Toàn bộ gia đình ấy sẽ khiến chúng ta gặp bất lợi và trên hết hắn lại ngu đến nỗi đem lòng yêu con đàn bà mất nết đó. Lẽ ra ngươi nên khử con ranh đó ngay lập tức, Karl - ta đã bảo rồi - và không nên đợi đến khi tên Hoàng tử trở về.”
Đứng trong chùm sáng như tên gián điệp, Thiếu tá Hermann chưng ra một gương mặt của kẻ cướp đường đáng sợ nhất có thể được tưởng tượng ra, đáng sợ không chỉ vì sự biến dạng của những đường nét hay bất kỳ nét xấu xa đặc biệt nào, mà chính là nét mặt ghê tởm và hung dữ nhất, biểu hiện mà từ đó Paul một lần nữa nhận ra nét mặt của nữ Bá tước Hermine, đẩy anh đến những giới hạn cuối cùng của sự chịu đựng, như anh đã thấy trong bức ảnh và bức tranh của ả. Trước ý nghĩ về tội ác thất bại, Thiếu tá Hermann dường như đang phải chịu đựng nỗi khổ của một nghìn cái chết, như thể vụ án mạng chính là điều kiện để hắn được sống. Hắn nghiến chặt răng, đôi mắt vằn đỏ của hắn trợn ngược lên.
Bằng một giọng khô khốc, siết chặt vai kẻ đồng lõa bằng những ngón tay, hắn quát lên, lần này bằng tiếng Pháp: “Karl, giờ phải bắt đầu nhìn nhận như thể chúng ta không thể chạm vào chúng, như thể thứ phép mầu nào đó đã bảo vệ chúng trước chúng ta. Mới đây ngươi đã bắn trượt chúng ba lần cả thảy. Tại lâu đài Ornequin, ngươi đã giết hai kẻ khác thay vì giết chúng. Ta cũng để sổng hắn hôm kia tại cánh cổng nhỏ trong công viên. Và cũng chính trong cái công viên đấy, gần đúng cái nhà thờ nhỏ đấy - ngươi còn nhớ không - mười sáu năm trước, khi hắn mới chỉ là một đứa bé, ngươi đã đâm dao vào người hắn... Chà, ngày hôm đó ngươi đã hành động quá liều lĩnh.”
Tên gián điệp nở nụ cười láo xược, cay độc. “Thế ngài mong đợi cái gì hả Tướng quân? Lúc ấy sự nghiệp của tôi chỉ vừa mới chớm nở và tôi nào có được kinh nghiệm như ngài. Tự dưng lại xuất hiện một người cha và một thằng nhóc mà mười phút trước chúng ta còn chẳng thèm để mắt tới, họ chẳng làm gì hại chúng ta ngoại trừ khiến Hoàng đế bực mình. Tôi thú nhận bàn tay tôi đã run lẩy bẩy. Trái lại, ngài, à, ngài đã khử người cha rất gọn gàng, ngài đã làm thế! Bàn tay bé nhỏ của ngài chỉ cử động tí xíu thôi và trò lừa đảo đã xong!”
Lần này, chậm rãi và thận trọng, chính Paul đưa nòng khẩu súng lục của mình vào một trong những cái hõm. Sau những tiết lộ của Karl, anh không thể còn nghi ngờ nào nữa, rằng tên Thiếu tá kia đã giết chết cha mình. Rằng tên súc vật kia là kẻ mà anh đã thấy, cầm lăm lăm con dao trong tay, vào buổi tối bi kịch đó, chính tên súc sinh đó chứ không phải ai khác! Và kẻ đồng lõa của tên súc sinh ngày hôm nay cũng chính là kẻ đồng lõa của ngày hôm đó, là tên tay sai đã cố gắng giết chết Paul khi cha anh đang hấp hối.
Nhìn thấy những gì Paul làm, Bernard thì thầm vào tai anh: “Vậy là anh đã quyết rồi à? Cùng bắn hạ hắn chứ?”
“Đợi tín hiệu của anh đã.” Paul đáp. “Nhưng cậu không được bắn hắn, nhắm vào tên gián điệp ấy.”
Bất chấp mọi thứ, anh đang nghĩ đến bí ẩn không thể lý giải về những mối ràng buộc liên kết Thiếu tá Hermann với Bernard d’Andeville và chị gái cậu ta - Elisabeth, anh không thể không cho phép Bernard là người thực thi công lý. Bản thân anh còn ngần ngừ, như người ta hay ngần ngừ trước khi thực hiện một hành động nào đó mà chưa hiểu hết về nó. Tên vô lại kia là ai? Trong mắt hắn thì Paul này là cái gì? Hôm nay, Thiếu tá Hermann và đội trưởng đội mật vụ Đức; hôm qua, người bạn đồng hành vui vẻ của Hoàng tử Conrad, kẻ nắm trọn quyền lực tại lâu đài Ornequin, kẻ giả trang thành một ả nông dân và lảng vảng khắp Corvigny; rất lâu trước đó, là tên sát thủ, kẻ đồng lõa của Hoàng đế... và là quý bà của Ornequin, ngoại trừ những mặt khác biệt của cùng một người, nhân cách nào trong số này mới là thật?
Paul hoang mang ngắm nhìn tên Thiếu tá, như khi anh ngắm nhìn bức ảnh và bức chân dung của Hermine d’Andeville, trong căn phòng kín. Hermann, Hermine! Trong tâm trí anh, hai cái tên này hòa nhập vào nhau làm một. Và anh để ý thấy vẻ sạch sẽ sang trọng của đôi bàn tay, trắng và nhỏ nhắn như bàn tay phụ nữ. Những ngón tay thon thả được tô điểm bằng những chiếc nhẫn làm bằng đá quý. Cả hai bàn chân đi giày ống nữa, có hình dáng rất tinh tế. Gương mặt không chút huyết sắc không thấy tí tóc nào. Nhưng tất cả vẻ bề ngoài nữ tính này lại trái ngược hoàn toàn với âm thanh the thé của một giọng nói khàn khàn, với dáng đi và chuyển động nặng nề và với một thứ sức mạnh man rợ.
Tên Thiếu tá đưa cả hai bàn tay ra trước mặt và trầm ngâm suy nghĩ trong vài phút. Karl ngắm nhìn hắn với vẻ thương hại khó tả, dường như gã đang tự hỏi xem có phải ông chủ của gã đang bắt đầu cảm thấy hối tiếc khi nghĩ đến những tội ác mình đã phạm phải? Nhưng thoát ra khỏi trạng thái uể oải, tên Thiếu tá nói, bằng một giọng như không thể nghe thấy, run rẩy chỉ vì lòng căm thù: “Chúng sẽ phải chịu trách nhiệm, Karl! Chúng sẽ phải chịu trách nhiệm vì cố gắng ngáng đường chúng ta! Ta khử thằng cha hắn và ta đã làm rất tốt. Ngày nào đó sẽ đến lượt thằng con. Còn bây giờ... bây giờ chúng ta sẽ phải tiễn đứa con gái.”
“Để việc đó lại cho tôi được không, Tướng quân?”
“Không, ta có việc cho ngươi làm ở đây và đích thân ta cũng phải ở lại đây. Mọi chuyện sẽ rất tồi tệ. Nhưng ta sẽ qua đó vào đầu tháng Một. Buổi sáng ngày mùng Mười tháng Một ta sẽ ở Ebrecourt. Công việc này phải kết thúc trong vòng bốn mươi tám giờ sau đó. Và nó sẽ kết thúc, ta thề với ngươi như thế!”
Một lần nữa, hắn lại im lặng trong khi tên gián điệp cười lớn. Paul cúi xuống để mắt anh ngang bằng với khẩu súng ngắn. Giờ mà còn chần chừ, anh sẽ thành tội phạm. Giết chết tên Thiếu tá không có nghĩa là đích thân anh đã trả được thù và giết được hung thủ đã hạ sát cha anh, mà ý nghĩa của nó là ngăn chặn tội ác tiếp theo và cứu lấy Elisabeth. Anh phải hành động, không cần biết những hậu quả của hành động này có thể là gì. Anh đã hạ quyết tâm.
“Cậu sẵn sàng chưa?” Anh thì thầm với Bernard.
“Rồi. Em đang chờ anh ra tín hiệu đây.”
Anh lạnh lùng ngắm bắn, chờ đợi khoảnh khắc thuận tiện, đúng lúc anh định bóp cò thì Karl bỗng nói, bằng tiếng Đức: “Tướng quân, ý tôi là ngài có biết cái gì đã được chuẩn bị trong ngôi nhà của những người lái phà không?”
“Cái gì thế?”
“Một cuộc tấn công, đúng vậy. Một trăm lính tình nguyện từ các đại đội châu Phi lúc này đang băng qua các đầm lầy. Cuộc tấn công sẽ diễn ra vào lúc bình minh. Ngài chỉ còn vừa đủ thời gian thông báo cho họ biết tại trụ sở và tìm hiểu xem họ phải đề phòng những gì.”
Tên Thiếu tá chỉ nói: “Họ đã đề phòng rồi.”
“Ngài nói gì vậy, Tướng quân?”
“Ta nói họ đã đề phòng rồi. Ta đã nhận được tin từ một trụ sở khác; và khi họ tập trung chú ý vào căn nhà của những người lái phà, ta đã gọi điện cho viên sĩ quan chỉ huy cứ điểm rằng vào lúc năm giờ sáng họ sẽ cử ba trăm lính đến. Bọn lính tình nguyện châu Phi sẽ mắc bẫy. Sẽ không một tên nào sống sót hết.”
Tên Thiếu tá khẽ cười thỏa mãn, dựng cổ áo choàng lên và nói thêm: “Ngoài ra, để chắc chắn hoàn toàn, ta sẽ đến đó ngủ qua đêm... đặc biệt khi ta đang bắt đầu tự hỏi viên sĩ quan chỉ huy cứ điểm liệu có vô tình cử người đến đây kèm chỉ thị phi tang giấy tờ của Rosenthal, kẻ mà hắn biết là đã chết không?”
“Nhưng…”
“Sẽ như thế đấy. Chẳng phải Rosenthal gặp người khác ở đây và bị kết liễu hay sao.”
“Tôi đi với ngài được không, Tướng quân?”
“Thôi, không cần đâu. Một trong các con thuyền sẽ chở ta lên kênh. Ngôi nhà nằm cách đây không đến bốn mươi phút.”
Đáp lại tiếng gọi của tên gián điệp, ba tên lính bước xuống và mang thi thể người chết lên cánh cửa sập trên đầu. Karl cùng tên Thiếu tá vẫn ở nguyên chỗ cũ, đứng dưới chân thang, trong khi Karl thắp sáng ngọn đèn lồng gã lấy xuống từ trên tường, tiến về phía cánh cửa sập.
Bernard thì thầm: “Giờ ta bắn chứ?”
“Không!” Paul đáp.
“Nhưng mà...”
“Anh cấm cậu đấy.”
Khi nhiệm vụ đã xong, tên Thiếu tá nói với Karl: “Rọi đèn cho ta, giữ thang đừng để sập.”
Hắn bước lên và khuất khỏi tầm nhìn.
“Được rồi.” Hắn nói. “Nhanh lên!”
Đến lượt mình, tên gián điệp trèo lên thang. Tiếng bước chân của chúng vang lên trên đầu. Những bước chân di chuyển về phía con kênh, rồi không còn âm thanh nào nữa.
“Anh bị cái quái gì vậy hả?” Bernard kêu lên. “Chúng ta sẽ chẳng bao giờ còn cơ hội nào như thế. Hai tên vô lại hẳn sẽ gục xuống ngay sau phát súng đầu tiên.”
“Và chúng ta cũng sẽ chết theo chúng” Paul nói. “Có mười hai tên trên kia kìa. Chúng ta rồi sẽ chết thôi.”
“Nhưng chị Elisabeth hẳn sẽ được cứu, Paul! Nói thật nhé, em không hiểu anh. Rõ ràng đang có hai con ác quỷ trong tay ta mà lại để chúng đi! Kẻ đã giết chết cha anh và giờ đang tra tấn Elisabeth lù lù ngay đó, thế mà anh lại chỉ nghĩ đến bản thân chúng ta!”
“Bernard!” Paul Delroze nói. “Phút cuối lúc chúng nói bằng tiếng Đức cậu chẳng hiểu gì cả. Kẻ thù đã được cảnh báo về cuộc tấn công và các kế hoạch của chúng ta chống lại ngôi nhà của người lái phà. Trong một chớp mắt, một trăm lính tình nguyện đang lẻn qua đầm lầy sẽ trở thành nạn nhân của một cuộc phục kích chờ sẵn. Chúng ta phải cứu họ trước. Chúng ta không có quyền hy sinh mạng sống vô ích trước khi thực thi bổn phận đó. Và anh hoàn toàn chắc chắn cậu đồng ý với anh.”
“Vâng!” Bernard nói. “Nhưng dù sao đi nữa, đó cũng là một cơ hội lớn.”
“Chúng ta sẽ còn cơ hội khác và có lẽ không lâu đâu.” Paul nói, nghĩ đến ngôi nhà của người lái phà, nơi tên Thiếu tá Hermann đang trên đường tới.
“Rồi thế giờ anh tính làm gì?”
“Anh sẽ gia nhập biệt đội lính tình nguyện. Nếu viên Trung úy chỉ huy làm theo ý kiến của anh, ông ta sẽ không đợi đến bảy giờ để bắt đầu tấn công, mà sẽ tấn công ngay lập tức. Và anh sẽ tham gia cùng họ.”
“Còn em?”
“Quay về gặp Đại tá. Giải thích tình hình cho ông ấy nghe và bảo rằng sáng nay sẽ chiếm xong nhà của người lái phà, bọn anh sẽ cố thủ ở đó cho tới khi quân tiếp viện tới.”
Hai anh em chia tay nhau không nói thêm lời nào, Paul quyết tâm bước vào đầm lầy.
Nhiệm vụ anh đang theo đuổi không gặp phải trở ngại nào như anh tưởng. Sau bốn mươi phút vất vả tiến bước, anh nghe thấy những giọng nói thì thào, anh nói mật khẩu và bảo họ đưa anh đến gặp Trung úy.
Những lời giải thích của Paul ngay lập tức thuyết phục được viên sĩ quan: Công việc hoặc phải bị hủy bỏ hoặc phải gấp rút tiến hành ngay. Đội hình dọc đi trước. Lúc ba giờ, được một người nông dân thông thạo chỉ lối đi không bị ngập quá đầu gối, họ đã thành công khi đến được gần ngôi nhà mà không bị phát hiện. Sau đó, khi có báo động từ phía chốt canh, cuộc tấn công bắt đầu.
Vụ tấn công này là một trong những bữa tiệc vũ trang hoành tráng nhất trong cuộc chiến, nó quá nổi tiếng đến nỗi không thể miêu tả chi tiết ở đây. Nó cực kỳ bạo lực. Kẻ thù đang trong ca gác, cũng phòng thủ một cách quyết liệt tương xứng. Có một mạng lưới dây thép gai phải bẻ gãy và rất nhiều khó khăn phải vượt qua. Một trận chiến giáp lá cà dữ dội diễn ra trước hết ở bên ngoài và sau đó ở bên trong căn nhà; và vào lúc quân Pháp giành thắng lợi sau khi giết chết và bắt giữ tám mươi ba tên lính Đức bảo vệ căn nhà làm tù binh, thì bản thân họ cũng phải chịu hy sinh một nửa đội hình thiện chiến.
Paul là người đầu tiên nhảy xuống các chiến hào, con đường hào này chạy gần kề ngôi nhà phía bên trái và mở rộng theo hình bán nguyệt đến tận Yser. Anh nảy ra một ý: Trước khi cuộc tấn công thắng lợi và thậm chí còn trước khi chắc chắn nó sẽ thành công, anh muốn cắt đứt tất cả mọi đợt rút lui của những kẻ đào tẩu.
Lúc đầu anh lùi lại, tiến về phía bờ sông, theo anh là ba người lính tình nguyện, bước xuống nước, đi ngược lên con kênh qua đó đi sang phía bên kia căn nhà, nơi đúng như anh mong đợi, anh tìm thấy một dãy thuyền.
Đúng lúc này, anh nhìn thấy một cái bóng lẩn vào bóng tối.
“Ở yên đây.” Anh nói với người của mình. “Không cho phép một tên nào đi qua.”
Còn đích thân anh thì nhảy xuống nước, băng qua dãy thuyền và bắt đầu chạy. Một ánh đèn pin quét qua bờ kênh và anh bắt đầu nhận ra được cái bóng, cách anh ba mươi thước.
Một phút sau, anh quát lên: “Đứng lại không tao bắn!”
Và khi tên kia tiếp tục chạy, anh nổ súng nhưng không nhắm vào hắn. Kẻ đào tẩu dừng lại, dùng súng ngắn bắn trả bốn phát, trong khi Paul cúi người xuống, lao mình vào giữa hai chân hắn và quật hắn xuống đất.
Tên địch nhận thấy mình đã bị khống chế, bèn không chống trả nữa. Paul cột chặt chiếc áo choàng quanh người hắn và túm lấy cổ họng hắn. Với một bàn tay rảnh rang, anh rọi chùm sáng ngọn đèn pin bỏ túi vào mặt kẻ kia.
Bản năng đã không đánh lừa anh, kẻ mà anh đang siết lấy cổ họng là Thiếu tá Hermann.