Người Ếch - Kẻ Giết Người Hàng Loạt

Lượt đọc: 9499 | 8 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
- 3 -

Natsuo bắt đầu thay đổi từng chút một kể từ sau ngày hôm đó, nhưng nếu chỉ quan sát từ bên ngoài thì hoàn toàn không thể phát hiện ra. Chính Natsuo còn chẳng nhận thức được điều đó nữa là.

Trên đường đi học về, em nhìn thấy một con bướm nằm quằn quại ven đường. Hình như bị thương ở đâu đó nên nó cứ giần giật đôi cánh, bò vòng vòng trên mặt đất. Natsuo của ngày hôm qua chắc sẽ chỉ liếc nhìn rồi bỏ đi. Thế nhưng, Natsuo của ngày hôm nay lại khác.

Em chăm chú theo dõi chuyển động của con côn trùng nhỏ rồi từ từ vươn tay. Bướm không bay được còn chậm chạp hơn cả giòi. Hai ngón tay dễ dàng bắt được thân mình nó. Thử tăng thêm một chút lực, nhịp co bóp từ các cơ quan nội tạng truyền đến đầu ngón tay. Mạnh hơn tí nữa, lớp vỏ mỏng vỡ phực phực, chất nhầy bên trong bắn ra, đê lại cảm giác dính dấp và lành lạnh.

Nhịp tim con vật nhỏ yếu dần rồi dừng hẳn. Natsuo thả tay, để nó xoay tròn trong gió như chiếc lá khô lìa cành. Trống ngực em dồn dập trước cảnh tượng một sinh mệnh vừa biến mất trong tay mình.

Sự sống ấy quá mong manh!

Em thì lại được trao quyền sinh quyền sát. Thực ra, có ai thấy tội lỗi chỉ vì giết chết một con bướm đâu? Natsuo vô thức liếm ngón tay dính đầy dịch nhầy rồi nở nụ cười. Mùi vị cũng chẳng ghê tởm lắm. Một cái gì đó tối tăm, nặng nề xuất hiện và chắn ngang lồng ngực. Nó lạnh lẽo tột độ nhưng mang vẻ cao ngạo và mạnh mẽ. Niềm hưng phấn vẫn dâng trào, chưa thấy nhạt đi.

Natsuo bước tiếp, không thôi nhấm nháp mùi vị của thứ dịch nhầy.

Hôm sau, em mượn bạn chiếc vợt côn trùng rồi bắt đầu mải mê bắt bướm và châu chấu. Vừa hay khi ấy là giữa mùa hạ, Natsuo cứ thế đắm mình vào quang cảnh xung quanh mà chẳng bị ai chú ý. Thế xong, em mang đám côn trùng vừa bắt được đến một nơi không người để lần lượt “xử tử”. Đầu tiên là bẻ gãy cánh, xé toạc các chi khiến con vật bất động. Sau đó là giết chết. Cũng có khi giẫm chúng dưới chân, nhưng chủ yếu vẫn dùng cách bóp nát. Cảm giác ngọn lửa sự sống vụt tắt trên tay mang đến cho Natsuo khoái cảm ngọt ngào.

Nhưng rồi, Natsuo dần không còn thỏa mãn với những sinh linh bé nhỏ. Suy cho cùng, sinh vật lọt thỏm trong lòng bàn tay cũng chỉ có thế. Vậy nên, em để mắt đến những loài có kích thước lớn hơn như ếch, rắn, thằn lằn. Phía sau căn hộ và hai bên đường đến trường đều mênh mông đồng cỏ với ruộng vườn, tìm được một con mồi đâu có gì khó khăn? Chưa kể chúng còn cho em nhiều sự phấn khích hơn cả trước đó. Ở nhà toàn bị bố bạo hành, chứ ở đây thì em là thần, trị vì vạn vật. Natsuo vừa hào hứng tàn sát lũ ếch, vừa run lên vì sung sướng. Kích thước và phản ứng chân thực của nó khiến em chỉ cần dùng toàn lực mà bóp thôi cũng đã đủ hài lòng rồi. Có điều con mồi này lại thích giãy giụa và cực mẫn cảm với đớn đau nên phương thức hành hình cũng trở nên phong phú. Rạch từng xăng-ti-mét từ rìa cơ thể. Cắm kim toàn thân như nhím. Treo lên cây cho chim mổ... Ngạc nhiên thay, Natsuo không hề thấy ghê tởm, ngay cả khi nhìn thấy máu tươi hay đụng vào đống nội tạng, ngược lại là niềm khoan khoái khi dùng tay cảm nhận thứ cội nguồn của sự sống này.

Từ dạo ấy, Natsuo cũng mơ hồ nhận ra bản thân đang dần biến dạng. Cũng có thể nói là hình thành hai mặt hoàn toàn trái ngược nhau. Vừa tiếp tục phục tùng kẻ mạnh như bố và giáo viên chủ nhiệm, vừa thẳng tay ác nghiệt với những đối tượng yếu thế hơn. Hai thái độ trái ngược vẽ ra một dải phân cách trong tâm hồn. Một Natsuo bên trong hiền lành, rụt rè dần bị một Natsuo bạo ngược, hung tàn chi phối. Trong khi đứa bé nhát gan thường xuyên bị ép vâng lời người khác, ôm lấy trái tim trống rỗng khi phải cắn răng phục vụ người đàn ông sinh ra mình, một đứa bé khác từ trên cao lạnh lùng nhìn xuống, ngạo mạn nói với vẻ khinh khi: “Đây có phải con người thật của mày đâu?” Natsuo cứng cỏi kia đảo khách thành chủ, dần chiếm lĩnh vai trò chủ đạo và bắt đầu ra lệnh cho lớp vỏ bọc bẽn lẽn ngoài kia.

Trời chuyển đông, ếch rắn chui hết xuống lòng đất tránh rét. Natsuo kia lại chẳng thể đợi chờ đến mùa xuân. Đang lùng sục con mồi quen thuộc, một sinh linh nhỏ bé dù có bị chém giết thế nào cũng chẳng có người quan tâm, ánh mắt kẻ đi săn va vào thứ đang lang thang khắp công viên: Một con chó già đi lạc. Bộ lông màu trắng nguyên thủy nay đã rụng lỗ chỗ, trông xa như thể đang quấn báo quanh thân. Đúng là nhơ nhuốc, Natsuo nghĩ. Tuy già nhưng là một con chó trưởng thành khá to lớn, em không nghĩ mình sẽ thắng nếu chiến đấu trực diện với nó đâu. Trước hết, cần khiến nó bất động cái đã. Cơ mà đánh thuốc mê lại nằm ngoài khả năng của học sinh tiểu học. Thế thì cứ giáng cho nó một đòn gần chết trước đi.

Sau khi chắc chắn về khoảng thời gian con chó thường vật vờ ở công viên, Natsuo đã tới cho nó phần cơm thừa của bữa trưa trong ngày. Con vật già nua chẳng mảy may cảnh giác, ngấu nghiến đống thức ăn từ tay Natsuo. Ngày tiếp theo, em vẫn ném đồ ăn đến trước mặt con chó như hôm trước, nó vẫn nhận lấy không chút do dự nào.

Giây phút sau đó, Natsuo phang thẳng cây búa giấu trong tay vào phía trên lông mày của con chó già. Không thể chống cự trước đòn tấn công quá nhanh và bất ngờ, con vật kêu lên một tiếng rồi ngã gục tại chỗ. Thật trùng hợp, vị trí đánh lại trúng chỗ hiểm của nó. Thấy mục tiêu chỉ còn biết run rẩy, Natsuo nhanh chóng cưỡi lên và quấn một sợi dây nhựa quanh cổ nó. Thế rồi em lấy hết sức bình sinh, siết một phát thật chặt.

Vài phút sau, con chó già ngưng giãy giụa, lưỡi thè ra lòng thòng. Tứ chi cũng thôi run rẩy, cơ thể nhanh chóng mất đi thân nhiệt. Natsuo lại nhìn xuống cái xác, thấy con chó dài cỡ mét rưỡi, so với em cũng chẳng kém cạnh là bao. Cảm giác thành tựu khi tước được mạng sống của con thú to lớn đến vậy khiến toàn thân run lên vì xúc động. Sự thỏa mãn chưa từng có lấp đầy lồng ngực, niềm vui của người chiến thắng cũng lan tỏa từ đầu đến chân. Lần đầu tiên Natsuo bé nhỏ thấy ngất ngây đến thế này.

Kể từ khoảnh khắc ấy, thế giới hoàn toàn đổi thay.

Với niềm tin vững chắc “Mình là bất khả chiến bại”, sự hiện diện của Natsuo kia ngày càng rõ nét hơn. Cuộc chinh phạt được thứ đam mê hắc ám thúc đẩy vẫn còn tiếp diễn. Không chỉ ở công viên, chó mèo xung quanh nhà, trên đường đến trường và ở khu đất trống làm sân chơi, cứ rơi vào tầm mắt Natsuo thì đều biến thành mục tiêu săn bắt. Cái nhận định chó mèo là động vật lanh lợi của người lớn phải nói là vô cùng ngây thơ. Bọn chúng không muốn tiếp cận người lạ nhưng nếu được cho ăn thì lại có thể dễ dàng buông lỏng cảnh giác đến khó tin. Về khía cạnh này thì côn trùng và bò sát thông minh hơn rất nhiều. Gần như không có ngoại lệ, một khi đã bị mồi ngon hấp dẫn, khả năng tự vệ của chó mèo chỉ còn bằng không, để rồi ăn ngay một đòn trời giáng vào giữa lông mày. Ban đầu còn hơi chệch đích, nhưng đến khi số lần hạ gục mục tiêu vượt qua con số 8, em đã có thể nhắm thẳng vào chỗ hiểm với độ chính xác của một nghệ nhân. Con thú không còn cử động sẽ trở thành đồ chơi của Natsuo, để em tùy ý xé xác phanh thây hoặc bỏ mặc trên đường ray xe lửa. Natsuo thỏa thích tận hưởng trò chơi đẫm máu này.

Bị bố ruột ngược đãi khốc liệt bao nhiêu, Natsuo sẽ tàn bạo bấy nhiêu. Con đường Natsuo đi qua ngày càng chất đống xác chó, mèo. Số lượng động vật chết bất thường tăng lên quả thực đã khiến xóm phố dấy lên nghi ngờ. Có biến thái sao? Liệu ngày nào đó hắn có nhắm đến thứ gì khác ngoài động vật không nhỉ? Vài người dân đã báo cảnh sát về việc mèo nuôi của họ bị giết hại, nhưng vì hầu như đều đi lạc từ trước nên chính quyền địa phương chỉ xác định đây là vụ việc vi phạm luật bảo vệ động vật chứ không thể xếp vào hành vi hủy hoại tài sản của công dân. Cơ quan điều tra thì còn cả núi vụ án quan trọng khác cần giải quyết nên họ cũng chẳng còn cách nào khác ngoài xử lý đại khái, qua loa. Natsuo biết tin thì không khỏi cười thầm. Hàng xóm đang sợ hãi những gì em đã làm. Không biết biểu cảm họ sẽ ra sao nếu phát hiện tất cả đều là tác phẩm của “Natsuo tốt bụng gần nhà” nhỉ? Em không ngăn được thích thú, chui vào tấm nệm rồi tưởng tượng mọi thứ. Nhưng mà vẫn nên cẩn thận một chút thôi. Em chuyển sang tập trung săn bắt ở những địa điểm và thời gian vắng vẻ hơn lúc trước. Natsuo bạo ngược nhưng lại có phần cực kỳ thận trọng và kiên nhẫn. Em tự quằn quại trong bóng tối riêng giữa thanh thiên bạch nhật, chưa từng để người khác nhìn thấy bản chất thật của mình.

Con quái vật bên trong Natsuo cứ thế lớn lên ngoài tầm kiểm soát. Không có bất kỳ ai để ý, chẳng có lấy một người can ngăn.

« Lùi
Tiến »